Chương 13: Hàng ghép trên Pinduoduo, chất lượng kém, chỉ đảm bảo có, không đảm bảo dùng được

Tiếp đó, đạo diễn Dư bắt đầu phổ biến quy tắc của trò chơi hỏi – đáp. “Tổng cộng có 12 câu hỏi điền đáp án. Mọi người nghe câu hỏi xong thì tự ghi đáp án lên bảng trắng. Khi chuông reo, tất cả cùng lúc giơ bảng. Ai trả lời đúng sẽ được…

Written by

Tiếp đó, đạo diễn Dư bắt đầu phổ biến quy tắc của trò chơi hỏi – đáp.

“Tổng cộng có 12 câu hỏi điền đáp án. Mọi người nghe câu hỏi xong thì tự ghi đáp án lên bảng trắng. Khi chuông reo, tất cả cùng lúc giơ bảng. Ai trả lời đúng sẽ được cộng một điểm. Cuối cùng xếp hạng theo số điểm từ cao xuống thấp. Điểm càng cao thì diện tích đất hoang phải phụ trách càng nhỏ.”

Nói xong, Lục Kinh giơ tay hỏi: “Đạo diễn, đề có khó không ạ?”

Đạo diễn Dư cười híp mắt: “Yên tâm đi, đều là câu hỏi rất đơn giản! Trên không tới Ngọc Hoàng Đại Đế, dưới chẳng chạm Hắc Bạch Vô Thường, bên trái không dính vật lý hoá học, bên phải không vướng cao số ngoại ngữ, ở giữa chỉ xen chút kiến thức thường thức nho nhỏ về năm nghìn năm lịch sử dân tộc Trung Hoa thôi.”

Mọi người: “…”

[Anh nói thẳng là thi văn sử cho rồi có chết ai không?]

[Đạo diễn, anh thấy mình hài hước lắm à?]

Sau khi biết phạm vi đề bài, Hứa Tô đứng hình tại chỗ. Cậu thật sự không ngờ đây lại là một chương trình nghiêm túc đến vậy. Không chỉ cần sức, mà còn phải dùng não. Biết trước như thế, cậu thà chết ngay từ lúc mới sinh cho xong, ít ra còn được yên ổn.

Trời cao chứng giám, đến bữa cơm ship ba ngày trước ăn gì cậu còn không nhớ nổi, lấy đâu ra mà nhớ mấy cái “thường thức năm nghìn năm lịch sử” kia chứ. Cậu đâu còn là học sinh cấp ba đang ở đỉnh cao trí tuệ nữa. Haiz… trời muốn diệt cậu rồi.

Đang u sầu, ánh mắt Hứa Tô vô thức liếc sang Hoắc Dư Sâm. Nhìn kỹ, chỉ thấy anh ta lười biếng tựa vào thân cây, hai tay khoanh hờ, ánh mắt thả trôi về phía xa. Gương mặt tinh xảo tuấn mỹ, dáng người cao ráo thon dài, khí chất cao quý nổi bật. Bộ đồ thể thao đen vừa vặn càng tôn lên làn da trắng sáng, trông cực kỳ quyến rũ… Được rồi, đó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là: Hoắc Dư Sâm trông cực kỳ bình thản, dáng vẻ thong dong dư dả, dường như chẳng hề lo lắng chuyện có trả lời được hay không. Hứa Tô thấy vậy, đầu óc lóe lên một ý. Nhân lúc nhân viên còn đang chuẩn bị, cậu lao thẳng tới trước mặt Hoắc Dư Sâm, nở nụ cười nịnh nọt: “Thái tử gia, anh khát không?”

Hoắc Dư Sâm lười biếng nhấc mí mắt: “Trung Quốc có một câu nói xưa.”

Hứa Tô: “?”

Hoắc Dư Sâm: “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.”

(Không dưng mà ân cần, không phải gian trá thì cũng là trộm cắp).

“…”

Tâm tư nhỏ bị nhìn thấu trong nháy mắt. Nhưng không sao, Hứa Tô ứng biến cực nhanh: “Trung Quốc còn có một câu nói xưa khác.”

Hoắc Dư Sâm: “?”

Hứa Tô: “Đường dài xa thẳm, khi có thể dựa vào người khác thì cố gắng đừng dựa vào bản thân.”

“…”

Hoắc Dư Sâm bị chọc đến bật cười: “Khoan nói Trung Quốc có câu này hay không, dựa vào đâu mà tôi phải cho cậu dựa?”

Hứa Tô nhe răng cười: “Dựa vào việc tôi không biết xấu hổ.”

“…”

Hoắc Dư Sâm lại bị chọc cười thêm lần nữa.

[?? Ai nói cho tôi biết dưới gốc cây kia hai người đang nói gì vậy?]

[Anh quay phim có thể lại gần chút không, nghe không rõ!]

[Dựa vào hỏa nhãn kim tinh của tôi, chắc là Hứa Tô lại đi xin Hoắc Dư Sâm bố thí 50 triệu rồi!]

[Không hiểu sao tôi cứ thấy hai người này có gì đó… không chắc lắm, xem thêm đã.]

Có lẽ “không biết xấu hổ” thật sự có tác dụng, Hoắc Dư Sâm vậy mà lại đồng ý giúp Hứa Tô gian lận. Nhìn bóng lưng Hứa Tô tung tăng quay về, ánh sáng trong mắt Hoắc Dư Sâm khẽ dao động.

Ba phút sau, đạo diễn Dư sắp xếp mọi người ngồi thành hàng trên những tấm bồ đoàn, đồng thời phát cho mỗi người một bảng trắng nhỏ. Sợ ngồi xa sẽ không nhìn rõ ám hiệu của Hoắc Dư Sâm, vừa thấy anh ta ngồi xuống, Hứa Tô lập tức chạy tới ngồi sát bên cạnh. Khoé môi Hoắc Dư Sâm vô thức cong lên một độ cong rất nhẹ.

Lục Kinh ngồi bên trái Hứa Tô, tò mò hỏi: “Hứa Tô, cậu có tự tin không?”

Hứa Tô quay đầu: “Có tự tin, nhưng không tự tin thắng.”

Lục Kinh ngẩn người: “Thế cái tự tin đó… để làm gì?”

Hứa Tô: “Hàng ghép trên Pinduoduo, chất lượng kém, chỉ đảm bảo có, không đảm bảo dùng được.”

[Pinduoduo: Đừng nhìn! Đây là đánh giá xấu!]

[Mẹ nó! Tôi cười đến mức không nhịn nổi luôn!]

Bên phải Hoắc Dư Sâm, Trang Lạc bỗng lên tiếng an ủi: “Hứa Tô, không sao đâu, cứ thả lỏng tâm lý, trả lời bình thường là được, đừng quá căng thẳng.”

Hứa Tô nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt vượt qua vai Hoắc Dư Sâm: “Tôi không chỉ thả lỏng tâm lý đâu, nếu đạo diễn cho phép, tôi còn muốn thả lỏng luôn cả thân thể.”

“…”

Khoé miệng Trang Lạc giật giật, hơi lúng túng. Nhưng cậu ta vẫn tiếp tục: “Vậy là tốt rồi, dù sao cũng là cố gắng vì bà con trong thôn, làm nhiều hay ít cũng như nhau thôi.”

Hứa Tô nhướng mày: “Như nhau?”

Trang Lạc gật đầu: “Ừ.”

Hứa Tô cười. Có người muốn dựng hình tượng người tốt ngay trước mặt cậu, thú vị thật.

“Nếu đã như nhau, vậy hay là cậu trực tiếp chọn 8 mẫu đất luôn đi, được không?”

Trang Lạc sững lại: “Hả?”

Cậu ta giả vờ không nghe thấy.

Hứa Tô không cho qua: “Tôi nói: đã như nhau, vậy cậu trực tiếp chọn 8 mẫu đất luôn đi, được không?”

“…” Lần này Trang Lạc hoàn toàn không biết nên đáp thế nào. Cậu ta không ngờ Hứa Tô bây giờ nói chuyện lại dứt khoát đến vậy, không chừa cho người khác đường lui.

[Không hiểu thì hỏi, Hứa Tô bị dị ứng với lời an ủi à? Trang Lạc tốt bụng mà cậu ta lại mỉa người ta?]

[Không hiểu thì hỏi, nếu đã như nhau thì sao Trang Lạc không nhận 8 mẫu? Dị ứng với số 8 à?]

Trong bầu không khí gượng gạo, Lệ Duy Chu kịp thời lên tiếng: “Hứa Tô, cậu đừng quá đáng.”

Hứa Tô nhìn thẳng vào Lệ Duy Chu: “Tôi quá đáng chỗ nào? Không phải cậu ta nói làm nhiều hay ít cũng như nhau sao?”

Lệ Duy Chu hơi nhíu mày, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo rõ ràng: “Trang Lạc chỉ muốn an ủi cậu, không có ý gì khác.”

Hứa Tô giả vờ không hiểu, khoé môi cong lên nụ cười xảo quyệt: “Không có ý gì khác? Vậy tức là cậu ta cũng không thật sự nghĩ ‘làm nhiều hay ít cũng như nhau’? Thế nói ra để làm gì? Chơi trò ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo trước mặt tôi à?”

Trang Lạc lập tức cuống lên: “Hứa Tô, tôi không có ý đó, tôi…”

“Nói đủ chưa?”

Giọng Hoắc Dư Sâm đột nhiên vang lên, cắt ngang lời cậu ta. Ngữ khí mang theo vài phần mất kiên nhẫn, sắc mặt cũng trầm xuống.

Trang Lạc lập tức im bặt, không dám nói thêm nữa.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập