Sau đó, nhân viên công tác đưa lên ba tấm bảng trắng nhỏ, ra hiệu cho Lục Kinh, Lệ Duy Chu và Hoắc Dư Sâm viết ra suy đoán của mình.
Một lát sau, bảng được giơ lên.
Kết quả như sau:
Lục Kinh đoán:
Đầu trâu – Trang Lạc
Mặt ngựa – Thẩm Xuyên Trúc
Mặt heo – Hứa Tô
Lệ Duy Chu đoán:
Đầu trâu – Hứa Tô
Mặt ngựa – Thẩm Xuyên Trúc
Mặt heo – Trang Lạc
Hoắc Dư Sâm đoán:
Đầu trâu – Thẩm Xuyên Trúc
Mặt ngựa – Hứa Tô
Mặt heo – Trang Lạc
Tiếp theo là phần công bố thân phận.
Ngài đầu trâu tháo mặt nạ, lộ ra gương mặt trầm ổn ôn hòa.
Lục Kinh và Lệ Duy Chu nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, đồng loạt giật mình: “Thẩm tiền bối! Anh… anh lại thích chơi cosplay à?”
Thẩm Xuyên Trúc bình thản hỏi ngược lại: “Phạm pháp à?”
“…”
Không phạm pháp, chỉ là cảm giác hơi sai sai.
Tiếp đó, ngài mặt ngựa tháo mặt nạ, lộ ra gương mặt tuấn tú kiêu ngạo.
Lần này chỉ có mỗi Lục Kinh bị sốc: “Tôi… tôi lại đoán sai nữa hả?”
Hứa Tô cười tươi rói: “Đúng vậy đó. Cậu tránh chính xác toàn bộ đáp án đúng. Giữa ‘có thể thắng’ và ‘có thể thua’, cậu chọn ‘chắc chắn thua’. Giỏi lắm.”
Lục Kinh: “…”
Hình như không phải đang khen mình.
Cuối cùng, ngài mặt heo tháo mặt nạ. Không có gì bất ngờ, là Trang Lạc.
Cậu ta bày ra vẻ vô tội, mỉm cười nhìn Hứa Tô: “Là tôi quá thẳng thắn sao? Sao chỉ mình tôi bị đoán trúng hai lần vậy?”
Hứa Tô mỉm cười nhã nhặn: “Không, là do cậu xui thôi.”
“…”
Nụ cười của Trang Lạc suýt nữa thì sụp đổ.
[Thằng đê tiện này! Dám hỗn với Trang Lạc của chúng tôi như vậy!]
[Lệ ảnh đế mau xông lên tát nó hai cái đi!]
[Hay lắm, tôi đoán sai y chang Lục Kinh, cảm giác bị Hứa Tô mỉa mai trúng tim đen.]
[Hoắc Dư Sâm đoán đúng hết luôn! Không hổ là chồng tôi!]
[A a a Lệ ảnh đế không đoán trúng ai, lại chỉ đoán trúng mỗi Trang Lạc! Đu CP mà sướng muốn chết!]
[Lầu trên ơi, hình như hiểu nhầm luật rồi? Bị đoán trúng đối với Trang Lạc đâu phải chuyện tốt.]
Sau khi nhân viên thu dọn đạo cụ, Lệ Duy Chu đột nhiên lên tiếng: “Đạo diễn, tôi có nghi vấn về câu trả lời của Hứa Tô. Quy tắc yêu cầu phải trả lời đúng sự thật, nhưng cậu ta lại cho hai câu trả lời rất vớ vẩn, còn giống hệt nhau. Không hợp lý.”
“Cái này…”
“Không hợp lý chỗ nào?”
Hứa Tô nhanh hơn đạo diễn, trực tiếp cướp lời: “Tôi thích nằm yên, và tôi cũng giỏi nằm yên. Có vấn đề gì sao?”
“Có…”
“Giống như một người thích ăn cơm, đồng thời cũng giỏi ăn cơm. Có vấn đề gì à?”
“Cậu…”
“Hay là anh thích ăn cơm nhưng không giỏi ăn, phải để mẹ đút?”
“Tôi…”
“Hoặc là anh giỏi ăn cơm nhưng lại không thích ăn cơm, mà thích ăn… cứt?”
“…”
Lệ Duy Chu đứng sững tại chỗ, biểu cảm vô cùng phức tạp. Hắn nhìn Hứa Tô, trong mắt tràn đầy cảm giác xa lạ.
Không chỉ riêng hắn, những người khác ở hiện trường và cả khán giả trong phòng livestream cũng sững sờ.
Cảm giác Hứa Tô như biến thành một người hoàn toàn khác.
[Ơ? Tôi không nhìn nhầm chứ?]
[Vừa nãy cãi Trang Lạc còn chưa đủ, giờ đến cả Lệ Duy Chu cũng dám bật lại?]
[Vậy mấy câu sáng nay cậu ta đăng trên Weibo là thật à? Cậu ta thật sự đi cắt não yêu đương rồi?]
[Rốt cuộc là tỉnh thật hay đang dựng hình tượng mới vậy?]
[Tôi thấy bình thường mà. Theo đuổi lâu như vậy, người ta không thèm đáp lại, mắc gì phải liếm mãi?]
[Hứa Tô vừa nãy trả lời bình luận của tôi, chửi tôi ngu. Đệt! Tôi qua đây để chửi lại hắn!]
…
“Hứa Tô… cậu không sao chứ?” Giọng nghi hoặc của Trang Lạc phá vỡ bầu không khí quỷ dị.
Hứa Tô cười nhẹ: “Cơ thể khỏe mạnh, ăn ngon ngủ kỹ. Không tin thì V tôi 50 triệu, tôi chứng minh cho cậu xem ngay.”
Trang Lạc: “…”
Đắt quá.
Lục Kinh lại hỏi: “Hứa Tô, cậu cảm thấy bản thân thế nào?”
Hứa Tô vẫn cười: “Tự cảm thấy rất tốt, tôi tự hào vì Tổ quốc. Không tin thì đưa mic đây, tôi hát ngay bài ‘Tổ quốc của tôi, tình yêu của tôi’ cho mọi người nghe.”
Lục Kinh: “…”
Còn biết gieo vần nữa.
Đợi một lúc không thấy ai hỏi tiếp, Hứa Tô quay sang nhìn Lệ Duy Chu: “Sao không nói nữa? Có phải tôi nói câu nào làm anh tổn thương rồi không?”
Lệ Duy Chu trầm ngâm vài giây: “Không…”
“Nếu có thì nói ra. Tôi nói lại lần nữa cho.”
Lệ Duy Chu: “…”
[Xin lỗi, tôi lỡ cười.]
[Cái miệng này là sao vậy, trước khi đến có tẩm độc à?]
[Đạo diễn mau gọi bác sĩ đi, tôi nghi trạng thái tinh thần của Hứa Tô có vấn đề.]
[Chỉ mình tôi thấy Hứa Tô như vậy rất đẹp trai sao?]
“OK!”
Đạo diễn Dư vội vàng bước ra kéo lại mạch chương trình: “Tiếp theo, chúng ta sẽ bước vào phần sau: tay trong tay, lên đường đến khu trại!”
Hứa Tô liếc anh ta một cái, sải bước đi ra ngoài: “Tay trong tay thì thôi. Tôi sợ chạm phải đồ xui xẻo.”
“…”
Mọi người đứng tại chỗ.
Đạo diễn Dư: Cậu ta không biết đây là livestream à?
Trang Lạc: Cậu ta đang mắng tôi hay mắng Duy Chu?
Lệ Duy Chu: Cậu ta đang mắng tôi hay mắng Trang Lạc?
Lục Kinh: Cậu ta chắc đang mắng cả hai.
Thẩm Xuyên Trúc: Thằng bé này tinh thần không tệ.
Hoắc Dư Sâm: Thú vị.
Nhìn theo bóng lưng Hứa Tô, trong đáy mắt Hoắc Dư Sâm lóe lên một tia sáng khó hiểu.
…
Nửa tiếng sau, mọi người đến khu trung tâm thôn Miêu Mông, doanh trại của chương trình. Bên trái là một tòa biệt thự ba tầng xa hoa.
“Đừng nhìn nữa, đó là chỗ ở của tổ chương trình.” Giọng đạo diễn Dư kéo mọi người về thực tại.
“Chỗ của các cậu ở bên kia.” Anh ta chỉ sang phải.
Bên phải, ngoài cùng là hai căn nhà tranh đơn sơ. Ở giữa là hai căn nhà cấp bốn trang trí tạm ổn. Bên trong cùng là hai cái hang đá trông như vừa đào xong.
Mọi người: “…”
Đạo diễn Dư mỉm cười tiếp tục: “Dựa theo kết quả trò chơi lúc nãy thì…”
Bên đoán:
Hoắc Dư Sâm đoán đúng toàn bộ: Hạng nhất.
Lệ Duy Chu đoán đúng một người: Hạng hai.
Lục Kinh không đoán trúng ai: Hạng ba.
Bên bị đoán:
Hứa Tô và Thẩm Xuyên Trúc chỉ bị một người đoán trúng: Đồng hạng nhất.
Trang Lạc bị hai người đoán trúng: Hạng hai.
“Vậy nên, theo thứ tự xếp hạng, mời ba vị hạng nhất ưu tiên chọn chỗ…”
“Vù!”
Lời đạo diễn còn chưa dứt, trước mắt bỗng như có cơn gió lướt qua. Hứa Tô xoay người mượt như bơ, sải chân lao thẳng vào một căn nhà cấp bốn!
“Rầm!”
Còn chu đáo đóng cửa lại, tiện thể chặn luôn PD và cameraman ngoài cửa.
Mọi người: “…”
Nhanh thật. Đạo diễn Dư mất mấy giây mới hoàn hồn. Quay đầu lại, đội khách mời lại thiếu một người.
“?”
“Ai lại biến mất nữa rồi?”
Lục Kinh thiện ý nhắc nhở: “Thái tử gia.”
Quay đầu nhìn sang căn nhà cấp bốn còn lại.
“Rầm!”
Rất tốt, động tác đóng cửa lịch sự hơn người trước.
Quay đầu lại lần nữa, đội hình lại thiếu thêm một người nữa.
“Lần này là ai nữa?”
Lục Kinh tiếp tục thiện ý: “Thẩm tiền bối.”
Quay sang khu nhà tranh.
“Kẹt… kẹt…”
Rất tốt, đóng cửa còn lịch sự hơn hai người trước.
Lần thứ ba quay đầu, đạo diễn Dư đã cười không nổi nữa: “Tôi có nói là chọn xong thì được xách đồ vào ở luôn không?”
Lục Kinh học y chang: “Anh cũng đâu có nói là chọn xong thì không được xách đồ vào ở luôn.”
“…”
[Ha ha ha xin lỗi vì sự vô duyên của tôi.]
[Chúc mừng đạo diễn, tập này mời được ba vị khách mời không thể kiểm soát!]
[Đạo diễn: Mời được họ là phúc của tôi!]
[Đạo diễn (phiên bản nội tâm): Rốt cuộc là phúc hay là nghiệp đây!]
Bình luận về bài viết này