Chương 23: Khi nào người viết hộ tới được?

“Lâu lắm rồi mới thấy thiếu gia cười vui như vậy.” Trong biệt thự riêng, ở phòng khách rộng lớn, Mao quản gia nhìn livestream trên TV thốt lên. Trên sofa, Hoắc Như Hối – người đã ngoài 70 tuổi đang làm một bài toán cao cấp mà đứa cháu vô tâm để lại. Nghe…

Written by

“Lâu lắm rồi mới thấy thiếu gia cười vui như vậy.”

Trong biệt thự riêng, ở phòng khách rộng lớn, Mao quản gia nhìn livestream trên TV thốt lên.

Trên sofa, Hoắc Như Hối – người đã ngoài 70 tuổi đang làm một bài toán cao cấp mà đứa cháu vô tâm để lại.

Nghe vậy, ông ngẩng đầu nhìn Lão Mao: “Nó thì vui vẻ rồi, để lại một mình lão già ta ở đây hoài nghi nhân sinh!”

Lão Mao nghĩ một chút, hạ giọng: “Có muốn tôi tìm người viết hộ không?”

Hoắc Như Hối thẳng lưng, nét mặt nghiêm trang: “Đùa gì chứ! Ngày xưa ta cũng tốt nghiệp trường danh tiếng, học giỏi lắm đấy! Mấy bài này sao có thể làm khó được ta?!”

Giọng điệu tự tin, ngạo nghễ.

Lão Mao chỉ cười, không nói gì.

Mười phút sau.

“Khi nào người viết hộ tới được?”

“Trong vòng nửa tiếng.”

“Thế nhanh lên.”

“Vâng ạ.”

Ở hiện trường, Hứa Tô đã dùng hết sạch điểm của Hoắc Dư Sâm, không còn một xu.

Hoắc Dư Sâm tỏ ra không quan tâm: “Chỉ cần làm ngon là được.”

Hứa Tô nghiêm túc gật đầu: “Thái tử gia yên tâm, kỹ năng nấu nướng của tôi từng liên tiếp ba năm đoạt giải ‘Đầu bếp tự phong tự nhận’ vàng, còn từng đạt giải ‘nấu ăn tệ nhất’ trong cuộc thi ẩm thực, từng làm đại sứ hình tượng ‘sát thủ phòng bếp’ nữa, giao cho tôi, đảm bảo tuyệt đối ổn!”

Hoắc Dư Sâm: “…?”
Người khác: “…??”

[Chờ đã, để tôi sắp xếp lại, đầu óc có vẻ hỏng rồi.]

[Tự phong tự nhận? Giải nấu ăn tệ nhất? Sát thủ phòng bếp?]

[Cậu ta chỉ còn thiếu điều nói thẳng ra là “Tôi không biết nấu ăn” thôi.]

[Hahaha, đúng là thiên tài, dùng lời mô tả phức tạp nhất để nói ra ý đơn giản nhất!]

[Thái tử gia hoàn toàn bối rối.]

Hoắc Dư Sâm đúng là hơi bối rối, nhưng phần lớn là… cạn lời.

Vì anh tưởng Hứa Tô biết nấu ăn.

Bởi lẽ, theo logic bình thường, một người không biết nấu ăn sẽ không nhìn tôm biển trên màn chiếu chăm chú đến vậy.

Cảm giác y hệt một người cứ quanh quẩn ở nhà vệ sinh, tỏ ra gấp gáp muốn đi, nhưng mãi không đi, cuối cùng mới phát hiện, đúng là gấp thật nhưng… không biết cởi quần, cũng không biết chùi đuýt.

Thử nghĩ xem, có thấy cạn lời không?

Biết trước vậy, lúc nãy Hoắc Dư Sâm không nên mềm lòng, để Hứa Tô vung điểm thoải mái, đúng ra phải để cậu ăn đồ nấu sẵn cho xong.

“Thái tử gia, tôi cũng biết nấu ăn đấy.”

“…”

Ai đó trong lòng không vừa ý, nhưng khi Hứa Tô cầm thực phẩm đi qua trước mặt, lập tức giật hết mọi thứ, quay vào bếp.

Camera chuyển sang phòng ăn.

Trong bếp kín, Hoắc Dư Sâm đang chuẩn bị nấu bữa tối.

Ở bàn mở, Hứa Tô đang ngồi đợi, mặt vẫn kiêu ngạo.

Bầu không khí nhất thời hòa hợp.

“Hứa Tô, cậu không biết nấu, nhưng giúp một tay chắc không thành vấn đề chứ?”

Câu nói này vang lên trong phòng ăn, cố tình khiêu khích.

Hứa Tô liếc sang, tay chống cằm, ngón tay gõ nhịp trên má, cười khẽ:

“Cậu nói đúng, giúp trà xanh thành tinh ngu ngốc một tay đúng là không thành vấn đề.”

Trang Lạc sững người, sau khi hiểu ra thì mặt tái mét: “Hứa Tô, cậu đang mắng tôi à?”

Hứa Tô giơ tay cản: “Ế↗, tôi từ trước tới nay chưa từng mắng ‘người’ bao giờ, đừng tự nói bậy.”

Thẩm Xuyên Trúc ngồi ăn ở bên cạnh nghe xong mở to mắt: Wow! Chỉ hai câu nói mà mắng tới ba lần, trình độ thật cao!


Nhưng Trang Lạc không nhận ra, còn tưởng Hứa Tô đang bênh mình.

“Vậy câu vừa nãy nghĩa là gì?”

Hứa Tô tao nhã nhấc cốc nước sôi để nguội, chạm môi một ngụm sang chảnh, rồi hớn hở đáp: “Nghĩa đen thôi mà, cậu không hiểu tiếng Trung à?”

Trang Lạc mi mắt run vài nhịp, biểu cảm cực kỳ ủy khuất.

“Hứa Tô, tôi chỉ hỏi thôi, cậu cần thiết phải đối xử với tôi thế à?”

Nhìn như sắp khóc, mặc bộ trắng, cứ như bông hoa nhỏ bé bay trong gió.

Fans của Trang Lạc thấy vậy, tức giận trào lên, ngay lập tức spam bình luận mắng Hứa Tô.

May mà fans mới nổi của Hứa Tô gắng gượng bảo vệ, cuối cùng không tạo drama lớn, nhưng hashtag vẫn lên hotseach:

#HứaTô_mắng_chó#
#TrangLạc_bị_ức_hiếp#

Cộng đồng “nghiền ăn dưa” phản ứng:

[Tôi chết thầm]: Đạo diễn biết làm trò, ba người này kết hợp, mỗi ngày đều có “dưa” ăn không hết.

[Doanh nhân u sầu]: Thật mợ nó nhìn không nổi cảnh Trang Lạc yếu đuối như vậy, đậm mùi trà Long Tỉnh luôn.

[Đã kết hôn, độc thân]: Xem hết video, Trang Lạc và Lệ Duy Chu sức chiến đấu quá yếu, lúc nào cũng bị Hứa Tô dồn đến câm nín.

[Ăn mặn 40 năm]: Hứa Tô này miệng thật khéo, như súng trường thời kháng chiến.

[Nhà triết gia trong chăn]: Hai người đi đến kết cục cãi nhau này, không thể hoàn toàn trách Hứa Tô, vì trước đó họ là bạn thân, Hứa Tô thích Lệ Duy Chu một năm, còn Trang Lạc và Lệ Duy Chu hẹn hò 2 tháng, công khai 1 tháng, tức là trong tháng đầu Trang Lạc và Lệ Duy Chu hẹn hò bí mật, nhưng không nói với Hứa Tô, còn để cậu ấy tiếp tục tỏ tình, thật sự hơi…

Hiện trường:

“Tôi đã làm gì cậu? Nói đi.”

Hứa Tô dựa vào ghế, khoanh tay, dáng vẻ lười nhác.

Trang Lạc mắt đỏ hoe, không biết làm sao để nhắc lại lời thô tục của Hứa Tô vừa rồi.

Lúc này, Lệ Duy Chu thì đã đi vệ sinh, Thẩm Xuyên Trúc và Lục Kinh đang ăn, thái độ thờ ơ, không muốn ra mặt.

Trang Lạc im bặt.

Hứa Tô thấy cậu ta không lên tiếng, chủ động giúp: “Cậu muốn nói là tôi mắng cậu là trà xanh, rồi mắng cậu là đồ ngu, còn mắng cậu không phải người phải không?”

Trang Lạc phản xạ: “Đúng.”

Nhưng sau đó phát hiện Hứa Tô còn mắng cậu ta không phải người, tức giận đến đỏ cả mắt.

Hứa Tô thấy vui: “Tôi không chỉ đích danh cậu, mà cậu lại tưởng tôi mắng cậu, chứng tỏ điều gì?”

Trang Lạc im lặng vài giây, nước mắt rơi, mới ủy khuất mở miệng: “Cậu muốn nói tôi nên tự biết thân biết phận?”

“Không chỉ thế.”

Hứa Tô cười khẽ: “Điều đó cũng chứng tỏ tôi không mắng sai cậu.”

Dừng lại, cố tình tỏ ra chút phiền muộn: “Vậy nếu tôi đã không mắng sai, sao cậu khóc? Không chấp nhận sự thật về bản thân à?”

[Mồm mép bá đạo thế này, tôi kiếp sau cũng không có được.]

[Cái miệng này có thể cho tôi mượn hai ngày không? Tôi đi lấy lại mọi thứ thuộc về mình!]

[Ai gọi thử Lệ Duy Chu xem, chết ở đâu rồi?]
 

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này