[Đúng lắm!]
[Trang Lạc đừng mềm lòng! Dù cậu ta có xin lỗi cũng phải kiện! Loại nói dối há miệng là ra thế này, nên cho vào tù đạp máy may mấy năm!]
[Sợ chết khiếp, vừa nãy còn tưởng Hứa Tô nói thật, Lệ Duy Chu là idol duy nhất tôi thích, không thể sập được!]
[Bịa đặt, cút khỏi giới giải trí!]
“Có chuyện gì vậy?”
Sau khi “mất tích” trong nhà vệ sinh khá lâu, Lệ Duy Chu mang theo cả người đầy mùi khó tả quay trở lại.
Nhận ra bầu không khí không ổn, hắn lập tức hỏi Trang Lạc đã xảy ra chuyện gì.
Trang Lạc cắt bớt đầu đuôi, nói ngắn gọn: “&…%¥#!@#¥%&¥…*%!@¥…”
Lệ Duy Chu nghe xong lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn Hứa Tô, yêu cầu cậu xin lỗi ngay!
Hứa Tô không nói gì.
Trong ánh nhìn đối đầu căng thẳng với hắn, cậu chậm rãi lấy điện thoại ra, rồi mới ung dung mở miệng:
“Nhưng tôi có bằng chứng.”
Trang Lạc và Lệ Duy Chu cùng lúc khựng lại, hô hấp ngưng trệ: “Bằng chứng gì?”
Hứa Tô cong môi cười, nụ cười vừa kích động vừa chói mắt:
“Cũng không có gì, chỉ là vài đoạn ghi âm lúc Trang Lạc khuyên tôi theo đuổi anh, rồi video hai người thuê phòng ở khách sạn Aris hơn nửa năm trước, còn bốn tháng trước thì…”
“Đủ rồi, Hứa Tô!”
Lệ Duy Chu hoàn toàn bùng nổ.
Hắn không ngờ Hứa Tô thật sự có chứng cứ!
Rõ ràng lúc hắn và Trang Lạc thuê phòng đã che giấu rất kỹ, ngay cả tay săn ảnh cũng không phát hiện ra, vậy mà Hứa Tô lại biết?
Không chỉ biết, còn biết rõ đến thế?!
Chẳng lẽ Hứa Tô yêu hắn đến mức lúc nào cũng theo dõi?!
Quá biến thái!
Còn mấy đoạn ghi âm kia rốt cuộc là sao?!
Đầy nghi vấn, nhưng hắn biết rõ bây giờ không phải lúc để nghĩ, quan trọng nhất là ngăn Hứa Tô nói tiếp!
Hắn sải bước tới, giật lấy điện thoại trong tay cậu, ném mạnh xuống đất:
“Cậu đủ rồi đấy!”
“….”
Hiện trường lặng như tờ.
Tất cả ánh mắt phức tạp đều dồn lên người Lệ Duy Chu.
Trên màn hình trực tiếp, lần đầu tiên kể từ khi phát sóng, bình luận cũng rơi vào im lặng – tất cả đều sững sờ.
Vài giây sau, một dòng bình luận dài ngoằng xuất hiện:
[Ôi!!!!!!!!!!!!!!!!! Trời!!!!!!!!!!!!!! Ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!]
#Hứa Tô tung quả dưa kinh thiên động địa#
#CP Trang-Chu giả tạo#
#Lệ Duy Chu & Trang Lạc dựng hình tượng độc thân kiếm tiền#
#Trang Lạc giả tạo#
Hứa Tô chỉ bằng sức của một người đã lại lần nữa leo lên top tìm kiếm, cũng bằng sức của một người khiến show vừa chiếu hai ngày buộc phải tạm dừng nửa ngày.
Ông chủ công ty quản lý của Trang Lạc và Lệ Duy Chu trực tiếp gọi cho đạo diễn Dư, ép phải ngừng quay, nếu không sẽ phơi ra chuyện ông bị lừa tình qua mạng mất 0,38 vạn tệ.
Đạo diễn Dư đành nuốt giận đồng ý.
Dù khủng hoảng được xử lý gấp, dư luận vẫn lan nhanh:
[Cổ vịt tuyệt vọng]: Tôi nghĩ cảnh ba người gặp nhau sẽ drama, nhưng không ngờ drama đến mức này.
[Nhổ hết rau diếp cá trên toàn thế giới]: Vẫn có người nói Hứa Tô bịa đặt? Lệ Duy Chu ném cả điện thoại mà vẫn bảo là bịa à?
[Người kế thừa CNXH]: Nếu hắn không ném điện thoại tôi còn tin, giờ thì… thôi, thoát fan.
[Núi xa còn gọi tôi]: Không ngờ Trang Lạc ngoài đời lại là người như vậy, thật ghê tởm! Sáu người bạn gái của tôi còn mê hắn, moẹ nó, chia tay hết!
[Ngày đầu đi làm đã muốn nghỉ]: Tôi nghi ngờ nhiều scandal trước của Hứa Tô đều do Lệ Duy Chu và Trang Lạc bỏ tiền mua.
[Cuộc đời phát điên lấp lánh]: Hai con rùa chết tiệt! Yêu nhau hai năm còn lừa nói mới quen! Năm ngoái tôi tiêu hơn mười vạn theo Lệ Duy Chu!
[Chuột mẹ gợi cảm]: Chỉ vì Hứa Tô dám đứng ra nói thẳng, không sợ bị thế lực sau CP chèn ép, tôi theo fan cậu!
[Tony đầu đất mạnh nhất]: Dũng cảm vô địch, một mình chấp hai! (Fan Hứa Tô +1)
Trong bếp, Hoắc Dư Sâm đã nấu xong.
Anh lấy một cái khay gỗ không biết đào ở đâu ra, đặt ba món và hai cái màn thầu lên, bưng ra bàn.
Kéo ghế ngồi cạnh Hứa Tô, anh hỏi:
“Lúc nãy quên hỏi, sao cậu biết tôi biết nấu ăn?”
Giọng điềm nhiên, dáng vẻ thong thả, như thể không hề nhận ra bầu không khí quái lạ xung quanh.
Hứa Tô nhìn tôm bơ tỏi, canh mướp trứng, bắp xào trước mặt, nước miếng suýt chảy thành sông.
Không kịp nói gì, cậu lập tức ăn.
Nuốt con tôm thứ hai, cậu mới nói lơ mơ:
“Đoán thôi, nhìn anh hiền thục thế, chắc chắn biết nấu ăn!”
Hoắc Dư Sâm nhướng mày: “Thật sao?”
Hứa Tô gật đầu: “Tất nhiên!”
Dĩ nhiên là bịa.
Cậu không chắc anh ấy có biết nấu ăn hay không, chỉ chắc một điều rằng trên đời này không ai nấu dở hơn mình.
Hai lần nhập viện trong đời cậu đều vì ăn đồ mình nấu, chẩn đoán: Ngộ độc thực phẩm.
Hai người thản nhiên ăn, hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt khó coi của Lệ Duy Chu và Trang Lạc.
Thẩm Xuyên Trúc và Lục Kinh đã theo đoàn người rời đi, giờ phòng ăn chỉ còn bốn người.
Lệ Duy Chu thấy Hoắc Dư Sâm ngồi đó, biết không tiện nói chuyện, bèn bảo Hứa Tô:
“Chúng ta ra ngoài nói.”
Hứa Tô: ?
Đồ ăn vừa xong mà bắt đi ra ngoài?
Chẳng khác gì trước mặt là một mỹ công trần truồng, lại bảo cậu cút đi.
Cậu định từ chối thì giọng trầm lạnh vang lên:
“Nói ở đây.”
Hứa Tô: ?
Lệ Duy Chu: ?
Cậu nhìn sang người nói, thấy anh vẫn bình thản ăn, như không để tâm, nhưng lời đúng là từ anh nói ra.
Kỳ lạ thật.
Nhưng cậu vốn cũng không định ra ngoài, liền thuận miệng:
“Nghe thấy chưa? Thái tử gia nói rồi, muốn chúng ta nói ở đây.”
Pha này đúng là có chút kiểu “cáo mượn oai hùm”, nhưng Lệ Duy Chu biết Hoắc Dư Sâm không phải là người mà hắn có thể chọc, anh ta đã lên tiếng như vậy rồi thì dĩ nhiên hắn không dám làm trái.
Bình luận về bài viết này