Chương 10: Giữa năm sờ chân thiếu gia, cả năm thuận buồm xuôi gió

Đến lượt Trang Lạc. Lúc này, trong số mọi người, chỉ còn cậu ta và Lệ Duy Chu là mỗi người giữ lại một ngón tay. Nói cách khác, nếu muốn “cứu” Lệ Duy Chu, cậu ta bắt buộc phải nói ra một chuyện mà đối phương cũng từng trải qua. Chuyện này không khó,…

Written by

Đến lượt Trang Lạc. Lúc này, trong số mọi người, chỉ còn cậu ta và Lệ Duy Chu là mỗi người giữ lại một ngón tay. Nói cách khác, nếu muốn “cứu” Lệ Duy Chu, cậu ta bắt buộc phải nói ra một chuyện mà đối phương cũng từng trải qua.

Chuyện này không khó, dù sao họ đã ở bên nhau hai năm, kiểu gì cũng có vài trải nghiệm chung. Suy nghĩ vài giây, cậu ta nở nụ cười ngọt ngào rồi nói: “Tôi từng ở sa mạc khu vực không người suốt một tháng.”

Lần đó, Trang Lạc đi cùng Lệ Duy Chu để quay phim. Điều kiện khắc nghiệt đến mức lúc trở về, cả người gần như tê dại. Suốt hai tuần liền, họ đều có cảm giác lạc lõng, không thể hòa nhập lại với thế giới phồn hoa.

Lệ Duy Chu nghe nhắc đến chuyện đó, lập tức nở một nụ cười đầy ẩn ý. Hai người cứ thế nhìn nhau, ánh mắt quấn quýt đến mức như có thể kéo ra cả sợi tơ. Toàn màn hình lập tức tràn ngập bong bóng hồng.

[Ui ui ui, cặp đôi nhỏ bắt đầu dính nhau rồi!]

[A a a tôi ship chết mất! CP Trang – Chu đúng là tiên phẩm!]

[Người đâu! Giết tôi đi để góp vui cho hai người họ! Nhanh!]

Chuyện này Hứa Tô cũng có chút ấn tượng. Đó là chuyện xảy ra hơn nửa năm trước, khi nguyên chủ chưa biết họ đã ở bên nhau. Lúc Lệ Duy Chu trở về, nguyên chủ còn hí hửng mua đống đồ dưỡng da mang đến tận cửa quan tâm. Còn Lệ Duy Chu thì sao? Quy tắc cũ: quà nhận, tình cảm miễn bàn. Đúng là đê tiện!

Nghĩ đến đây, Hứa Tô càng lúc càng tức. Không nhịn được nữa, cậu giơ tay lên vỗ mạnh một cái.

Bốp!

Âm thanh giòn tan vang lên, Hứa Tô thấy sảng khoái hẳn. Nhưng mà… sao lại không thấy đau tay? Cậu cúi đầu nhìn xuống, giây tiếp theo đồng tử co rút mạnh. Tay… lệch rồi. Vỗ trúng ngay đùi của Thái tử gia ngồi bên cạnh.

“Tôi…”

Cậu mấp máy môi định giải thích thì giọng nói lạnh lẽo của Hoắc Dư Sâm đã vang lên: “Cậu tốt nhất là có chuyện.”

Hứa Tô: “…”

Bình tĩnh. Nhất định có cách cứu.

Cậu lập tức nở nụ cười nịnh nọt: “Đôi chân dài này… nhìn là biết tiêu chuẩn của người đàn ông thành đạt!”

Hoắc Dư Sâm: “…”

Những người khác: “…”

Hiện trường lặng ngắt như tờ, nhưng Hứa Tô vẫn chưa chịu dừng. Động tác cứng đờ ban đầu nhanh chóng chuyển thành… vuốt ve đầy tự nhiên: “Giữa năm sờ chân thiếu gia, cả năm thuận buồm xuôi gió!”

Mọi người: “…”

Im lặng vài giây, có người nhỏ giọng hỏi: “Thế đầu năm thì sao?”

Hứa Tô không cần nghĩ: “Đầu năm sờ đầu thiếu gia, vạn sự như ý!”

“Cuối năm?”

“Cuối năm sờ miệng thiếu gia, trừ tà tránh xui!”

Hoắc Dư Sâm — người vừa bị sờ chân, sờ đầu lại sắp bị sờ miệng: “…”

Bình luận trực tiếp nổ tung:

[Aaaaa cậu ta rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy!]

[Nói thì nói, sao còn sờ thật vậy!]

[Hu hu chồng tôi không còn trong sạch nữa rồi!]

[Ekip chết hết rồi à! Bộ phận pháp lý của Hoắc thị đâu, mau chuẩn bị thư luật sư!]

Khúc nhạc đệm ngắn ngủi kết thúc, đến lượt Lệ Duy Chu. Tình hình hiện tại: Hứa Tô còn 4 ngón tay, những người khác đều chỉ còn 1 ngón. Điều này có nghĩa là, chỉ cần Lệ Duy Chu nói ra một chuyện mà người khác không có cùng trải nghiệm, hắn và Hứa Tô sẽ là hai người duy nhất ngày mai được ăn sáng.

Lệ Duy Chu do dự. Làm vậy ít nhiều cũng đắc tội người khác, đặc biệt là Hoắc Dư Sâm — người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoắc thị. Hắn đang trên đà phát triển sự nghiệp, tuyệt đối không thể đắc tội vị này.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định “nương tay” để người khác làm kẻ ác. Hắn hắng giọng: “Tôi từng đi tàu hỏa.”

Mọi người: “…”

Rất vô lý — trừ Hứa Tô ra, tất cả những người còn lại đều gập tay xuống.

Lệ Duy Chu sụp đổ: “Không phải chứ! Mấy người… chưa từng đi tàu hỏa à?”

Thẩm Xuyên Trúc bình tĩnh giải thích: “Xin lỗi, từ nhỏ gia cảnh cũng ổn, ra ngoài thường đi xe riêng hoặc máy bay.”

Lục Kinh: “Tôi cũng vậy.”

Trang Lạc: “Tôi cũng thế.”

Hoắc Dư Sâm: “Tàu hỏa… có nhanh hơn máy bay riêng không?”

Bình luận lại bùng nổ:

[Tổng cộng bốn câu, câu nào cũng đang khoe giàu.]

[Họ chơi game, người chịu sát thương lại là tôi.]

[Tưởng hắn nhường, hóa ra là nhường trong tuyệt vọng.]

[Hứa Tô sắp cười chết rồi, ai gọi xe cấp cứu đi!]

Trò chơi kết thúc. Kết quả không có gì bất ngờ: Ngày mai chỉ có Hứa Tô và Lệ Duy Chu được ăn sáng. Mọi người ai về phòng nấy, rửa mặt đi ngủ.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập