Chương 11: Tôi đã được huấn luyện nghiêm ngặt, dù có buồn cười đến đâu cũng tuyệt đối không cười

Màn đêm buông xuống, gió đêm thổi nhẹ. Trên con đường dẫn về dãy nhà cấp bốn, Hoắc Dư Sâm mượn ánh trăng sáng nhìn thấy dãy núi xa xa trập trùng nối tiếp, đường nét kéo dài bất tận. Anh cũng nhìn thấy bóng lưng gầy gầy của Hứa Tô đang nhún nhảy trên…

Written by

Màn đêm buông xuống, gió đêm thổi nhẹ. Trên con đường dẫn về dãy nhà cấp bốn, Hoắc Dư Sâm mượn ánh trăng sáng nhìn thấy dãy núi xa xa trập trùng nối tiếp, đường nét kéo dài bất tận. Anh cũng nhìn thấy bóng lưng gầy gầy của Hứa Tô đang nhún nhảy trên con đường loang lổ ánh sáng, vui vẻ đến mức không giấu nổi.

Không hiểu vì sao, ánh mắt anh cứ thế dừng lại như bị thứ gì đó giữ chặt. Muốn dời… mà không dời nổi.

Cho đến khi phía sau có người gọi: “Hoắc tiên sinh, điện thoại của chủ tịch Hoắc.”

Chiếc điện thoại được đưa tới. Hoắc Dư Sâm thu lại ánh nhìn, nhận lấy máy, khoát tay ra hiệu cho người kia lui xuống rồi đưa lên tai: “Ông nội.”

Đầu dây bên kia là chủ tịch tập đoàn Hoắc thị — Hoắc Như Hối.

“Thế nào? Có thích nghi được không?”

Hoắc Dư Sâm bình thản đáp: “Nếu cháu nói không thích nghi được, ông có cho cháu về không?”

Hoắc Như Hối dứt khoát: “Không được! Cháu đã hứa với ông rồi, phải ngoan ngoãn quay xong chương trình này, còn phải mang cháu dâu về cho ông nữa.”

Hoắc Dư Sâm: “Cháu chỉ hứa tham gia chương trình, không hứa mang cháu dâu về.”

Hoắc Như Hối lập tức nổi giận: “Cái gì? Cháu không mang? Cháu đúng là đồ bất hiếu! Cháu tin không, ông nhảy từ tầng hai xuống chết cho cháu xem!”

Hoắc Dư Sâm: “…”

Có những lúc, con người đột nhiên mất khả năng ngôn ngữ cũng không phải không có lý do. Thở dài một tiếng, anh bất lực nói: “Ông nội, đây là chương trình sinh hoạt, không phải show hẹn hò. Không có chuyện nhìn vừa mắt là dắt tay nhau về nhà.”

Hoắc Như Hối mặc kệ: “Không có thì bảo Dư Đại Ngưu thêm vào! Giống như thêm trò chơi tối qua ấy, có gì khó!”

Hoắc Dư Sâm giơ tay xoa trán, hỏi ngược lại: “Nếu ông muốn cháu tìm đối tượng, sao không đăng ký cho cháu tham gia show hẹn hò?”

Hoắc Như Hối vẫn rất có lý: “Vì ông so sánh rồi, khách mời của chương trình này đẹp hơn, cháu dễ rung động hơn.”

“Nhưng ông có nghĩ tới việc, những người ở đây chưa chắc đã đến để yêu đương không?” Hoắc Dư Sâm mệt mỏi nhắm mắt.

“Giống như chuyện hôm qua ông ép cháu nói hai câu kia trong trò chơi, ông có nghĩ tới việc người ta chỉ coi đó là trò cười không? Căn bản không có tác dụng.”

“Thì đã sao!” Hoắc Như Hối nóng nảy cắt ngang.

“Kẻ mạnh chưa bao giờ oán trách hoàn cảnh! Họ không có, cháu tự nghĩ cách khiến họ có là được chứ gì!”

Hoắc Dư Sâm: “…”

Ngày hôm sau, bảy giờ sáng.

Trong phòng ăn quen thuộc của biệt thự, Hứa Tô vừa ăn bánh bao kim sa thơm ngọt, vừa húp cháo hải sản mềm dẻo, vừa tiện thể thưởng thức “vở kịch tình cảm” cách đó không xa.

Lệ Duy Chu: “Tại sao bữa sáng không được chia sẻ?”

Đạo diễn Dư: “Vì tối qua là đấu cá nhân.”

Lệ Duy Chu: “Nhưng chúng ta là một tập thể.”

Đạo diễn Dư: “Lệ ảnh đế, có cần tôi giải thích cho cậu thế nào là đấu cá nhân không?”

“Phụt…” Hứa Tô không nhịn được, bật cười.

Lệ Duy Chu quay đầu nhìn cậu: “Cậu cười cái gì?”

Hứa Tô lập tức thu lại nụ cười: “Tôi không cười.”

Lệ Duy Chu quay lại, tiếp tục: “Vậy tôi lấy một ít cho Trang Lạc được không? Cậu ấy là người yêu tôi, xét ở một góc độ nào đó, chúng tôi là một thể.”

Đạo diễn Dư: “Không được.”

Lệ Duy Chu: “Tại sao?”

Đạo diễn Dư: “Vì đây là chương trình sinh hoạt, không phải chương trình hẹn hò.”

“Phụt…” Hứa Tô lại không nhịn được.

Lệ Duy Chu lần nữa quay sang: “Cậu cười cái gì?”

Hứa Tô: “Tôi không cười.”

Lệ Duy Chu hít một hơi: “Nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ mà? Giống như hôm qua, Hoắc tiên sinh chẳng phải cũng thay đổi quy tắc sao?”

Đạo diễn Dư: “Cậu ấy không thay đổi quy tắc, chỉ là phát hiện ra quy tắc ẩn. Hơn nữa, kết quả cuối cùng cũng không hề thay đổi.”

Lệ Duy Chu: “… Đạo diễn Dư, quy tắc là do con người đặt ra.”

Đạo diễn Dư: “Và cũng chính con người có thể bẻ cong quy tắc.”

“Phụt… ha ha ha ha ha!” Lần này, Hứa Tô thật sự không nhịn nổi nữa, cười thành tiếng.

Lệ Duy Chu cuối cùng cũng bùng nổ: “Cười cái gì mà cười? Có gì đáng cười!”

Hứa Tô bóp chặt khóe miệng, cố nén cười, vai run lên: “Tôi đã được huấn luyện nghiêm ngặt, dù có buồn cười đến đâu cũng tuyệt đối không cười. Trừ khi… thật sự không nhịn được.”

Lệ Duy Chu: “…”

Bình luận trực tiếp tràn màn hình:

[Xin lỗi, tôi đã đè ba tấn xi măng lên khóe miệng mà vẫn không nhịn được.]

[Châu Tinh Trì: Nhớ thanh toán tiền bản quyền câu thoại nhé.]

[Hứa Tô đúng là quá đáng, không giúp thì thôi còn đứng bên cạnh móc mỉa.]

[Lệ ảnh đế ăn nhanh lên đi! Không là Hứa Tô ăn sạch bây giờ!]

Lệ Duy Chu tranh thủ không thành, rất nhanh quay lại bàn ăn. Nhưng… vẫn muộn. Bốn cái bánh bao kim sa không còn cái nào. Hai quả trứng trà chỉ còn một. Cháo trong bát lớn chỉ còn non nửa. Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống: “Cậu là heo à? Ăn khỏe thế?”

Hứa Tô ợ một cái đầy thỏa mãn, hỏi ngược lại: “Đạo diễn có quy định khẩu phần bữa sáng mỗi người không?”

“…” Không có.

“Không có thì cậu cũng nên biết chia đều chứ?” Cơ mặt Lệ Duy Chu giật nhẹ.

Hứa Tô cười tủm tỉm: “Biết chứ. Giữ khoảng cách an toàn bình đẳng với mỗi thằng ngốc — đó là ý thức tự bảo vệ cơ bản của công dân. Gọi tắt là ‘chia đều’.”

“Cậu…”

“Cho nên bây giờ tôi phải tiến hành tự bảo vệ rồi.”

Hứa Tô đứng dậy vẫy tay: “Tạm biệt.”

Nói xong liền rời đi.

[Đúng là ích kỷ!]

[Mới xem livestream, hỏi thật, đây là người từng bị chửi vì não yêu đương đó à?]

[Người thì vẫn là người đó, nhưng hồn có phải hay không thì chưa chắc.]

[Đừng để Hứa Tô lừa! Hắn đang “thả để bắt” đó! Sớm muộn cũng lộ mặt thôi!]

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập