Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cái tên Hứa Tô lại một lần nữa leo thẳng lên hot search.
#HứaTô_phát_điên
#Kẻ_si_tình_lại_ra_làm_trò
Rất nhanh, khu bình luận bị một đám anti tràn vào công kích dữ dội. Hứa Tô chẳng hề sợ hãi. Cậu ung dung bấm vào phần bình luận, chọn mấy cái có nhiều lượt thích nhất để trả lời.
[[Hít mạnh nách gián]: Rõ ràng là cố ý nói thế để gây chú ý. Đồ đê tiện, sao còn chưa chết đi?]
[[Hứa Tô V]: Cũng muốn lắm, nhưng sợ làm bẩn con đường đầu thai của bạn nên quyết định đợi bạn đi trước nhé.]
…
[[Cư dân mạng lạc quan]: Không hiểu nổi thằng ngu này nghĩ gì nữa, mặt thì đẹp mà đầu óc lại có vấn đề!]
[[Hứa Tô V]: Ngưỡng mộ gu thẩm mỹ của bạn, tiếc là trí tuệ hơi lệch.]
…
[[Mất cơ bụng lẫn trợ cấp]: Tôi thật sự nể dũng khí của hắn. Đổi lại là tôi thì cả đời cũng chẳng dám ló mặt ra ngoài.]
[[Hứa Tô V]: Để cháu phải lo lắng là lỗi của ông đây. Nhưng nói thật nhé cháu à, nếu một ngày nào đó cháu xuyên thành ta thì nhớ rằng cháu vẫn còn có thể xuất hiện trước mặt Toyota và Ford.]
…
[[Chồng bạn đang ở trên giường tôi]: Thằng này đúng là bó tay. Lúc si tình thì phát xuân, không si tình thì phát điên. Dù sao cũng phải phát cái gì đó mới chịu được.]
[[Hứa Tô V]: Não không lớn, tiểu não dị dạng, nói chính là loại người như bạn.]
…
[[Đờm đặc nhai càng dai]: Anh à, tôi hiểu cảm giác yêu mà không được đáp lại của anh. Nhưng ra ngoài lượn lờ thế này là không đúng đâu, ngoan, vào viện tâm thần ở vài năm đi.]
[[Hứa Tô V]: Đừng thấy mình có bệnh rồi tiện tay kê đơn cho người khác.]
…
[[Cái muỗng trong nồi B]: Yếu ớt hỏi một câu, anh có yêu cầu gì về thời lượng và kích thước không?]
[[Hứa Tô V]: Không có yêu cầu cụ thể, nhưng người hỏi câu này thì chắc chắn không nằm trong phạm vi cân nhắc.]
…
Hứa Tô đang trả lời hăng say thì người quản lý Thành Nam lại gọi điện tới.
“Mẹ nó, mày bị dại hay bị động kinh hả!”
Hứa Tô không kịp đề phòng, suýt nữa bị hét thủng màng nhĩ. Cậu đưa điện thoại ra xa, đang định nói gì đó thì bên kia đã tiếp tục gào lên:
“Bây giờ! Ngay lập tức! Cút đi quay cái chương trình đó cho tao! Quay xong thì mỗi người một ngả! Vĩnh viễn đừng gặp lại nhau!”
Tút tút tút tút…
Đúng là bất lịch sự. Hứa Tô bình thản chớp mắt, đứng dậy đi đánh răng.
Trên đường tới địa điểm ghi hình, Hứa Tô vừa hồi tưởng lại cốt truyện phía sau thì chợt phát hiện một vấn đề vô cùng khủng bố. Cốt truyện phía sau không có nữa. Bởi vì quyển sách này đã bị drop rồi.
Hahaha. Đỉnh thật.
Hứa Tô nhắm mắt lại. Tác giả à, chúc hai con mắt của bạn có thể thay phiên nhau trực ca 28 tiếng một ngày nhé.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại tại địa điểm quay, làng Miêu Mông ở ngoại ô phía Bắc. “Trở Về Cuộc Sống Giản Dị” là show sinh hoạt hot nhất năm nay, nội dung chủ yếu xoay quanh đời sống thôn quê. Chương trình được phát sóng trực tiếp, mỗi tập mời sáu khách mời bí ẩn.
Ở đầu làng, Hứa Tô vừa nhảy xuống từ chiếc xe máy của lão xe ôm thì PD đã lập tức dẫn cameraman chạy tới.
“Xin chào Hứa Tô!”
Hứa Tô tháo kính râm, lễ phép đáp: “Good morning.”
PD: “…”
Đại ca à, bây giờ là buổi chiều rồi.
Giữ vững tác phong chuyên nghiệp, PD tiếp tục theo kịch bản: “Là vị khách mời đầu tiên có mặt hôm nay, cậu có lời nào muốn nói với khán giả trong phòng livestream không?”
Hứa Tô liếc màn hình điện thoại trong tay anh ta: “Có cho nói tục không?”
PD: “… Không được.”
Hứa Tô thu ánh mắt lại: “Vậy tôi vô fu*k nói.”
Cư dân mạng trong livestream vốn đang hào hứng đoán danh tính khách mời bí ẩn. Nhưng ngay khi Hứa Tô xuất hiện, khu bình luận lập tức đổi hướng.
[Đậu má! Sao hắn lại tới!]
[Ọe! Khiếp!]
[Chương trình làm cái gì thế! Không thấy hắn vừa phát điên trên Weibo à!]
[Xui xẻo xui xẻo! Tránh ra mau!]
[Đạo diễn ơi, các người thiếu tiền đến mức không mời nổi nghệ sĩ có não bình thường à!]
Lời mắng chửi câu sau còn khó nghe hơn câu trước. Nhưng không sao, Hứa Tô thầm nghĩ: Chỉ là chuyện nhỏ, không cần hoảng. Đời người ngắn ngủi, không thoải mái thì cứ làm tới thôi. Dù sao cũng đã xuyên tới đây, cốt truyện cũng đã nát đến mức này rồi, còn gì phải sợ nữa?
Sống được thì sống. Không sống được, vậy thì mọi người cùng nhau chết hết đi cho vui.
Theo sự xuất hiện của Hứa Tô, hot search lại tiếp tục bùng nổ. Nhưng cậu không nhìn thấy bởi vì trước khi vào phòng nghỉ, PD khó tính kia đã tịch thu điện thoại của cậu.
Đáng ghét.
Ngẩng đầu nhìn trời bốn mươi lăm độ, ngẩn người vài phút, vị khách mời bí ẩn thứ hai xuất hiện: Thẩm Xuyên Trúc.
Thấy Hứa Tô, anh ta chủ động chào hỏi: “Xin chào!”
Hứa Tô đáp lại khách sáo: “Xin chào!”
Ngay sau đó, vị khách mời bí ẩn thứ ba xuất hiện: Trang Lạc. Tiểu sinh lưu lượng hạng nhất đang cực kỳ nổi tiếng. Điểm mấu chốt là người này còn có một thân phận khác: Bạn trai công khai của Lệ Duy Chu.
Ha!
Thú vị.
Nhìn thấy cậu ta, Hứa Tô bỗng hiểu ra điều gì đó. Khán giả xem chương trình cũng đồng loạt hiểu ra.
[Đạo diễn cố ý đúng không!]
[Kích thích thật!]
[Chương trình đang làm trò gì vậy!]
[Hay lắm chương trình, vừa ghê tởm khán giả, vừa ghê tởm Trang Lạc, một mũi tên trúng hai đích!]
Trang Lạc tiến lại gần, chủ động chào hỏi: “Hứa Tô! Không ngờ lại gặp cậu ở đây! Trùng hợp thật!”
Hứa Tô cong môi cười: “Ừ, trùng hợp thật.”
Thật không ngờ lại có chó tự chạy đến trước cây gậy đánh chó để xin ăn đòn.
Thực ra từ hai năm trước, Trang Lạc và Lệ Duy Chu đã tình đầu ý hợp. Sau khi nguyên chủ bày tỏ thích Lệ Duy Chu, Trang Lạc không những không ngăn cản mà còn liên tục khích lệ nguyên chủ mạnh dạn theo đuổi. Nói đơn giản, nguyên chủ chỉ là một mắt xích trong trò chơi tình yêu vĩ đại của bọn họ.
Hứa Tô mỉm cười trong lòng. Thích chơi vậy à, không sợ chơi tới chết sao?
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này