Kết quả cuối cùng:
Hứa Tô: 11 điểm
Hoắc Dư Sâm: 11 điểm
Thẩm Xuyên Trúc: 4 điểm
Lục Kinh: 3 điểm
Trang Lạc: 1 điểm
Lệ Duy Chu: 2 điểm
Trang Lạc nhìn bảng điểm, nét mặt suýt chút nữa thì sụp đổ. Hai tay đặt dưới bàn siết chặt đến mức móng tay gần như bấm rách da.
Lệ Duy Chu thì chẳng thèm diễn nữa, đột nhiên lên tiếng chất vấn: “Đạo diễn, tôi nghi có người gian lận.”
Hứa Tô – người muốn gian lận nhưng cuối cùng toàn làm bằng thực lực: ?
Lục Kinh – người không định gian lận nhưng vẫn gian lận hai câu: ?!
Hoắc Dư Sâm bình thản hỏi: “Có bằng chứng không?”
Đạo diễn Dư cũng hỏi theo: “Đúng vậy, thầy Lệ có bằng chứng không?”
“Không có.”
Lệ Duy Chu không có chứng cứ, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng chuyện này chắc chắn có vấn đề. Thế là hắn bắt đầu nói nhăng nói cuội, cố tình khuấy cho nước đục lên, mong được chơi lại một ván.
“Đạo diễn không thấy lạ à?”
“Với cái đầu của một số người, căn bản không thể trả lời được nhiều câu như thế.”
Hắn gần như không che giấu ý nhắm vào Hứa Tô, chỉ thiếu điều gọi thẳng tên ra.
[Nghe Lệ Ảnh đế nói cũng có lý đó, đúng là thấy sai sai.]
[Có lý chỗ nào? Không bằng chứng mà cũng gọi là có lý à?]
[Tôi thấy Lệ Duy Chu là thua không phục, nhìn cái mặt không cam tâm kia kìa, nhìn mà tụt mood.]
[Cười chết, Trang Lạc còn buồn cười hơn, trông như sắp khóc tới nơi.]
[Có người ban đầu còn nói làm nhiều hay ít cũng vậy, Lệ Duy Chu còn bênh hộ, giờ thì hay rồi, phần nhiều nhất rơi đúng vào hai người họ mà lại chẳng vui vẻ gì.]
[Tôi đã nói rồi, có người chỉ giỏi nói mồm, đến lúc thật sự rơi vào mình thì chịu không nổi ngay!]
Nghe xong, Hứa Tô bật cười, nhe răng đầy thích thú. Cậu phát hiện có vài người thật sự không thể cho mặt mũi được, bởi vì người đó chưa chắc đã là người, cho nên rất dễ dẫn đến một kết cục: Được đằng chân lân đằng đầu.
Khóe môi cong lên đầy ẩn ý, Hứa Tô ngả người ra sau, nhìn thẳng Lệ Duy Chu.
“Anh nói đúng đấy, với cái đầu của một số người, đúng là không thể làm được nhiều câu như vậy. Cho nên họ chỉ có thể đội sổ thôi.”
Trang Lạc và Lệ Duy Chu nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi: “Cậu nói cái g…”
“Tôi nói là…”
Hứa Tô cắt ngang lời hắn, tiếp tục xả đạn: “Anh đừng có dựa vào việc đầu óc mình có vấn đề rồi muốn làm gì thì làm. Nếu thật sự không xác định được vị trí của bản thân thì bỏ tiền ra lắp cái GPS đi, đừng có coi giải Ảnh đế như ánh sáng của thượng đế. Tưởng mình thiên tài xuất chúng, khí tràng cao tám mét, ai dè còn thua cả một đĩa rau dớn trộn ngò.”
“…”
Hiện trường lặng ngắt như tờ. Ngoại trừ Hoắc Dư Sâm, những người còn lại đều nhìn Hứa Tô với biểu cảm nửa khiếp sợ nửa khó hiểu.
Bình luận thì nổ tung:
[[Yêu qua mạng bị lừa mất 2 hào]: Toang rồi! Toang rồi! Sắp lao vào nhau rồi! Trà sữa đâu? Hạt dưa đâu? Chân gà rút xương đâu rồi!]
[[Tiểu tam nổi tiếng cả vùng]: Làm ơn cố định camera vào Lệ Duy Chu với Trang Lạc giúp tôi, không có ý gì khác, chỉ muốn ngắm bản mặt xanh lè bản cao cấp thôi.]
[[Buồn ngủ mà vẫn cà khịa]: Giờ tôi chắc chắn Hứa Tô thật sự đã bỏ não yêu đương rồi, không phải đang dựng hình tượng.]
[[Cả núi khỉ, tôi là đứa lố nhất]: Trời ơi, tự dưng thích Hứa Tô ghê, nhất là cái miệng này! Cho hỏi vô duyên chút, hôn cái được không?]
[[Thánh Chuối]: Người phía trên, bạn vô duyên thật đó.]
[[Vợ ông nằm dưới tôi nè]: [cười trộm][cười trộm][cười trộm] Lệ Ảnh đế lần này đúng là đá trúng ván sắt rồi, không bằng chứng còn nghi bừa, ăn đòn là phải.]
[[Khoảng cách giữa tôi và đại gia là tiền]: Lệ Duy Chu: Nằm mơ cũng không nghĩ tới, Hứa Tô không còn não yêu đương lại khó đối phó thế này! Thất sách! Thất sách!]
[[Đẹp trai không lối thoát]: Hứa Tô bây giờ mắng người đúng là càng ngày càng cao cấp.]
Cục diện căng thẳng cuối cùng được đạo diễn Dư khéo léo kéo lại bằng việc nhắc quy trình: “Được rồi được rồi! Chúng ta lập tức sang phần tiếp theo: Nhận đất hoang!”
Vì Hứa Tô và Hoắc Dư Sâm cùng điểm, đạo diễn đề nghị hai người oẳn tù tì để quyết định thứ hạng cuối cùng. Cách này hơi qua loa, nhưng Hứa Tô không bận tâm. Ngược lại, Hoắc Dư Sâm dứt khoát từ chối: “Không cần.”
Lý do là: “Tôi dị ứng với số 3.”
Hứa Tô: ?
[Cho hỏi ngu chút, chẳng phải người giàu hay dị ứng số 4 sao? Từ bao giờ đổi sang số 3 vậy?]
[Sao mấy người giàu này không thông báo cho dân nghèo chúng tôi biết trước vậy?]
[Hoắc Dư Sâm: Giờ chẳng phải đang thông báo sao?]
Thế là Hứa Tô thuận lợi nhận được 3 mẫu đất. Những người còn lại lần lượt là: Hoắc Dư Sâm 4 mẫu, Thẩm Xuyên Trúc 5 mẫu, Lục Kinh 6 mẫu, Lệ Duy Chu 7 mẫu, Trang Lạc 8 mẫu.
Bên rìa khu đất hoang, sau khi nhận xong phần của mình, Hứa Tô liếc thấy Trang Lạc và Lệ Duy Chu ở không xa. Một người mắt đỏ hoe, vẻ mặt u oán, một người sắc mặt âm trầm, tức giận ngập tràn, đúng là một cặp hoàn hảo.Hứa Tô tặc lưỡi hai tiếng, xách cuốc chuẩn bị làm việc.
“Vừa chia đất xong đã bắt đầu làm rồi à?” Giọng trầm thấp dễ nghe của Hoắc Dư Sâm vang lên phía sau.
Hứa Tô quay đầu: “Còn chưa làm đã rảnh rồi sao?”
Hoắc Dư Sâm nghẹn một chút, bật cười vì tức: “Cái miệng này của cậu làm bằng gì vậy?”
Hứa Tô đặt cuốc xuống, chống khuỷu tay lên cán, dáng vẻ lười biếng: “Trước hết loại trừ gạo, tiếp theo loại trừ rau, cuối cùng xác định là thịt.”
Hoắc Dư Sâm: “…”
[Hahahahaha cười xỉu. Đúng chuẩn văn học nói nhảm.]
Thấy anh ta không nói gì, Hứa Tô chủ động hỏi: “Thái tử gia hạ mình qua đây là có chuyện quan trọng gì sao?”
Hoắc Dư Sâm nhìn cậu: “Chuyện quan trọng thì không, chỉ là muốn cậu…”
“Muốn tôi?!”
Hứa Tô giật nảy mình, lập tức ném cuốc rồi ôm chặt lấy bản thân: “Không ổn đâu đó! Tôi biết mấy người có tiền hay chơi mấy trò điên điên kiểu cưỡng chế yêu, bá đạo tổng tài, nhưng chúng ta mới quen có một ngày thôi mà, anh như vậy có nhanh quá không?!”
Gào xong, cậu còn bất lực nhìn quanh hai bên: “Lại còn giữa ban ngày ban mặt! Nơi hoang dã thế này! Không khách sạn năm sao! Không 999 bông hồng! Không rượu vang 82 năm! Không…”
“… Cậu nói đủ chưa?”
Hoắc Dư Sâm nghiến răng cắt ngang: “Nói đủ rồi thì làm ơn đổ hết mấy thứ vàng khè trong đầu cậu đi!”
Hứa Tô lập tức nhảy lùi nửa mét: “Dựa vào đâu bắt tôi phải đổ hết niềm vui cuộc sống của mình đi?!”
“…” Hoắc Dư Sâm suýt nữa thì không nhịn được mà đá cho cậu một phát.
Bình luận về bài viết này