Không biết từ lúc nào, Hoắc Dư Sâm đã theo tới và cũng đứng nhìn đến ngẩn người.
Anh đứng cách đó không xa, nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia thoăn thoắt giữa vườn táo, nhìn gương mặt tuấn tú lúc ẩn lúc hiện sau những tán lá.
Hàng mày thanh nhã như nét núi xa, đôi mắt sáng tựa sao trời, sống mũi cao gọn như ngọc, đôi môi ướt mềm còn đỏ hơn cả quả anh đào…
“Muốn ăn thì tự tay hái đi, đứng nhìn mãi nó có tự bay vào miệng anh đâu?”
“……”
Một câu phá không khí của Hứa Tô kéo người đang thất thần quay về thực tại.
Hoắc Dư Sâm thu ánh mắt lại, ho khẽ một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
“Tôi không muốn ăn.”
Hứa Tô liếc anh đầy chán ghét.
“Anh chảy nước miếng rồi kìa.”
Hoắc Dư Sâm giật mình, vội đưa tay lên lau.
Kết quả chẳng có giọt nào.
“Cậu lừa tôi.”
Anh nheo mắt, giọng mang theo chút bất mãn.
Hứa Tô chẳng hề sợ, cong môi cười.
“Anh nên tự kiểm điểm xem vì sao mình dễ mắc lừa thế.”
“……”
Anh thua.
Khẽ thở ra một hơi rất nhẹ, Hoắc Dư Sâm bước lên phía trước, giọng nửa đùa nửa thật:
“Biết cậu nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.”
Mới chơi game có một lúc, quay lại đã không thấy người đâu.
Hứa Tô nghe xong lập tức hiểu lệch sang cái khác, trừng mắt nhìn anh.
“Nói bậy! Tôi không nhanh!”
“……”
Hoắc Dư Sâm nhắm mắt lại một cái.
“Ý tôi là tốc độ.”
Hứa Tô chống một tay lên hông.
“Tôi cũng đang nói tốc độ mà.”
Hoắc Dư Sâm: “……”
Có một cảm giác rất muốn báo cảnh sát, nhưng lại không biết nên trình bày với cảnh sát kiểu gì.
Im lặng vài giây, Hoắc Dư Sâm đành phải chậm rãi giải thích lại, từng chữ một:
“Tôi nói là tốc độ cậu đi từ bãi đất hoang tới đây, không phải tốc độ… trên giường.”
Hứa Tô chống nốt tay còn lại lên hông.
“Tôi cũng đang nói tốc độ từ bãi đất hoang tới đây mà.”
Hoắc Dư Sâm: “…………”
Thôi xong rồi, Trái Đất này không cứu nổi nữa.
[Khoan đã?! Rốt cuộc là ai đang lái xe vậy?!]
[Đừng để ý xe cộ, quan trọng là vườn táo rộng thế mà sao Hoắc Dư Sâm lại nhất quyết sang đứng cạnh Hứa Tô?!]
[Má ơi! Hai người này không phải thật sự có gì đó chứ?!]
[Mấy viên đường bay loạn thế này mà cũng cố nhai được à?]
Do hiểu lầm buổi sáng không có ai đứng ra đính chính (chủ yếu là vì đương sự hoàn toàn không hay biết), nên cư dân mạng lúc này đặc biệt “nhạy cảm” với mọi khung hình chung của hai người, cứ cảm thấy giữa họ có gì đó mờ ám.
Còn tại hiện trường, hai người trong cuộc vẫn hoàn toàn mù mờ, bình tĩnh như thường.
Không khí nhất thời khá là hài hòa.
Nhưng sự hài hòa ấy chỉ kéo dài được đúng ba phút.
Nguyên nhân là vì Hứa Tô phát hiện, sau khi Hoắc Dư Sâm đứng cạnh mình, anh không hề cầm kéo hái táo như cậu, mà lại ngồi xổm bên cạnh cái gùi của cậu, liên tục lấy táo từ bên trong ra.
Không thể gọi là “tiện tay”.
Phải gọi thẳng là cướp trắng trợn.
Hứa Tô nổi giận:
“Anh không biết dùng kéo hay bị dị ứng với kéo? Sao cứ lấy táo trong gùi của tôi thế?!”
Hoắc Dư Sâm ngẩng đầu lên, mặt không đỏ tim không đập, nhìn thẳng vào cậu.
“Vì tay tôi đau.”
“…Tay anh đau thì liên quan quái gì đến việc lấy táo của tôi?”
Biểu cảm của Hứa Tô chia làm hai nửa: một nửa cạn lời, một nửa tức tối.
Hoắc Dư Sâm nói rất nghiêm túc:
“Xét theo pháp luật và đạo đức thì không liên quan, xét theo góc độ vĩ mô vi mô cũng không liên quan, nhưng xét theo mối quan hệ giữa chúng ta thì có liên quan.”
Hứa Tô: ?
“Quan hệ gì?”
“Quan hệ người gây hại và người bị hại à?”
Khóe môi Hoắc Dư Sâm cong lên một chút.
“Quan hệ lấy nhanh.”
[??? Là sao nữa vậy???]
[Đây là kiểu tỏ tình mới à???]
[Ai học đại học vào giải thích giúp đi]
Hứa Tô giống hệt cư dân mạng, hoàn toàn mù mờ.
“Quan hệ kiểu gì?”
Nụ cười của Hoắc Dư Sâm càng sâu hơn.
“Cậu hái nhanh, tôi tiện tay lấy.”
Nói gọn lại: ngồi không hưởng lợi.
“Anh mẹ nó—!!”
Hứa Tô tức điên, lao tới túm cổ áo anh.
Cameraman đi theo Hoắc Dư Sâm thấy vậy hoảng hốt, vội quăng máy chạy tới can ngăn, sợ anh xảy ra chuyện.
Kết quả bị Hứa Tô tát cho một cái bay sang bên.
“Trả táo cho tôi!!” Hứa Tô gào lên.
Hoắc Dư Sâm không trả lời trực diện, thong thả giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía Hứa Tô.
“Thật sự rất đau.”
Giọng nói mềm đi, còn mang theo chút làm nũng.
Bình luận nổ tung:
[Hắn đang làm cái quái gì vậy!!!]
[Rõ ràng là đang cầu yêu (xin được quan tâm = cầu yêu)]
[Thôi được rồi, lầu trên nói đúng.]
[Giờ thì có Chúa xuống cũng không rửa nổi.]
[Cho hỏi giờ ship được chưa? Có còn ai chửi tôi độc mồm độc miệng nữa không?]
[Hoắc Dư Sâm giỏi lắm! Tôi ở Weibo liều mạng thanh minh cho anh, quay đầu lại anh đứng đây làm nũng là sao?!]
Trong lòng rất bực, nhưng Hứa Tô vẫn vô thức nhìn qua.
Nhìn kỹ mới thấy, trên lòng bàn tay Hoắc Dư Sâm có ba vết rách nhỏ, da bị toạc ra, máu thấm ra ngoài, trông có vẻ “máu me”.
Chỉ là phạm vi hơi bé, cộng lại còn chưa bằng một móng tay.
Nhưng với một cậu ấm quen sống trong nhung lụa như Hoắc Dư Sâm, thì đây đúng là mức độ trọng thương.
“Đau lắm à?” Hứa Tô hỏi, giọng không mang theo cảm xúc.
Hoắc Dư Sâm ngước mắt nhìn cậu.
“Cậu nghĩ sao?”
Hứa Tô lộ vẻ ghét bỏ.
“Cơ thể anh đúng là có chút khí chất Lâm Đại Ngọc.”
Cậu buông cổ áo anh ra, quay sang cameraman vừa bị đánh oan.
“Chương trình có hộp thuốc không?”
Cameraman mặt còn in dấu tay vội vàng gật đầu.
“Có! Tôi đi lấy ngay!”
[Chương trình chết hết rồi à?! Chồng tôi bị thương thế này mà không ai thấy?!]
[Quá đáng thật!]
[Có khi nào là Hoắc Dư Sâm cố tình giấu không nói không?]
[Chuẩn luôn! Có bao nhiêu lần có thể nói mà không nói, đợi đúng lúc chỉ có hai người mới nói, rõ ràng là có mưu đồ!]
Cư dân mạng phát hiện điểm mù, mà Hứa Tô cũng nhanh chóng nhận ra vấn đề.
“Vậy sao bây giờ anh mới nói?”
Trong mắt Hoắc Dư Sâm lóe lên một tia khác lạ rất nhanh, anh cúi mắt, chuyển đề tài:
“Cậu thì có vẻ chẳng sao cả?”
Hứa Tô phủi tay đứng thẳng dậy.
“Đương nhiên.”
Hoắc Dư Sâm cũng đứng lên.
“Vì sao?”
Hứa Tô cười tự giễu.
“Vì kiếp trước tôi làm ác quá nhiều, nên kiếp này phải làm trâu làm ngựa.”
Hoắc Dư Sâm: ?
“Ý gì?”
Hứa Tô uể oải đáp:
“Trâu ngựa da dày thịt chắc, khổ mấy cũng chịu được. Chỉ cần chưa vào lò hỏa táng, mấy việc lặt vặt này tính là gì.”
Hoắc Dư Sâm: “……”
[Đang xem show giải trí mà tự nhiên thấy tim bị đâm một nhát.]
[Vậy là chỉ cần chưa vào lò hỏa táng thì tôi vẫn phải đi làm đúng không?]
[Không phải con trâu nào cũng chịu khổ được đâu, ví dụ như tôi, tôi rất mong manh.]
[Cách Hứa Tô nói câu này cho tôi cảm giác: sống cũng được, chết cũng xong, nửa sống nửa chết cũng chẳng sao.]
Bình luận về bài viết này