[[Cười muốn xỉu]: Hahahaha tôi chịu rồi, “phần màu vàng trong đầu = niềm vui cuộc đời” đúng là đỉnh cao tư duy.]
[[Tới trễ hóng chuyện]: Tôi đến muộn, rốt cuộc là sao vậy? Thái tử gia muốn Hứa Tô á?!]
[[Mắt soi chi tiết]: Hoắc Dư Sâm quay lưng về phía máy quay nên không thấy biểu cảm, nhưng anh ta đúng là đã nói hai chữ “muốn cậu” với Hứa Tô!]
[[Phản đối hôn sự]: Không được! Tôi không đồng ý cuộc hôn nhân này!]
[[Bình tĩnh phân tích]: Mấy người đừng tung tin đồn được không? Có khi nào chỉ là hiểu lầm thôi không?]
…
“Sao có thể là hiểu lầm được!”
Trong một khu trang viên tư nhân xa hoa đồ sộ, tại phòng khách, một ông lão hơn bảy mươi tuổi đang ngồi trên sofa, cầm gậy chống chọc thẳng vào màn hình tivi đang phát trực tiếp, giọng sang sảng: “Nó vừa nói là muốn người ta! Ta nghe rõ mồn một!”
Thư ký Trình đứng bên cạnh: “Nhưng thiếu gia rõ ràng là…”
“Là cái gì mà là!”
Ông cụ cắt ngang, quay đầu nhìn quản gia: “Lão Mao, ông nói xem!”
Mao quản gia bước ra, cười hiền hậu: “Dạ, thiếu gia đúng là có nói muốn người ta.”
Ông cụ quay lại nhìn thư ký Trình: “Cậu thấy chưa! Tai của Lão Mao còn thính hơn cậu!”
Thư ký Trình mới ngoài ba mươi: “…?”
Ông cụ đứng dậy, vừa đi ra vườn vừa dặn Mao quản gia: “Chuẩn bị sính lễ đi.”
Lão Mao: “Vâng.”
Thư ký Trình: “…???”
Đứng ngơ ngác tại chỗ suy nghĩ một lúc, thư ký Trình lại nghe thấy giọng thiếu gia mình vang lên từ tivi:
“Tôi chỉ là muốn cậu dạy tôi cách dùng cái cuốc này thôi! Cậu đang nghĩ cái quái gì vậy!”
Thư ký Trình: “…”
Có nên gọi ông cụ quay lại không? Thôi, chắc giờ này thiệp cưới cũng viết xong rồi.
…
Thư ký Trình bỏ qua, nhưng cư dân mạng thì không hề bỏ qua hiểu lầm này.
#Nghi ngờ Hoắc Dư Sâm yêu từ cái nhìn đầu tiên với Hứa Tô
#Thái tử tập đoàn Hoắc thị công khai bày tỏ tình cảm trên show thực tế
#Thái tử Hoắc thị tỏ tình thất bại rồi gượng gạo lái sang chuyện khác
Hot search lập tức bị làm mới, video liên quan cũng nhanh chóng bị cắt ghép và đăng lên các nền tảng video ngắn. Chỉ trong vài phút, lượt chia sẻ đã lên tới hàng trăm nghìn.
…
12 giờ trưa, đạo diễn Dư gọi mọi người ngồi quây lại bên một mảnh đất hoang để ăn trưa.
“Do buổi sáng đã tiến hành chia đất nên không kịp tổ chức thêm nhiệm vụ kiếm thức ăn, vì vậy chương trình đặc biệt chuẩn bị cho mọi người bữa trưa miễn phí — hai chay một mặn!”
Nhân viên bê lên một khay nhựa đặt sáu hộp cơm xốp màu trắng. Mở ra xem, tất cả đều câm nín.
Nửa cái bánh bao trắng, nửa cọng hành lá xanh, một thìa thịt bò băm trộn tương ớt Lão Can Ma.
Mọi người: “…”
[[Cười xỉu]: Định nghĩa lại hoàn toàn “hai chay một mặn”.]
[[Keo kiệt đỉnh cao]: Chương trình đến cả một cái bánh bao nguyên vẹn cũng không nỡ cho.]
[[Đỉnh của chóp]: Hộp cơm này vừa ít vừa dở, hoàn hảo!]
…
Im lặng ngượng ngùng nửa phút, mọi người lần lượt lên tiếng.
Lệ Duy Chu: “Anh có chắc đây gọi là hai chay một mặn không?”
Lục Kinh: “Tử tù trong trại giam ăn còn khá hơn cái này.”
Thẩm Xuyên Trúc: “Đã thấy nhiều cái vô lý rồi, nhưng chưa thấy cái nào vô lý tới mức này.”
Trang Lạc: “Đạo diễn, có phải hơi quá không? Ít nhất tụi tôi cũng vừa làm việc hơn hai tiếng rồi.”
Hứa Tô: “A di đà Phật, thiện tai thiện tai.”
[[Cạn lời]: Hứa Tô làm tôi tự nhiên bật cười.]
[[Quay xe]: Giờ tôi mới hiểu vì sao sáng nay Hoắc Dư Sâm chịu ăn cái bánh bao kim sa đó, xin lỗi Hứa Tô!]
…
Người duy nhất không lên tiếng là Hoắc Dư Sâm. Anh nhìn “đắm đuối” cái bánh bao tròn một phút, rồi lặng lẽ bắt đầu ăn. Hứa Tô liếc thấy, trên trán bật ra một dấu hỏi. Cậu ghé lại: “Thái tử gia, anh đói thật rồi à.”
“…”
Hoắc Dư Sâm quay sang nhìn cậu: “Cậu đoán bữa tiếp theo bao giờ mới được ăn?”
Hứa Tô cầm cọng hành lên nhai tóp tép: “Chắc là lúc sắp chết đói.”
Hoắc Dư Sâm không nói gì, thu lại ánh mắt. Hai người vô cùng ăn ý, bắt đầu “xử lý cơm”. Những người khác thấy vậy, đồng loạt nhìn sang.
Lục Kinh: “Mấy người thế này cũng chịu được à?”
Hứa Tô: “Không thì làm sao? Bắt đạo diễn qua đánh một trận, ép anh ta cho thêm cơm à?”
Mọi người: “…”
Tất cả cúi đầu chuẩn bị ăn cơm. Giây tiếp theo, Hứa Tô bỗng bổ sung một câu: “Hình như… cũng không phải không làm được.”
…
Ở khu căn cứ của tổ chương trình, đạo diễn Dư đang sung sướng ăn bữa trưa thật sự — ba mặn hai chay.
Anh ta nhai thịt xào thơm phức, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đang lặng lẽ áp sát.
Ba giây sau! Động tác ăn cơm của anh ta bỗng khựng lại, sắc mặt hoảng hốt tột độ! Một vật sắc nhọn đang áp sát cổ! Sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp, âm u: “Đừng nhúc nhích.”
Đạo diễn Dư: ?! Bị cướp?!
“C-c-các người muốn làm gì?! Mu-muốn gì cứ nói! Tôi cho hết! Muốn lên show nào? Hay muốn leo lên giường nhà sản xuất nào?!”
Hứa Tô đứng phía sau: Hóa ra còn có thể đòi nhiều vậy sao?
Cậu nhướng mày nhìn Hoắc Dư Sâm: “Nếu bây giờ tôi chỉ đòi có bốn hộp cơm thì có phải trông ngu lắm không?”
“…”
Ánh mắt Hoắc Dư Sâm trầm xuống trong chốc lát. Anh liếc Hứa Tô một cái, rồi nói với đạo diễn Dư: “Bốn hộp cơm đàng hoàng, đưa ra đây.”
Đạo diễn Dư nghe xong, phản ứng đầu tiên: Hả?! Thái tử gia cũng tham gia?!
Phản ứng thứ hai: Yêu cầu thấp vậy á? Chỉ cần cơm? Không kịp nghĩ nhiều, anh ta vội vàng gật đầu, chỉ về phía kệ: “Ở đó! Ở đó hết!”
Hứa Tô phất tay: “Số bốn! Lên!”
Lục Kinh chạy lon ton tới: “OK! Tôi tới đây!”
Đạo diễn Dư ngồi bệt dưới đất: “…?” Mấy con khỉ này từ đâu chui ra vậy?
Lấy được cơm xong, Hứa Tô ngồi xổm xuống, ghé sát tai đạo diễn Dư nói khẽ: “Đạo diễn Dư, tụi tôi đã gọi hết máy quay sang chỗ khác rồi, khán giả sẽ không biết vừa nãy xảy ra chuyện gì. Đây là giữ thể diện cho anh. Cho nên sau này nhớ đền ơn đáp nghĩa, đừng gây khó dễ cho tụi tôi. Còn nếu anh nhất quyết muốn cứng đối cứng… thì lột một lớp da của anh cũng không phải chuyện gì lớn.”
“…” Trong lòng đạo diễn Dư cạn lời đến mức muốn chửi thề.
[Cả đám đang thì thầm gì với đạo diễn vậy? Không phải nói là bắt qua đánh à? Sao không thấy đánh?]
[Không biết, chắc đổi chiến thuật rồi, từ đánh thành xin.]
[Sao Hứa Tô cứ cầm cái lá cây rách chĩa vào cổ đạo diễn vậy?]
[Chắc đang gãi ngứa cho đạo diễn thôi.]
[Sao Lục Kinh tự nhiên chạy khỏi khung hình như khỉ từ Hoa Quả Sơn xuống vậy?]
Bình luận về bài viết này