Ở bãi đất khai hoang phía xa, Trang Lạc thấy nhóm Hứa Tô lấy được cơm, trong lòng không khỏi hối hận.
“Lúc nãy mình nên đi cùng họ.”
Nếu vừa rồi hành động chung, bây giờ ít nhất cũng được ăn cơm đàng hoàng như họ.
Lệ Duy Chu cũng có chút tiếc, nhưng nhiều hơn là tức vì không biết xoay xở.
“Ai mà ngờ được tên đạo diễn đó lại ngu đến vậy! Bị một chiếc lá dọa cho đứng hình!”
Trang Lạc cười khổ.
Đúng vậy, ai ngờ đạo diễn Dư lại ngốc đến mức không nhận ra “hung khí” trong tay Hứa Tô chẳng phải dao gì cả, chỉ là một chiếc lá mỏng dài mà thôi.
Đúng là chuyện cười lớn nhất trong ngày.
“Nhưng cũng không sao. Dù họ lấy được cơm, nhưng lại đắc tội với đạo diễn. Tính qua tính lại thì họ vẫn là người thiệt.”
Nghĩ tới đây, Trang Lạc bỗng thấy nhẹ lòng hơn.
Lệ Duy Chu suy nghĩ kỹ lại, thấy cũng có lý.
“Em nói đúng. Biết đâu trong bụng đạo diễn đang tính cách trả thù họ.”
Họ đoán đúng, nhưng tiếc là chưa đủ.
Sau khi thoát khỏi “nguy hiểm”, phản ứng đầu tiên của đạo diễn Dư đúng là muốn dùng nhiệm vụ để hành Hứa Tô cho hả giận.
Nhưng khi anh ta đứng dậy, vừa chạm phải ánh mắt đầy cảnh cáo của Hoắc Dư Sâm, mọi ý nghĩ trả thù lập tức tan biến, không dám nghĩ thêm chút nào.
— Không còn cách nào khác, người ta thế lực lớn mà.
……
Ăn trưa xong, đạo diễn Dư tập hợp mọi người lại để công bố luật nhiệm vụ mới.
“Từ chiều nay cho tới khi kết thúc đợt ghi hình này, ngoài việc khai hoang đất, mỗi ngày mọi người còn phải làm thêm nhiệm vụ phụ để đổi lấy điểm.”
“Điểm này tương đương với tiền, dùng để đổi thức ăn mỗi ngày.”
Nhân viên chương trình mang lên sáu chiếc điện thoại, lần lượt phát cho từng người.
“Trong điện thoại có app riêng của chương trình. Mỗi nhiệm vụ được bao nhiêu điểm, tổng điểm nhận được, cũng như bảng giá thực phẩm đều hiển thị trong đó, mọi người tự xem.”
“Ngoài ra, nhiệm vụ kiếm điểm không cố định, mỗi sáng tôi sẽ thông báo cụ thể.”
Nói tới đây, đạo diễn Dư cười khà khà, ánh mắt gian xảo quét qua mọi người.
“Nhắc nhở thân thiện: kiếm điểm là con đường duy nhất để có đồ ăn. Không có đường tắt nào khác, nên đừng ai lười biếng nhé.”
Mọi người: “……”
[??? Đạo diễn, khai hoang không được cộng điểm à? Mùa trước trồng cây còn được tính mà???]
[Đạo diễn: thời thế thay đổi, luật cũng đổi theo.]
[Trời ơi, tội ghê!]
[Nhìn mà thương.]
[Fan bớt thương đi, lương ba bốn triệu mà đi xót cho người nhận thù lao cả trăm triệu, buồn cười thật]
[Chuẩn! Dù là Hứa Tô – nghệ sĩ flop hạng nặng – cũng ít nhất mấy trăm triệu, thương cái gì!]
Mọi người đồng loạt thở dài.
Tham gia show sinh hoạt kiểu này, đừng mơ ăn ngon chơi vui, sống sót được đã là may.
Tiếp đó, đạo diễn Dư công bố nhiệm vụ kiếm điểm hôm nay.
“Vườn táo trên núi phía bắc làng Miêu Mông hôm nay có vài nông dân xin nghỉ, nên chúng ta sẽ đến giúp bà con hái táo chín.”
“Do mọi người còn phải lo khai hoang, thời gian hái táo tự sắp xếp, chương trình không ép buộc, chỉ cần xong trước 6 giờ chiều là được.”
Nghe xong, Hứa Tô suy nghĩ một chút rồi quyết định đi hái táo trước.
Diện tích đất của cậu nhỏ nhất, theo tiến độ mỗi ngày cày bốn sào thì chỉ cần tám ngày là xong, hoàn toàn không cần gấp.
Quan trọng nhất là phải lo đồ ăn trước, không thì chết đói.
Những người khác thì chọn khai hoang trước, để chiều mới đi hái táo, vì diện tích họ phụ trách lớn hơn.
Trừ Hoắc Dư Sâm.
Người này không nói đi cày, cũng chẳng nói đi hái táo, cầm điện thoại chương trình phát rồi ung dung chơi game, trông vô cùng ung dung.
Hứa Tô liếc anh ta một cái rồi lặng lẽ đi mất.
Làm phiền người khác lúc đang chơi game dễ bị trời đánh lắm.
……
Trên đường một mình đi tới vườn táo, Hứa Tô mở app lên xem tiền công hái táo.
“Một cân táo = 1 điểm”
Sau đó lại xem bảng giá thực phẩm.
“Đồ chín (phần): đùi gà/15; xá xíu/15; gà hấp muối/15…”
“Lương thực (cái): bánh bao/5; khoai lang/5; bắp/8…”
“Thịt tươi (cân): thịt heo/45; cá trắm/60; tôm biển/100…”
“Rau tươi (cân): rau xanh/15; mướp/15; nấm đùi gà/20…”
Xem xong, Hứa Tô: ?!?
Đùa nhau à?!?
Hái một cân táo chỉ được 1 điểm, mà một cái bánh bao tận 5 điểm?!?
Cậu không dám tin, quay sang hỏi cameraman bên cạnh.
“Chương trình các anh có phải đang chạy KPI bên Diêm Vương không? Khiến một nghệ sĩ chết đói là kéo dài tuổi thọ thêm mười năm à?”
Cameraman vội lắc đầu.
“Không…không có đâu! Tuyệt đối không có!”
Hứa Tô khoanh tay, nghiêng đầu.
“Nghe nói phủ định kép bằng khẳng định.”
Cameraman: “……Vậy tôi bỏ bớt một chữ ‘không’.”
Hứa Tô: “Nghe nói đổi đáp án giữa chừng là dấu hiệu của chột dạ.”
Cameraman sụp đổ tinh thần.
“…Thầy Hứa, tha cho tôi đi.”
[Miệng Hứa Tô đúng là không chừa ai.]
[Cameraman: Đã thành thật, cầu buông tha.]
Theo tinh thần kẻ làm thuê không làm khó kẻ làm thuê, Hứa Tô cuối cùng cũng bỏ qua cho cameraman.
Mười lăm phút sau, cậu tới vườn táo.
Cầm dụng cụ, đeo gùi sau lưng, Hứa Tô bắt đầu hái táo.
Nắng chiếu thẳng xuống, ánh sáng rọi theo người cậu, đường nét gương mặt vốn tinh xảo lại càng rực rỡ.
Cậu đứng giữa những tán táo đỏ xanh xen kẽ, như một đóa trà trắng nở rộ lạc vào vườn cây, mang theo sức hút khó nói thành lời.
Động tác thong thả, thần thái ung dung, vô tình khiến khung hình thêm vài phần yên bình đẹp đẽ.
Thời gian như ngừng trôi.
Cư dân mạng xem đến ngây người:
[Đệt! Sao lại đẹp trai thế này! Mẹ nó!]
[Anh trai, tôi khuyên anh đừng cố vớt vát hình tượng trong lòng tôi nữa!]
[Lạ thật, Hứa Tô rõ ràng rất đẹp trai mà, sao bị chửi thảm vậy?]
[Người mới à? Bị chửi vì yêu đương mù quáng, không phải vì ngoại hình.]
[Hứa Tô: Từng flop, nhưng chưa từng xấu.]
Bình luận về bài viết này