Chương 6: Nhớ lại những ngày từng làm khỉ

Tại hiện trường. Đạo diễn Dư vội vàng bước lên hoà giải: “Thôi thôi, giận quá hại thận, giận quá hại thận. Mỗi bên nhường một bước, nhường một bước.” Trang Lạc giả vờ rộng lượng đứng ra khuyên nhủ: “Thôi đi Duy Chu, Hứa Tô chắc dạo này tâm trạng không tốt, nên đừng…”…

Written by

Tại hiện trường. Đạo diễn Dư vội vàng bước lên hoà giải: “Thôi thôi, giận quá hại thận, giận quá hại thận. Mỗi bên nhường một bước, nhường một bước.”

Trang Lạc giả vờ rộng lượng đứng ra khuyên nhủ: “Thôi đi Duy Chu, Hứa Tô chắc dạo này tâm trạng không tốt, nên đừng…”

“Ai nói tôi tâm trạng không tốt?” Hứa Tô thu lại nụ cười, gương mặt lạnh tanh.

“Tâm trạng tôi tốt đến mức muốn cho nổ tung cả trái đất này, cậu nói tôi không tốt à?”

Hiện trường: …?

Bình luận trực tiếp:[ …?]

Đây là kiểu biểu đạt mới gì vậy?

“Khụ khụ!”

Cuộc giằng co không tiếng động kết thúc bằng hai tiếng ho của đạo diễn Dư.

“Được rồi, tiếp tục.”

Dứt lời, Hoắc Dư Sâm thu lại ánh nhìn đang dừng trên người Hứa Tô. Ngay sau đó, vòng thứ hai bắt đầu.

Đạo diễn Dư mở đầu: “Hy vọng ngày mai…”

Thẩm Xuyên Trúc: “Hy vọng ngày mai bạn có thể…”

Lục Kinh: “Hy vọng ngày mai bạn có thể toại nguyện…”

Hứa Tô: “Hy vọng ngày mai bạn có thể toại nguyện bại não…”

Mọi người: …?

Bình luận: [???]

Hoắc Dư Sâm vẫn bình thản, ung dung nối tiếp: “Hy vọng ngày mai bạn có thể toại nguyện bại não động kinh…”

Mọi người: …?

Lại trò này nữa hả?

Bình luận: [??????]

Hai người này nhất định phải chơi kiểu này đúng không? Bên phải Hoắc Dư Sâm, Lệ Duy Chu nắm chặt tay, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nghiến răng nói tiếp:

“Hy vọng ngày mai bạn có thể toại nguyện bại não động kinh táo bón!”

Đạo diễn Dư: “…”

Lúc nói câu đó làm ơn đừng nhìn tôi được không?

[Hahahahaha tôi sắp cười chết rồi, cái sắc mặt của Lệ Duy Chu kìa!]

[Sắc mặt đạo diễn cũng đặc sắc không kém!]

[Đệt! Tôi thấy mình ship trúng cái gì đó rồi, Hoắc Dư Sâm sao phối hợp ăn ý với Hứa Tô vậy.]

[Hứa Tô chắc chắn là cố ý! Cậu ta đang nhằm vào Duy Chu của chúng tôi!]

Trước khi vòng thứ ba bắt đầu, Lệ Duy Chu yêu cầu đổi vị trí. Hắn không muốn đứng cuối nữa. Đạo diễn Dư suy nghĩ một chút, cảm thấy chắc cũng chẳng ai muốn đứng cuối, liền tạm thời đổi luật: “Bốc thăm đi.”

Sắp xếp vị trí theo thứ tự bốc thăm. Năm phút sau, kết quả là: Lục Kinh, Thẩm Xuyên Trúc, Hứa Tô, Hoắc Dư Sâm, Lệ Duy Chu.

Hứa Tô cười: “Có người lòng dạ bất chính, có người xui xẻo là số trời định.”

Người bị định sẵn xui xẻo: “…”

Vòng thứ ba bắt đầu.

Đạo diễn Dư: “Mỗi ngày sau khi…”

Lục Kinh: “Mỗi ngày sau khi thức dậy…”

Thẩm Xuyên Trúc: “Mỗi ngày sau khi thức dậy đều muốn…”

Hứa Tô: “Mỗi ngày sau khi thức dậy đều muốn phạm tội…”

Hoắc Dư Sâm: “Mỗi ngày sau khi thức dậy đều muốn phạm tội đi tù…”

Mọi người: …?

Bình luận: [???]

[Hứa Tô, cậu tốt nhất chỉ là nói chơi thôi đấy.]

[Hễ qua tay Hứa Tô là tôi biết ngay câu này kiểu gì cũng lệch quỹ đạo.]

[Nói thật, có ai bên cơ quan chức năng chú ý không, tôi nghi mấy câu này là thật.]

[Hahaha quá hoang đường.]

Câu này hoàn toàn không thể nối tiếp được nữa. Sắc mặt Lệ Duy Chu lúc này có thể dùng một bài hát để hình dung: Đỏ cam vàng lục lam, rực rỡ sắc màu…

Kết quả cuối cùng không có gì bất ngờ. Lệ Duy Chu và Trang Lạc thảm bại, phải chịu trách nhiệm chuẩn bị bữa tối cho mọi người. Vì là ăn tập thể nên địa điểm ăn tối được sắp xếp tại biệt thự sang trọng của tổ chương trình. Trước khi bữa tối hoàn thành, bốn khách mời còn lại có thể tự do hoạt động xung quanh.

Hứa Tô tìm một chỗ yên tĩnh để suy ngẫm về cuộc đời. Chủ yếu là suy nghĩ xem làm sao lấy lại viên kim cương xanh hình trái tim trị giá liên thành kia từ tay Lệ Duy Chu. Không thể nói thẳng vì nguyên chủ không để lại bất kỳ bằng chứng nào. Nếu cậu trực tiếp đi đòi, chưa chắc hắn đã thừa nhận. Lỡ chuyện ầm lên, Lệ Duy Chu còn có thể tìm luật sư kiện cậu tội vu khống.

Phải nghĩ cách để hắn chủ động trả lại. Mẹ nó, càng nghĩ càng thấy lỗ. Rõ ràng trước khi xuyên qua, mõ gỗ điện tử gần như gõ đến nát rồi! Cứ cho là không xuyên thành thiếu gia tổng tài hay phu nhân hào môn, thì cũng không nên thảm đến mức này chứ? Cho dù xuyên thành một cô bảo mẫu xinh đẹp trong nhà đại gia, ngày ngày lén lút với ông chủ cũng được mà!

Haizz… Thôi vậy. Đã đến rồi thì cứ điên luôn.

“Hứa Tô? Cậu đang làm gì ở đây?” Bỗng có giọng người vang lên ngay dưới mông cậu. Hứa Tô cúi đầu nhìn xuống, là Lục Kinh.

“Không có gì, đứng đây hoài niệm chút quá khứ.”

“Quá khứ?” Não Lục Kinh lag một nhịp.

“Trên cây thì có gì mà hoài niệm?”

Hứa Tô ngẩng đầu nhìn trời, dáng vẻ như đã nhìn thấu hồng trần: “Nhớ lại những ngày từng làm khỉ.”

“… Những ngày làm khỉ?” Lục Kinh hoàn toàn mù mờ.

“Làm khỉ thì có gì hay?”

“Làm khỉ thì có gì không hay?”

Hứa Tô nghiêng đầu nhìn cậu ta, nghiêm túc nói: “Không cần đi làm đi học, không cần kết hôn sinh con, còn được hội bảo vệ động vật che chở. Cố gắng một chút còn có thể xưng vương xưng bá ở Hoa Quả Sơn. Có chỗ nào không tốt?”

Lục Kinh: “…”

Tôi đúng là không thể phản bác.

[Hứa Tô! Cậu đừng quá đáng vậy chứ!]

[Đệt, tôi lại thấy cậu ấy nói có lý vl.]

[+1! Tôi cũng thấy rất có lý.]

“Làm người đã xui xẻo như vậy rồi, còn mơ tưởng làm khỉ, không sợ chết còn thảm hơn sao?” Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói.

Hứa Tô chống tay lên thân cây quay đầu lại. Một bóng người cao ráo đứng phía sau thân cây. Tán lá che khuất gương mặt, nhưng khí chất cao quý cùng giọng nói trong trẻo kia vẫn đủ để nhận ra. Là Hoắc Dư Sâm.

“Sợ gì chứ?” Hứa Tô thản nhiên đáp.

“Dù là làm người hay làm khỉ cuối cùng cũng chết. Ít nhất làm khỉ thì không có khoản nợ 50 triệu.”

Lục Kinh nghe đến mấy chữ cuối thì sững sờ: “Cậu nợ 50 triệu!”

“…?”

Hứa Tô mặt không cảm xúc: “Tốc độ mạng của cậu chậm quá rồi. Chuyện này cả thế giới đều biết.”

[Cười chết, biết cả thế giới đều biết mà cậu còn dám nhắc lại.]

[Xin lỗi mọi người, dạo này Kinh Kinh nhà chúng tôi lên chùa tu nên mạng hơi lag.]

[Hahaha xem cậu ta trả kiểu gì đây.]

[Lầu trên không hiểu đang hả hê cái gì, người ta chỉ cần bán viên kim cương là trả sạch rồi còn gì.]

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập