Thực ra Hứa Tô cũng không phải hoàn toàn không sao.
Cậu cũng bị trầy da, chỉ là lớp da tróc rất mỏng, mỏng đến mức gần như không nhìn ra.
Còn vì sao có thể giữ được tình trạng như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, chắc là nhờ… kinh nghiệm.
Trước đây cậu từng nhận vài đơn chạy việc nông, làm ruộng làm vườn đủ cả, nên đối với nông cụ, cách dùng và lực tay, cũng coi như biết chút ít.
Vì vậy dù thân thể của nguyên chủ khá mảnh mai yếu ớt, cậu vẫn không bị thương nặng như Hoắc Dư Sâm.
Còn Hoắc Dư Sâm thì… Hứa Tô đoán, lần khổ nhất trong đời của vị thái tử gia này chắc chính là tham gia cái show này rồi, bị thương đến mức này cũng coi như bình thường.
……
Hộp thuốc nhanh chóng được mang tới.
Anh quay phim liếc nhìn Hứa “sư phụ” đang bận rộn, rồi lại nhìn Hoắc Dư Sâm vẫn giữ tư thế nửa quỳ nửa ngồi, hạ giọng mở miệng:
“Hoắc tiên sinh, tôi giúp…”
Chữ “giúp” còn chưa nói xong, anh quay phim đã im bặt.
Bởi vì Hoắc Dư Sâm lạnh lẽo liếc anh ta một cái.
Ngay sau đó, Hoắc Dư Sâm lại bình thản liếc sang Hứa Tô, rồi quay lại nhìn anh ta.
“……”
Ý tứ đã quá rõ ràng.
Chỉ có thể để Hứa Tô bôi thuốc.
Anh quay phim hiểu ra, mím môi, quay sang Hứa Tô:
“ Thầy Hứa, hộp thuốc mang tới rồi.”
“Mang tới thì anh bôi cho thái tử gia đi, nói với tôi làm gì?”
Hứa Tô đáp rất thản nhiên, mắt còn chẳng buồn liếc sang.
Anh quay phim nghe xong, khó xử nhìn về phía Hoắc Dư Sâm.
Chỉ thấy sắc mặt người kia âm trầm, ánh mắt sắc lạnh, như đang nói: Không gọi được cậu ta sang bôi thuốc thì tôi cho anh lên mộ tổ tiên anh luôn.
Anh quay phim giật mình, bản năng sinh tồn lập tức vận hành hết công suất, vắt óc nghĩ ra một cách:
“Bọn tôi không biết bôi thuốc! Nhờ Thầy Hứa thầy với ạ!!”
Gào to hết cỡ.
“……”
Hứa Tô bị giật mình, cạn lời nhìn anh ta:
“Nhỏ tiếng thôi, chuyện này vinh quang lắm à?”
“……”
Anh quay phim rơi lệ trong lòng: Không biết bôi thuốc đúng là không vẻ vang thật, nhưng cũng đâu tới mức xấu hổ chứ, hu hu hu…
[Che mặt: “Nhỏ tiếng thôi, chuyện này vinh quang lắm à?”]
[Ha ha ha ha anh quay phim sắp vỡ vụn luôn rồi mà tôi không nhịn được cười.]
[Không nói nữa, tôi đi gõ mõ điện tử tích thêm công đức đây.]
Cư dân mạng vừa cười vừa từ phản ứng đầy uất ức của anh quay phim mà ngửi thấy mùi không bình thường:
[Thái tử gia à, anh tưởng máy quay không chiếu vào là tụi tôi không hiểu ánh mắt anh hả?]
[Chuỗi phản ứng bất thường của anh quay phim đã nói lên tất cả rồi.]
[Chồng ơi anh hồ đồ quá! Sao lại để ý tới Hứa Tô – một diễn viên đến tuyến mười tám còn chưa được tính vậy chứ o(╥﹏╥)o]
[Tôi nói lại lần nữa: Tôi không đồng ý mối hôn sự này!!!]
[Chờ cả ngày không ai ra mặt đính chính, thôi thì tôi xin phép ship trước.]
[Này!!! Mấy người có thể tỉnh táo chút được không!!!]
Người ship thì ship, người chửi thì chửi, người ủng hộ, người phản đối, tranh cãi dâng cao từng đợt, náo loạn cả màn hình.
Nhưng tất cả đều không ảnh hưởng đến bầu không khí tại hiện trường.
Bởi vì Hứa Tô đã bắt đầu bôi thuốc cho Hoắc Dư Sâm.
Một tay cậu giữ tay Hoắc Dư Sâm, tay kia cầm bông tăm thấm thuốc, nhẹ nhàng sát trùng vết thương.
Hoắc Dư Sâm khẽ cụp mắt, ánh nhìn rơi trên lòng bàn tay mình, dư quang lại vô thức lướt qua xương quai xanh của Hứa Tô.
“Anh nói xem, một thái tử gia sống trong nhung lụa như anh, không ở nhà hưởng phúc cho rồi, chạy tới cái show vừa khổ vừa mệt này làm gì?”
“……”
Lời chê của Hứa Tô lần nữa kéo ai đó đang thất thần quay về thực tại.
Hoắc Dư Sâm hạ hàng mi, giọng rất nhẹ:
“Cậu đoán xem.”
“……”
Ba chữ đơn giản, bình thường, lại còn hơi trẻ con.
Nhưng không sao.
Hứa · thiên tài · Tô xử lý gọn gàng.
“Tôi đoán xong rồi.”
Hoắc Dư Sâm: ?
“Cậu đoán ra cái gì?”
Hứa Tô cười cong mắt nhìn anh:
“Anh đoán xem.”
Hoắc Dư Sâm: “……”
[…… Được rồi, người đàn ông, anh thắng rồi.]
[Tôi tưởng cậu ta sẽ nói ‘anh đoán tôi có đoán không’, ai ngờ lại trả miếng kiểu này.]
[Đừng bàn cái miệng của Hứa Tô nữa, trước tiên chúc mừng thái tử gia ‘cầu yêu’ thành công đã!]
[Chúc mừng thái tử gia chính thức nhận được ‘sự quan tâm’!!!]
[Chúc mừng thái tử gia chính thức nhận được ‘sự quan tâm’!!!]
[Chúc mừng thái tử gia chính thức nhận được ‘sự quan tâm’!!!]
Băng bó xong, Hứa Tô không khách khí hất tay Hoắc Dư Sâm ra.
“Xong rồi, đi làm việc đi, đừng có lén trộm táo của tôi nữa.”
Hoắc Dư Sâm vẫn từ chối lao động.
“Tay vẫn đau.”
Rõ ràng là muốn ngồi không hưởng lợi tới cùng.
Hứa Tô tức đến bật cười.
“Vẫn đau à? Được, lại đây, tôi châm cho anh một mũi. Châm cứu gia truyền, đảm bảo kim tới bệnh khỏi, sau này anh sẽ không đau nữa.”
“?”
Hoắc Dư Sâm sững người, đang định hỏi kim châm ở đâu ra, cũng đang định hỏi câu “sau này sẽ không đau” là có ý gì.
Thì thấy Hứa Tô từ phía sau rút ra một cây kéo to hơn cả cái mặt — chính là cây kéo cậu dùng để cắt táo!
Trong khoảnh khắc đó —
Hoắc Dư Sâm: !
Anh quay phim: !!
Cư dân mạng: !!!
……
Trong biệt thự của chương trình, tại phòng điều khiển tầng hai.
Đạo diễn Dư vừa “giải quyết xong” lượng tồn kho ba ngày, run chân bước ra khỏi nhà vệ sinh, liền thấy phó đạo diễn đang vỗ ngực liên tục để trấn tĩnh.
Cái dáng vẻ đó, cứ như vừa mới thoát chết.
Anh ta tò mò hỏi:
“Sao thế? Hứa Tô lại cãi nhau với Lệ Duy Chu bọn họ à?”
Phó đạo diễn đáp:
“Còn đáng sợ hơn.”
Đạo diễn Dư: ???
Phó đạo diễn nói tiếp:
“Hứa Tô cầm một cây kéo siêu to, đâm thẳng về phía ngực thái tử gia.”
Đạo diễn Dư: !!!
Ngay giây sau.
“Đạo diễn Dư!!! Đạo diễn Dư tỉnh lại đi!!!”
“Mau!! Mau gọi y sĩ trong làng tới!!!”
Tại vườn táo.
Hoắc · đã ngoan ngoãn · Dư · xin tha · Sâm đang cần mẫn hái táo.
Động tác trôi chảy mượt mà, nhìn qua ít nhất cũng phải có mười năm kinh nghiệm hái quả.
Bên cạnh, Hứa · chuyên trị mọi loại yêu nghiệt · Tô nhìn cảnh này, lộ ra nụ cười mãn nguyện như một ông bố già.
Bình luận về bài viết này