Chương 24: Yên tâm đi, đống cứt đó mãi là của cậu

Sau khi “xử” xong tên trà xanh, Hứa Tô lại cầm ly nước sôi để nguội lên, nhấp từng ngụm thật tao nhã. Nhưng phía bàn đối diện, Trang Lạc không thể kìm chế nữa. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa bao giờ bị lời lẽ độc ác nào châm chọc đến thế. Dù…

Written by

Sau khi “xử” xong tên trà xanh, Hứa Tô lại cầm ly nước sôi để nguội lên, nhấp từng ngụm thật tao nhã.

Nhưng phía bàn đối diện, Trang Lạc không thể kìm chế nữa.

Từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa bao giờ bị lời lẽ độc ác nào châm chọc đến thế.

Dù sau này vào showbiz, không tránh khỏi có anti-fan công kích, nhưng quản lý luôn bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu ta, không bao giờ để cậu ta thấy những bình luận xấu.

Còn Hứa Tô?

Không chỉ nói thẳng trước mặt cậu ta, mà còn nói nhiều lần!

Từ hôm qua đến hôm nay, Hứa Tô đã mắng cậu ta ít nhất ba lần!

Mỗi lần đều mắng độc hơn lần trước!

Đủ rồi!

Cậu ta thực sự chịu không nổi nữa!

Đặt đũa xuống, ngưng khóc, cậu ta lấy giọng điệu dạy đời, bắt đầu phản công bằng cách chọc vào “vết đau” của Hứa Tô:

“Hứa Tô, tôi biết cậu ghét tôi vì không có được Duy Chu, lại thêm tôi không kịp nói cho cậu biết chúng tôi đang hẹn hò, nên cậu mới hận chúng tôi như vậy.”

“Nhưng cậu phải hiểu, ngay cả không có tôi, Duy Chu cũng sẽ không thích cậu. Nếu anh ấy thích, chắc chắn đã động lòng từ lâu rồi.”

“Cậu thử nghĩ xem, cậu theo đuổi anh ấy bao lâu, làm bao nhiêu việc vì anh ấy, nhưng anh ấy đã nhìn cậu một lần nào chưa? Chưa đúng không?”

“Hứa Tô, tỉnh lại đi, đừng mê muội nữa, cậu làm vậy cũng vô ích thôi, còn khiến Duy Chu ghét cậu thêm.”

Nói xong, giận hờn trong lòng cậu ta cũng giảm bớt, còn nghĩ Hứa Tô nghe xong sẽ nổi điên, làm vài hành động điên rồ, tự chuốc họa vào thân.

Nhưng không ngờ, phía bàn đối diện không hề có tiếng hét như cậu ta tưởng, chỉ thoảng tiếng cười nhẹ.

Cậu ta tưởng mình nghe nhầm, liếc mắt nhìn kỹ, thì thấy Hứa Tô đang che miệng cười, má hơi đỏ.

“?”

Cậu ta sững sờ, không hiểu sao Hứa Tô lại phản ứng vậy.

Dù không tức giận, ít ra cũng nên nhăn mặt chứ, sao lại cười được?

Đang thắc mắc thì Hứa Tô mở miệng:

“Yên tâm đi, đống cứt đó mãi là của cậu, chẳng ai tranh với cậu đâu, thậm chí ai dám tranh, tôi cũng sẽ nổi giận với người đó.”

Một tiếng cười nhẹ vang lên: “Rốt cuộc, chó và cứt là một cặp trời sinh, không ai tách rời được.”

[Thật là… mắng hay quá!]

[Nói sao nhỉ, họ cho tôi cảm giác Trang Lạc cố gắng bung chiêu lớn, nhưng lại bị Hứa Tô một cái búng tay đẩy bật lại ngay lập tức!]

[Đồng tình với lầu trên, xem tôi thấy sướng cả người, cảm giác đây không phải show thực tế, mà là phim vả mặt.]

[Lệ Duy Chu rớt xuống hố xí rồi sao! Sao còn chưa quay lại! Lạc Lạc sắp bị người ta bắt nạt chết rồi!!]

“Cậu…”

Trên mặt Trang Lạc, sự oán giận và tức tối chưa từng có nổi lên.


Nhưng chưa hết, chỉ nghe Hứa Tô tiếp tục nói:

“Tuy nhiên, những lời phía trước của cậu nói không đúng, cậu không phải là không kịp thời báo cho tôi biết chuyện hai người quen nhau, mà là cậu cố ý không nói.”


“Không chỉ vậy, rõ ràng hai người đã quen nhau hai năm rồi, nhưng cậu lại ra sức khuyến khích tôi theo đuổi Lệ Duy Chu trong suốt một năm tôi bị mù quáng, nói chúng tôi là tuyệt phối, nói Lệ Duy Chu nhất định sẽ thích tôi, thậm chí còn chúc chúng tôi bách niên giai lão.”


Lại một tiếng cười khẽ: “Không hiểu thì hỏi, cậu có bị mắc chứng rối loạn đa nhân cách không?”


Lời này vừa thốt ra, cả trường quay chấn động!

Trang Lạc loạng choạng suýt ngã vì sợ hãi quá mức.

[Cái quái gì vậy?!]

[Không hiểu, nhưng thật sự sốc.]

[Hay thật, Trang Lạc không chỉ hút thuốc uống rượu, mà còn chơi cả kiểu thú vui tình thú ít người biết đến như vậy à???]

[Quá nhiều dưa, ăn không xuể! Miệng tôi giờ có thể nhét vừa một con cá koi mập!]

[Chuyện hoang đường!!! Hứa Tô đang bịa đặt!!! Mọi người đừng tin!!!]

[Đúng! Nghe là thấy giả rồi! Trang Lạc không phải loại người đó!]

Tại công ty Microstar Entertainment, trong một văn phòng, quản lý của Trang Lạc đang nổi giận gọi điện:

“Hứa Tô nhà các anh bị điên à! Dám nói linh tinh như vậy!”

Quản lý của Hứa Tô, Thành Nam, bình thản: “Đừng nóng, chúng tôi đang xử lý.”

Quản lý của Trang Lạc thở dài: “Các anh định xử lý sao?”

Thành Nam: “Chúng tôi dự định dùng phương pháp chặn nhận thức bằng trí tuệ nhân tạo.”

“?”

Phương pháp gì vậy?

Quản lý Trang Lạc tò mò, nhưng không muốn lộ vẻ kém hiểu biết, nên chỉ hỏi tiếp:

“Nghe cũng hay đấy, cụ thể thế nào?”

Thành Nam: “Đơn giản thôi, bốn chữ.”

Quản lý Trang Lạc tập trung: “Nói đi.”

Thành Nam: “Nhắm mắt đừng nhìn.”

Quản lý Trang Lạc: “…???”

Ở hiện trường, lúc này trạng thái của Trang Lạc cực kỳ tệ.

Mặt tái nhợt, tay run không ngừng.

Nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay gần như chảy máu.

Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn cố biện hộ:

“Cậu nói bậy! Chuyện đó hoàn toàn không có!”

“Tôi chưa từng nói riêng mấy lời đó với cậu, càng không hẹn hò hai năm với Lệ Duy Chu, đừng bôi nhọ chúng tôi!”

Cậu ta giận dữ, chỉ muốn lao lên tát Hứa Tô hai cái.

Nhưng đồng thời cũng vô cùng hối hận, lẽ ra vừa rồi không nên nói những lời đó kích thích Hứa Tô, dẫn đến việc Hứa Tô bất chấp tất cả, lời gì cũng dám nói ra!

Đương nhiên, cậu ta không sợ chuyện mình khuyến khích Hứa Tô mạnh dạn tỏ tình bị bại lộ.

Dù sao khi cậu ta làm những chuyện này xung quanh không có ai, chỉ cần cậu ta cắn răng không thừa nhận, Hứa Tô căn bản chả làm gì được cả.

Hơn nữa, với độ nổi tiếng của cậu ta, công chúng nhất định sẽ tin cậu ta hơn, nên không phải lo lắng.

Nhưng cậu ta không ngờ Hứa Tô lại biết chuyện hai năm hẹn hò!

Chuyện này không hề nhỏ!

Khi cậu và Lệ Duy Chu công khai, nói là mới hẹn hai tháng, chứ không phải hai năm!

Một khi thời gian này bị lật đổ, bị chứng minh là thật, lúc đó họ chắc chắn sẽ bị công chúng chỉ trích vì cố ý tạo hình tượng độc thân để hút fan và kiếm tiền.


Đây là đại kỵ trong giới giải trí!


Từng có vài tiền bối vì chuyện như vậy mà sụp đổ chỉ sau một đêm, từ đó về sau không còn chỗ đứng trong giới nữa!


Dù sao cây to đón gió lớn, một khi có scandal, sẽ bị phóng đại một cách ác ý.


Đặc biệt là những scandal mang tính lừa dối như thế này, càng khó có được sự tha thứ của công chúng!


Vì vậy, bất luận thế nào, hôm nay cậu ta cũng phải đứng vững, không thể để Hứa Tô hủy hoại sự nghiệp của cậu ta và Lệ Duy Chu!

Hít một hơi thật sâu, cậu ta nghiêm giọng cảnh cáo:


“Hứa Tô, vu khống là phải chịu trách nhiệm pháp lý, cậu đừng vì nhất thời bốc đồng mà hủy hoại tương lai của mình!”


“Bây giờ cậu xin lỗi, và giải thích rõ ràng với khán giả về những lời nói bậy bạ vừa rồi của cậu, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cậu, nếu không, tôi nhất định sẽ nhờ luật sư kiện cậu tội vu khống ác ý!”
 

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập