Chương 5: Đừng làm loạn nữa, ai rảnh mà đuổi theo chó để cắn

Chỗ ở còn lại là một căn nhà tranh và hai hang đá. Theo thứ hạng, Lệ Duy Chu hoàn toàn có thể chọn nhà tranh. Nhưng nếu hắn làm vậy thì Trang Lạc sẽ phải ở hang đá. Vì thế hắn quyết định chọn hang đá, nhường lại nhà tranh cho Trang Lạc. Dù…

Written by

Chỗ ở còn lại là một căn nhà tranh và hai hang đá.

Theo thứ hạng, Lệ Duy Chu hoàn toàn có thể chọn nhà tranh. Nhưng nếu hắn làm vậy thì Trang Lạc sẽ phải ở hang đá. Vì thế hắn quyết định chọn hang đá, nhường lại nhà tranh cho Trang Lạc. Dù sao thì Trang Lạc xếp hạng cuối cùng, “công lao” trong chuyện này hắn cũng chiếm một nửa.

Mà việc hắn đoán trúng Trang Lạc cũng không phải trùng hợp. Ngay từ lúc Trang Lạc nói mình thích trồng hoa, hắn đã biết người đeo mặt nạ heo chính là cậu ta. Chỉ là hắn không cố ý né tránh.

Không phải không muốn. Mà là… quên mất. Là thật sự quên mất.

Bởi vì lúc đó trong đầu hắn toàn là bài đăng Weibo vô lý mà Hứa Tô đăng buổi sáng. Hắn không hiểu mình rốt cuộc bị làm sao. Rõ ràng không thích Hứa Tô. Nhưng khi thấy cậu nói những lời đó, trong lòng hắn vẫn không khống chế được cảm giác khó chịu, giống như có tảng đá chặn ngang ngực.

Sau đó lại không nhịn được suy nghĩ: Hứa Tô rốt cuộc là thật sự thay lòng, hay chỉ đổi chiến thuật, dùng cách khác để thu hút sự chú ý của mình?

“Duy Chu? Duy Chu? Nghĩ xong chưa?”

Giọng của Trang Lạc kéo hắn khỏi dòng suy nghĩ. Lệ Duy Chu nhìn cậu ta một cái, ánh mắt dịu đi, rồi nói với đạo diễn Dư: “Tôi chọn hang đá.”

Nhưng trớ trêu thay, hắn vừa dứt lời, Lục Kinh, người cực kỳ thích học theo, đã lao thẳng vào căn nhà tranh.

“Rầm!” Đã học theo thì học cho trót.

Lệ Duy Chu: “…”

Quên mất vẫn còn tên ngốc này chưa chọn.

Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, màn hình bình luận đã nổ tung:

[Tổ hợp khách mời kỳ này đúng là không có chút lễ phép nào! Một người hai người lao thẳng vào nhà, không thèm khách sáo luôn!]

[Lầu trên nói cho rõ nhé, nếu trong “một người hai người” của bạn có cả Hoắc Dư Sâm thì tôi không khách khí đâu.]

[Tôi lại thấy vậy mới thú vị. Mấy chương trình cứ nhường qua nhường lại nhìn giả chết đi được.]

[Đồng ý lầu trên +1.]

Căn nhà vừa được quyết định hoàn toàn bằng vận may còn chưa kịp tham quan xong, Hứa Tô đã bị đạo diễn Dư dùng một cái loa khổng lồ cao nửa mét gọi ra ngoài. Cảnh tượng đó trông chẳng khác gì đang gọi một kẻ chuẩn bị vượt biên sang Myanmar.

Khi Hứa Tô đi về phía đội hình, cậu phát hiện ánh mắt Lệ Duy Chu và Trang Lạc nhìn mình đã thay đổi. Có chút giống ánh mắt của người trên giường làm nửa ngày mà vẫn không thỏa mãn.

Không hiểu nổi. Hứa Tô cũng chẳng buồn suy nghĩ. Cậu trực tiếp trợn trắng mắt hai cái coi như đáp lại, rồi đứng về vị trí của mình.

Đạo diễn Dư thấy người đã đủ, bắt đầu thao thao bất tuyệt: “OK! Tiếp theo chúng ta sẽ bước vào vòng chơi tiếp theo: Trò nối chữ!”

Luật chơi: Dựa theo phần mở đầu có sẵn, lần lượt nối xuống dưới. Mỗi người nối hai chữ, ghép thành một câu hoàn chỉnh và thông suốt.

Hình phạt: Hai người đầu tiên không nối được sẽ phụ trách nấu bữa tối hôm nay cho mọi người.

Nghe xong luật chơi, Hứa Tô liếc nhìn vị trí đứng. Bên trái cậu là Lục Kinh, bên trái Lục Kinh là Thẩm Xuyên Trúc. Bên phải cậu là Hoắc Dư Sâm, bên phải Hoắc Dư Sâm là Lệ Duy Chu, bên phải nữa là Trang Lạc.

Đội hình này… chơi được.

Theo tiếng còi “bíp”, trò chơi bắt đầu.

Đạo diễn Dư: “Vòng đầu tiên, mở đầu là: Hôm nay chúng ta…”

Thẩm Xuyên Trúc: “Hôm nay chúng ta thật sự…”

Lục Kinh: “Hôm nay chúng ta thật sự cực kỳ…”

Hứa Tô: “Hôm nay chúng ta thật sự cực kỳ ngu ngốc…”

Mọi người: “…?”

Bình luận: [???]

Tất cả đều sững sờ. Nhưng đúng lúc này, người đứng bên phải Hứa Tô lại bình thản nối tiếp: “Hôm nay chúng ta thật sự cực kỳ ngu ngốc não tàn…”

Mọi người: “…?”

Bình luận: [666666.]

Lệ Duy Chu nhìn Hoắc Dư Sâm với vẻ mặt quái dị , nhất thời không biết nên nối tiếp hay giữ hình tượng nhận thua.

Thấy hắn do dự, Hoắc Dư Sâm chậm rãi nói: “Đạo diễn, thời gian có phải sắp…”

“Hôm nay chúng ta thật sự cực kỳ ngu ngốc não tàn thiểu năng!”

Lệ Duy Chu giành trước một bước, nối xong câu.

Mọi người: “…?”

Bình luận: [?????????]

Hứa Tô khoanh tay trước ngực, mỉm cười bình luận: “Đúng là một người đàn ông Trung Quốc cả đời hiếu thắng.”

“…”

Mặt Lệ Duy Chu xanh mét.

Cuối cùng đến lượt Trang Lạc. Cậu ta hoàn toàn không thể nối tiếp. Bởi vì hình tượng trước mặt khán giả của cậu ta là ngây thơ thuần khiết. Những từ ngữ như vậy, cậu ta thật sự không nói ra được.

[Hứa Tô chắc chắn là cố ý!]

[Lạc Lạc nhà tôi đơn thuần như vậy sao đấu lại cái miệng độc của Hứa Tô!]

[Sao Hoắc Dư Sâm lại phối hợp với Hứa Tô như vậy?]

[Tôi là người qua đường, chỉ thấy buồn cười thôi. Nhất là cái mặt của Lệ Duy Chu.]

Vòng đầu tiên kết thúc trong lúng túng. Trang Lạc bị loại. Trước khi rời khỏi đội hình, cậu ta còn quay lại an ủi Lệ Duy Chu: “Em không sao đâu, Duy Chu. Anh cũng cố lên nhé. Thắng thua cũng đừng để tâm quá. Nếu lỡ thua thật thì cũng không sao, dù gì anh nấu ăn ngon như vậy, làm cho mọi người ăn một bữa cũng tốt mà.”

Tiện thể khen một tràng tay nghề nấu nướng của hắn. Sắc mặt Lệ Duy Chu lập tức dịu đi không ít.

“Ừm, anh biết rồi.”

[A a a ngọt quá!]

[Ánh mắt kéo tơ luôn rồi!]

[Tôi ship điên rồi!]

Màn hình tràn ngập bong bóng hồng. Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nghi hoặc của Hứa Tô đột ngột vang lên: “Đạo diễn, khách mời tham gia chương trình này anh đều mua bảo hiểm tai nạn hết rồi chứ?”

Đạo diễn Dư: “… Mua rồi.”

Hứa Tô: “Bảo hiểm tai nạn lao động thì sao?”

“… Cũng mua rồi.”

“Bảo hiểm sinh sản thì sao?”

“Cái này… chắc không cần thiết đâu nhỉ?”

Hứa Tô quay đầu nhìn Hoắc Dư Sâm. Ánh mắt mang ý cười nhìn lướt qua gương mặt tuấn tú của anh ta. Cậu mỉm cười nói: “Chúng ta thì không cần. Nhưng vị này trong nhà còn có hoàng vị phải kế thừa. Tôi thấy anh vẫn nên mua đi. Lỡ như thật sự…”

Còn chưa nói xong, đạo diễn Dư đã quay sang nhân viên: “Mau mua riêng cho Hoắc tiên sinh một gói bảo hiểm sinh sản! Loại cao cấp nhất!”

“Phụt!” Lục Kinh bật cười.

Hoắc Dư Sâm liếc Hứa Tô, giọng nhàn nhạt: “Tôi có nên cảm ơn cậu không?”

Hứa Tô chắp tay: “Úi! Đại ân không cần nói lời cảm tạ, nhớ lấy ân báo ân là được!”

Hoắc Dư Sâm: “…”

Bên cạnh, Lệ Duy Chu cười vô cùng khó coi: “Hứa Tô, cậu có ý gì? Nghi đồ ăn tôi làm có độc à?”

Trang Lạc cũng phụ họa: “Hứa Tô, tôi biết cậu còn tức, nhưng đây là đang quay chương trình, mọi người đều đang nhìn, cậu đừng như vậy được không?”

Hứa Tô trước tiên nhìn “Ngọa Long”, sau đó nhìn “Phượng Sồ”.

“Nhà cậu ở Tây Hồ à? Sao mùi trà nặng thế?”

Trang Lạc sững người. Một lúc sau mới hiểu câu này có ý gì. Biểu cảm lập tức trở nên uất ức. Lệ Duy Chu càng khó chịu hơn: “Cậu có gì thì trút lên tôi, nhắm vào Trang Lạc làm gì!”

Hứa Tô xua tay: “Đừng làm loạn nữa. Ai rảnh mà đuổi theo chó để cắn?”

“Cậu mắng ai là chó đấy!” Lệ Duy Chu lập tức nổi điên.

Hứa Tô mỉm cười: “Tự mình nhảy ra nhận, còn muốn tôi biện hộ giúp sao?”

“Hứa Tô, cậu!”

[Trời ơi đánh nhau rồi à?]

[Tôi đã nói rồi mà, Hứa Tô là vì yêu không được nên sinh hận!]

[Sao tôi lại thấy Hứa Tô tỉnh ngộ rồi vậy.]

[Lệ ảnh đế bảo vệ vợ thật ngầu! Mặc dù bảo vệ không thành.]

[Nhất thời không phân biệt nổi lầu trên là fan hay anti nữa.]

[Không phải khen đâu, nhưng cái nụ cười 3 phần châm chọc 3 phần lạnh nhạt 4 phần hờ hững này… đẹp trai thật sự.]

#HứaTô_nhắm_vào_LệDuyChu
#HứaTôV_LệDuyChu_nếu_gặp_lại_không_thể_đỏ_mặt_thì_chỉ_có_thể_đỏ_mắt
#HứaTô_LệDuyChu_TrangLạc_yêu_hận_tình_thù

Cuộc tranh cãi của ba người lập tức leo thẳng lên hotseach. Chỉ trong chốc lát, lượng người xem livestream tăng vọt. Phần lớn đều là cư dân mạng vừa ăn dưa trên Weibo xong chạy sang xem trực tiếp.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập