Chương 12: Đi tìm mấy đứa học sinh cấp hai, giúp chúng nó làm bài tập nghỉ hè đi

Bãi đất trống bên ngoài biệt thự. Hứa Tô thò tay vào túi quần thể thao, móc ra một gói giấy ăn bị vo tròn. Cậu mở lớp giấy ăn, bên trong là giấy lót hấp của xửng tre. Mở tiếp lớp giấy lót — lộ ra ba cái bánh bao kim sa bị ép…

Written by

Bãi đất trống bên ngoài biệt thự.

Hứa Tô thò tay vào túi quần thể thao, móc ra một gói giấy ăn bị vo tròn. Cậu mở lớp giấy ăn, bên trong là giấy lót hấp của xửng tre. Mở tiếp lớp giấy lót — lộ ra ba cái bánh bao kim sa bị ép chặt vào nhau.

Cậu chìa tay về phía Thẩm Xuyên Trúc, Lục Kinh và Hoắc Dư Sâm: “Lại đây lại đây, mỗi người một cái, đừng ngại.”

“Á! Cảm ơn!” Lục Kinh phản ứng nhanh nhất, cầm lấy một cái nhét thẳng vào miệng.

Thẩm Xuyên Trúc cũng cầm một cái, lễ phép nói: “Cảm ơn.”

“Trở Về Cuộc Sống Giản Dị” là chương trình sinh hoạt, toàn bộ quá trình đều tiêu hao thể lực. Đã chọn tham gia thì ai cũng hiểu rõ: Lúc có đồ ăn thì đừng kén chọn, nếu không chắc chắn sẽ đói. Dù một cái bánh bao kim sa không thể ăn no nhưng có còn hơn không.

Chỉ riêng Hoắc Dư Sâm là tỏ ra không mấy hứng thú: “Tôi không cần.”

Hứa Tô nheo mắt: “Anh có biết vì sao từ xưa đến nay loài người chỉ uống sữa bò đen bò trắng không?”

Hoắc Dư Sâm: “?”

“Chuyện này thì liên quan gì đ…” Anh vừa hé miệng, Hứa Tô đã nhanh tay nhét thẳng cái bánh bao cuối cùng vào miệng anh.

“…”

Hứa Tô cong môi, cười đắc ý: “Lúc nãy anh định nói gì?”

Hoắc Dư Sâm chẳng buồn để ý, quay đầu… ăn luôn bánh bao.

Bình luận lập tức dậy sóng:

[Hứa Tô quá đáng thật! Lại không cho Trang Lạc ăn!]

[Trên kia mù à? Không thấy chỉ có ba cái sao?]

[Người khác không ăn cũng được mà, Trang Lạc gầy thế kia, không ăn sẽ đói chết mất!]

[Tôi mặc kệ, miễn Hoắc Dư Sâm được ăn là được.]

[Ê, không ai để ý Hoắc Dư Sâm rơi vào “định luật ăn là thấy ngon” à?]

Trang Lạc đứng một bên quan sát, đáy mắt thoáng hiện vẻ khó chịu. Hứa Tô chia đồ ăn cho từng người, chỉ trừ cậu ta. Rõ ràng là nhắm thẳng vào cậu ta. Nhưng nghĩ kỹ lại, Hứa Tô làm vậy cũng chỉ vì ghen khi cậu ta có được trái tim của Lệ Duy Chu.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Trang Lạc lập tức dễ chịu hơn. Thậm chí cậu ta còn hy vọng lát nữa Lệ Duy Chu sẽ mang đồ ăn ra cho mình để trêu tức Hứa Tô. Một công đôi việc.

Đang nghĩ thì thấy Lệ Duy Chu từ trong biệt thự đi ra.

“Duy Chu.” Trang Lạc bước lên.

Lệ Duy Chu lúc này đã nguôi giận, giọng điệu dịu hẳn: “Lạc Lạc.”

Hai người nhìn nhau cười đầy tình ý. Nhưng chờ một lúc… thấy hắn vẫn không có động tác móc túi, ánh mắt Trang Lạc dần nhạt đi. Cậu ta thử dò hỏi: “Duy Chu, anh ăn no chưa?”

“Gần rồi.”

“…”

Lệ Duy Chu hoàn toàn không biết chuyện vừa xảy ra bên ngoài. Bánh bao quá nhỏ, mấy người kia ăn xong chỉ trong vài giây. Lúc hắn ra, chỉ thấy mọi người đứng tán gẫu nên cho rằng Trang Lạc đang quan tâm mình.
Cư dân mạng cũng nghĩ vậy:

[Trang Lạc đúng là dịu dàng.]

[Đây mới là tình yêu thật sự, bản thân không có ăn vẫn lo đối phương no không.]

[Phải bái hướng nào mới yêu được kiểu này vậy?]

Nhưng thực tế, Trang Lạc càng muốn biết tại sao Lệ Duy Chu không mang đồ ăn ra cho mình. Là không để tâm? Hay cảm thấy mình ăn hay không cũng chẳng quan trọng? Cậu ta nghĩ mãi không thông nhưng vì có máy quay nên không thể hỏi, nếu không hình tượng sẽ sụp đổ.

Đáng tiếc, Hứa Tô là kiểu người “não đi thẳng”. Nếu cậu biết Trang Lạc tự biên tự diễn đến mức đó, cậu chắc chắn sẽ cực kỳ ngang ngược mà đáp lại:

Thứ nhất! Đồ này ông đây lén trộm ra!

Thứ hai! Bạn trai cậu còn ăn không no, lấy đâu ra hơi mà lo cho cậu!

Thứ ba! Nếu rảnh quá thì đi thêu vài bức “Thanh Minh Thượng Hà Đồ” tặng người già neo đơn đi!

Đạo diễn Dư thổi còi tập hợp. Hai mươi phút sau, mọi người đứng trước một khu đất hoang.

“Các vị khách mời, mọi người nhìn kìa! Phía sau là một khu đất hoang!”

Hứa Tô mặt không cảm xúc: “Cảm ơn nhé. Nếu anh không nói, tôi còn tưởng đây là Dao Trì trên trời, tiên cảnh nhân gian.”

Lục Kinh thở dài: “Đạo diễn, bọn tôi không mù.”

Đạo diễn Dư cười gượng, bắt đầu phổ biến luật: “Tổng cộng có 33 mẫu đất, là khu vực mọi người sẽ canh tác trong nửa tháng tới. Chương trình chia thành sáu phần: 3, 4, 5, 6, 7 và 8 mẫu. Thông qua trò hỏi đáp, dựa theo thứ tự thắng thua để lựa chọn!”

Bình luận lại nổi sóng:
[345678? Ai dạy đạo diễn chia kiểu này vậy?]

[Đầu với cuối lệch nhau hơn gấp đôi, tổ chương trình biết chơi thật.]

[Cầu nguyện: Hoắc Dư Sâm rút trúng 3 mẫu!]

[Tôi đang cầu Hứa Tô rút trúng 8 mẫu đây.]

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập