Trong căn nhà thuê tồi tàn.
Trên chiếc giường sắt ọp ẹp.
Hứa Tô ngồi dậy, ôm đầu, trầm mặc đúng ba giây.
Ba giây sau, cậu rút ra một kết luận cực kỳ nghiêm túc: Cậu xuyên sách rồi.
Không phải kiểu xuyên lúc ngủ.
Cũng không phải xuyên sau khi bị xe đâm.
Mà là xuyên sau khi thức trắng sáu đêm liên tiếp, vừa giao xong một suất vịt quay từ thủ đô đến tận Nam Cực, còn chưa kịp bấm hoàn tất đơn hàng.
Hứa Tô: “…”
Ông trời à.
Chuyện này hơi quá đáng rồi đấy.
Cậu rất muốn bật ra một câu chửi cho đã miệng nhưng nghĩ lại một chút.
Thôi vậy.
Xuyên thì cũng xuyên rồi.
Dù sao thời đại này cũng không cho người ta thương lượng điều kiện.
Nhưng mà!
Không thể cho cậu xuyên vào một nguyên chủ dễ sống hơn chút sao?
Nguyên chủ này không nhà, không xe, không tiền thì thôi, lại còn gánh trên lưng khoản nợ 50 triệu. Là nghệ sĩ trong giới giải trí mà độ tồn tại mờ nhạt đến mức nếu đứng trong đám đông, cảnh sát có khi cũng phải nhìn bản đồ mới tìm ra được.
Hứa Tô ngồi trên giường, cảm thấy trước mắt tối sầm.
Đùa nhau đấy à?
“Đang đang đang đang, chiu chiu chiu.”
Chuông điện thoại vang lên như tiếng chuông đòi mạng.
Hứa Tô cúi đầu nhìn màn hình: Nam ca.
“?”
Nam ca nào? Trong sách hình như không có nhân vật này.
Mặc kệ, nghe trước đã.
“Alo, xin chào, rất vui được phục vụ quý khách.”
Đầu dây bên kia: “…”
Yên lặng. Không một tiếng động.
Trong bầu không khí kỳ quái này, Hứa Tô chợt nhớ ra: À, đây là lời thoại tiêu chuẩn khi còn đi giao đồ ăn. Cậu lập tức sửa giọng:
“Alo, anh là ai?”
“…”
Vẫn im lặng.
Hứa Tô chuyển sang ngôn ngữ quốc tế:
“Hello? Who are you?”
“…”
Thế giới tĩnh lặng như vừa bị bấm nút tắt tiếng. Lúc này Hứa Tô bắt đầu mất kiên nhẫn.
Cậu nghiêm túc suy nghĩ một khả năng: Có khi nào bên kia không dùng chung hệ ngôn ngữ với mình không? Vì thế cậu thử phát ra một chuỗi âm thanh không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào:
“*&%¥#@!#¥%#¥#%?”
“…”
Thế giới vẫn yên tĩnh. Thôi được, cúp máy vậy. Hỏi nữa là mất lịch sự rồi.
Ba giây sau, điện thoại lại rung. Hứa Tô nhấn nghe, giọng vô cùng lễ phép:
“Alo? Excuse me?”
“Excuse cái đầu cậu!”
Âm lượng bên kia bùng nổ.
“Hôm nay cậu bị làm sao thế hả! Nói năng toàn những câu không ai hiểu nổi!”
Tai Hứa Tô ong lên. Cậu nghiêm túc phản bác: “Tôi rất bình thường. Là do anh im lặng trước.”
“Cậu còn muốn tham gia Trở Về Cuộc Sống Giản Dị không!”
Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, Hứa Tô lập tức nhớ ra. Nguyên chủ hiện tại đang ở trạng thái bên bờ bị đào thải, phải khổ sở cầu xin tài nguyên.
Nguyên chủ là nghệ sĩ “ba không”: Không nổi tiếng, không đầu óc, không chỗ dựa.
Hứa Tô lập tức chuyển chế độ: “Muốn, muốn chứ. Nam ca anh cứ nói.”
“Hừ.”
Cuốn sách mà Hứa Tô xuyên vào có tên “Bảo Bối Yêu Kiều Cùng Chìm Đắm”. Nguyên chủ cùng tên cùng họ với cậu, từng là tiểu sinh lưu lượng đang lên.
Nhan sắc có, diễn xuất có, chỉ thiếu một cái đầu tỉnh táo. Đáng tiếc, tác giả lại sắp đặt cho cậu ta vai trò nam phụ si tình pháo hôi.
Toàn bộ nhiệm vụ sống còn của nhân vật này gói gọn trong một chữ: Liếm.
Đối tượng là ảnh đế mới lên ngôi, Lệ Duy Chu.
Nguyên chủ trúng tiếng sét ái tình trong một show tạp kỹ, sau đó bắt đầu chuỗi hành vi khiến người xem muốn che mắt. Tỏ tình công khai, theo đuổi không biết mệt. Cuối cùng còn vay 50 triệu, đấu giá một viên kim cương xanh hình trái tim tặng đối phương.
Kết quả thì sao? Quà thì Lệ Duy Chu nhận, tình cảm thì không. Chưa hết, Lệ Duy Chu còn công khai hẹn hò với người khác, để nguyên chủ một mình hứng trọn bão dư luận. Danh tiếng sụp đổ, duyên qua đường nát bét.
Quay về hiện tại. Vì khoản nợ khổng lồ, nguyên chủ gần đây liên tục cầu xin quản lý Thành Nam, hy vọng có thể tham gia chương trình nào đó để kiếm chút thu nhập.
Và chương trình kia chính là “Trở Về Cuộc Sống Giản Dị”. Thù lao: 0.3 vạn.
Hứa Tô rơi nước mắt trong lòng. Tiền đã ít thì thôi đi, lại còn dùng “vạn” để làm đơn vị.
Đợi Thành Nam nói xong các lưu ý, Hứa Tô lễ phép từ chối: “Xin lỗi Nam ca, chương trình này tôi không tham gia. Tiền thù lao thấp đến chó nó còn chê.”
Thành Nam cười lạnh: “Hợp đồng đã ký. Tiền vi phạm hợp đồng là ba triệu.”
Hứa Tô im lặng. Ba giây. Năm giây.
“Thực ra.” Cậu nghiêm túc nói: “Tầm nhìn của tôi tốt hơn chó một chút.”
Cúp máy.
Hứa Tô mở Weibo. Thông báo dồn dập hiện lên, 99+ bình luận và tin nhắn riêng. Hứa Tô lướt qua vài dòng, sắc mặt bình tĩnh đến kỳ lạ.
Sau đó cậu nhấn chỉnh sửa. Nửa phút sau, Weibo cập nhật:
[Hứa Tô V]: Vừa phẫu thuật loại bỏ não yêu đương xong. Hiện tại tinh thần ổn định, mắt không mù, tim không lú. Một hơi có thể ngủ với tám anh công mạnh mẽ, ưu tiên cùng thành phố.
Đây là lời một nghệ sĩ bình thường sẽ nói ra sao?
Quả thực là bùng nổ.
Bình luận về bài viết này