Chương 22: Nếu được chọn, tôi muốn ăn “cơm mềm”

Bề ngoài, Lệ Duy Chu trông như tức đến cực điểm nhưng lại chẳng thèm tiếp tục cãi nhau với Hứa Tô nên mới bỏ đi. Nhưng thực chất là hắn ta lo rằng nếu ở lại thêm, Hứa Tô – vì yêu hóa hận – sẽ nói năng không kiêng nể, lỡ miệng thốt…

Written by

Bề ngoài, Lệ Duy Chu trông như tức đến cực điểm nhưng lại chẳng thèm tiếp tục cãi nhau với Hứa Tô nên mới bỏ đi.

Nhưng thực chất là hắn ta lo rằng nếu ở lại thêm, Hứa Tô – vì yêu hóa hận – sẽ nói năng không kiêng nể, lỡ miệng thốt ra những lời làm tổn hại đến hình tượng của hắn.

Bởi trong mắt hắn, sở dĩ Hứa Tô trở nên ngang ngược, khó hiểu như bây giờ, tất cả đều là vì yêu mà không được đáp lại.

[??? Mới thế mà đã bỏ đi rồi sao???]

[Còn gì gọi là tu la tràng nữa, rõ ràng là hiện trường áp đảo.]

[Tào lao! Không phải thế! Chu Chu và Lạc Lạc chỉ là khinh rẻ không muốn tranh cãi với Hứa Tô kẻ vô liêm sỉ kia nên mới rút lui thôi, không phải hiện trường áp đảo!]

Thẩm Xuyên Trúc và Lục Kinh từ lúc Trang Lạc bị Hứa Tô làm cho câm nín đã lặng lẽ mang giỏ đi hái táo, lúc này nơi bóng mát chỉ còn Hứa Tô và Hoắc Dư Sâm.

Hứa Tô nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Trang Lạc và Lệ Duy Chu, hơi sững lại: “Mới thế mà đã bỏ đi rồi sao?”

Hoắc Dư Sâm bỏ điện thoại vào túi, bước đến song song cạnh cậu, mắt liếc về phía xa: “Người đi giày sợ người đi chân đất.”

Hứa Tô nhướn mày: “Anh nói tôi là người đi chân đất à?”

Hoắc Dư Sâm khẽ cười, giọng ấm áp theo gió thổi: “Tôi tưởng cậu là người liều mạng chứ.”

Hứa Tô nhíu mày, thở dài: “Có vẻ anh hiểu lầm về tôi sâu lắm. Tôi, một đóa hoa của đất nước, tuổi trẻ thanh xuân, nhan sắc tuyệt trần, khí chất như ngọc như ngà, sao có thể là người liều mạng được?”

Hoắc Dư Sâm quay sang nhìn cậu: “Vậy sao?”

Hứa Tô gật đầu: “Chứ còn gì nữa.”

[Chậc chậc chậc, Hoắc Dư Sâm vậy mà lại không phản bác lại cái chuỗi mỹ từ hoa lá hẹ này của Hứa Tô.]

[Điều đó có nghĩa là gì?]

[Chứng tỏ anh ấy thấy Hứa Tô tự đánh giá về bản thân rất đúng!]

[Điều này có nghĩa là gì nào?]

[Chứng tỏ anh ấy thật sự có cảm tình với Hứa Tô! (Phá án!)(Rải hoa!)]

Nghỉ ngơi xong, Hứa Tô lại cầm giỏ không đi sâu vào vườn, định hái đến khi hết giờ.

Hoắc Dư Sâm tự giác đi theo sau.

Sáu người cứ thế ở trong vườn táo đến 6 giờ chiều.

Nhân viên tính giờ đến cân táo.

Hơn mười phút sau, điện thoại mọi người thông báo thay đổi điểm:

Hứa Tô tăng 74 điểm, tổng 144 điểm

Hoắc Dư Sâm tăng 72 điểm, tổng 128 điểm

Lệ Duy Chu được 70 điểm, Trang Lạc 60 điểm, Thẩm Xuyên Trúc 67 điểm, Lục Kinh 64 điểm

Cả nhóm quay trở lại biệt thự của tổ chương trình để đổi thức ăn.

Thẩm Xuyên Trúc có lẽ đã nghĩ xong từ trước, là người đầu tiên đổi, chọn một phần thức ăn nhanh đã được chế biến sẵn, tốn 35 điểm.

Lục Kinh do dự một lúc, cũng chọn phần thức ăn nhanh (phiên bản ít thịt), tốn 30 điểm.

Hai người chọn xong, Lệ Duy Chu và Trang Lạc theo sau, chọn phần thức ăn nhanh 35 điểm.

Đến lượt Hứa Tô.

Cậu suy nghĩ một chút, quyết định đổi tạm một phần thức ăn nhanh, để dành điểm sau đủ sống đến hết chương trình, lúc đó sẽ ăn ngon hơn.

Cậu lấy điện thoại ra chuẩn bị đổi.

Nhưng ngay sau đó, Hoắc Dư Sâm chắn đường: “Cậu muốn ăn gì?”

Hứa Tô: ?

Hỏi cái gì vậy trời.

“Dĩ nhiên là muốn ăn cơm rồi.”

Không lẽ lại muốn ăn… phân sao?

Hoắc Dư Sâm đè lại điện thoại của cậu: “Tôi biết, tôi hỏi là cậu muốn ăn món gì với cơm?”

Hứa Tô nghiêng đầu: “Nếu có thể chọn, tôi muốn ăn ‘cơm mềm’ (ý là ăn bám, dựa dẫm), nhưng bây giờ rõ ràng tôi chỉ có thể ăn cơm trắng.”

“……”

Hoắc Dư Sâm hít một hơi sâu, cố bình tĩnh đè nén lại cảm giác muốn đánh người.

[Lần đầu tiên thấy một nghệ sĩ công khai nói muốn ăn “cơm mềm”, thật hiếm thấy.]

[Có người đừng đá xéo nữa, đặt trước mặt bạn, bạn có ăn không?]

[Tôi còn từng ăn xin rồi, “cơm mềm” đã là gì, ăn hết!]

Trang Lạc thấy hai người nói chuyện không ăn khớp, liền đứng ra giải thích cho Hoắc Dư Sâm: “Hứa Tô, anh ấy muốn hỏi là cậu muốn đặt thức ăn nấu sẵn, hay tự nấu ăn.”

Hứa Tô liếc Trang Lạc, rồi nhìn Hoắc Dư Sâm: “Quả đúng là Hoắc tiên sinh, đi đâu cũng mang theo phiên dịch.”

Trang Lạc: ??

Hoắc Dư Sâm liếc Trang Lạc, rồi quay lại Hứa Tô: “Tôi không quen cậu ta.”

Trang Lạc: ?!

[Ôi trời, chuyện gì đang xảy ra vậy???]

[Các bạn thử đặt mình vào vị trí Hoắc Dư Sâm xem, có cảm giác: ‘Vợ bé của tôi không thích cô gái trà xanh kia, tôi phải cắt đứt quan hệ’ không?!]

[Có!!!~!!!]

[+1111111]

[Lúc này Trang Lạc thật sự thừa thãi, ai đẩy cậu ta ra khỏi khung hình được không]

Không khí lập tức hơi căng.

Trang Lạc không ngờ Hoắc Dư Sâm lại trực tiếp như vậy, ngay trước nhiều người và máy quay nói không quen mình.

Dĩ nhiên, trước đây họ thực sự không quen nhau.

Nhưng rõ ràng hôm qua mọi người đã tự giới thiệu, sao Hoắc Dư Sâm lại không quen cậu ta được?

Rõ ràng là anh ta cố tình nói như vậy.

“Hoắc tiên sinh, Lạc Lạc chỉ muốn giải thích thôi, không có ý gì khác.”

Lệ Duy Chu tiến đến bên Trang Lạc lúng túng, định hòa giải.

Hoắc Dư Sâm không cho hắn ta mặt mũi: “Tôi có cần cậu ta giải thích không?”

Lệ Duy Chu im bặt.

Không khí càng ngột ngạt.

May mà Hứa Tô lên tiếng giải tỏa: “Được rồi, được rồi, ảnh muốn nói gì thì nói đi, đừng làm khó bọn nô tài nữa.”

Lệ Duy Chu: ?
Trang Lạc: ?
Những người khác: ?
Livestream: ?

Ai là “bọn nô tài” vậy?

Chỉ có Hoắc Dư Sâm bình thản, như chưa nghe, hoặc như đã quen, không phản ứng gì.

Nhưng sau khi Trang Lạc chen vào, anh không còn hứng thú vòng vo với Hứa Tô, nói thẳng: “Đổi đồ sống về nấu.”

“?”

Hứa Tô nhíu mày: “Tôi đặt à?”

Hoắc Dư Sâm gật nhẹ, nói: “Dùng điểm của tôi.”

Câu trả lời dứt khoát, như đã định sẵn.

Hứa Tô nhướng mày: “Hào phóng thế sao?”

Hoắc Dư Sâm khoanh tay, dáng điệu lười nhác: “Không muốn thì có thể từ chối…”

“Vút——”

Chưa nói xong, Hứa Tô đã biến mất khỏi tầm mắt anh.

Ngay lập tức, giọng nói quen thuộc vang lên phía sau: “Đạo diễn, cho một phần tôm biển, nghe chưa? Dùng điểm của anh ấy, tôm phải to như trên màn hình, không thì tôi tố cáo các người quảng cáo gian dối…”

Hoắc Dư Sâm khẽ cười, khóe môi khẽ cong, tự nhiên phát ra chút chiều chuộng không nhận ra.

[Á á á á, anh ấy cười! Anh ấy cười!]

[Quản gia nhà họ Hoắc: Lâu rồi mới thấy thiếu gia cười hạnh phúc thế.]

[Mẹ ơi! Anh ấy chiều chuộng quá!]

[Tôi nghi ngờ đây là show hẹn hò, tiếc là tôi không có bằng chứng!]

[Các bạn đừng lo, chỉ cần trong tim có CP thì ship ở đâu mà chả là ship ]
 

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập