Chuyện nguyên chủ bỏ tiền mua viên kim cương tặng Lệ Duy Chu đúng là đã ồn ào đến mức ai cũng biết. Nếu không, nguyên chủ cũng chẳng bị chửi thảm đến vậy. Bi kịch nằm ở chỗ: Người ngoài hoàn toàn không biết Lệ Duy Chu đã nhận viên kim cương đó từ lâu. Tất cả vẫn tưởng nó còn nằm trong tay nguyên chủ.
Còn vì sao lại thành ra thế này… Hừ!
Lúc nhận quà, tên khốn đó đã nói với nguyên chủ: “Quà thì tôi nhận, coi như trọn vẹn tấm lòng của cậu. Nhưng tôi không muốn để người ngoài biết chuyện này.”
… Trọn cái đầu nhà ngươi ấy!
Điều khiến người ta tức điên hơn là phản ứng của nguyên chủ lúc đó: “Chỉ cần anh chịu nhận, anh nói gì em cũng nghe!”
… Nghe cái đầu nhà ngươi!
Hứa Tô nhắm mắt lại. Trong đầu là một tràng chửi thề không thể phát ra thành tiếng. Đồng thời trong lòng còn dâng lên cảm giác bất lực kiểu như: Giống hệt việc Lý Liên Hoa sau khi trọng sinh, tránh được độc trà xanh của Giác Lệ Khiêu, khống chế Đơn Cô Đao để ngăn giang hồ đại loạn, thề rằng kiếp này phải sống thọ trăm tuổi, hành hiệp trượng nghĩa… Kết quả lại chết nghẹn vì một viên kẹo năm mười lăm tuổi.
Haizz… Đột nhiên rất muốn tự sát. Cùng thân thể của nguyên chủ đồng quy vu tận luôn cho xong.
“Hứa Tô! Ăn cơm thôi!”
Hả? Ăn cơm rồi à? Vậy thì… để sau rồi chết cũng được. Hứa Tô thu lại suy nghĩ, nhảy xuống khỏi thân cây. Nhưng vừa chạm đất, chân trẹo sang một bên.
“Á!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay lớn từ phía sau đỡ lấy eo cậu.
“Phù, may thật.” Hứa Tô thở phào.
Người phía sau lạnh nhạt lên tiếng: “Với sức bật thế này mà đòi làm khỉ, đổi sang loài khác đi.”
Hứa Tô đứng vững, quay đầu lại: “Thì đang đổi sang làm người rồi đây.”
Hoắc Dư Sâm: “…”
[Hahahahaha cười điên luôn.]
[Trước giờ sao không phát hiện Hứa Tô hài hước vậy nhỉ?]
[Huhu, niềm vui và nỗi buồn của nhân loại không giống nhau, chỉ có tôi là đang ghen tuông gào thét!]
[Tôi cũng đang ghen! Chồng ơi! Mau dời tay khỏi cái eo đáng ghét đó đi!]
Ăn tối xong, đạo diễn Dư gọi mọi người ngồi quây quần trên sofa phòng khách.
“Sau nửa ngày ở chung, chắc mọi người cũng đã hiểu nhau ít nhiều rồi.”
“Cũng chưa hẳn.” Hứa Tô chen vào.
“Ví dụ như tôi vẫn chưa biết mật khẩu thẻ ngân hàng của họ.”
“…?”
Đạo diễn Dư: Tôi nói là hiểu biết ở mức nhất định, không phải hiểu sâu 360 độ.
Những người khác: Cậu định làm gì vậy?
Đạo diễn Dư ho nhẹ hai tiếng, kéo chủ đề trở lại: “OK, chúng ta bước vào phần cuối cùng của hôm nay: trò chơi ‘Bạn có, tôi không’.”
Luật chơi: Mỗi người lần lượt nói một việc mình từng làm hoặc chưa từng làm. Mười ngón tay tượng trưng cho mười mạng, ai không có cùng trải nghiệm phải gập xuống một ngón tay. Hình phạt: Hai người gập hết ngón tay sớm nhất, ngày mai sẽ không có bữa sáng.
Theo tiếng còi “bíp”, trò chơi bắt đầu. Lệ Duy Chu chủ động lên tiếng đầu tiên: “Tôi từng đoạt giải Thần Mã cho Nam chính xuất sắc nhất.”
Mọi người: “…”
Hứa Tô: Mẹ kiếp, lại để tên này khoe khoang rồi.
[Đệt! Một đòn chí mạng!]
[Mở màn đã bạo kích! Không hổ danh Ảnh đế!]
Không có gì bất ngờ, tất cả đều gập xuống một ngón tay. Lệ Duy Chu đắc ý cười. Nhưng khi liếc sang Trang Lạc bên cạnh, hắn mới phát hiện cú bạo kích này trúng cả “đồng đội”.
“Lạc Lạc, xin lỗi, anh không để ý.” Hắn nhỏ giọng nói.
Trang Lạc mỉm cười rộng lượng: “Không sao.”
Sau đó Trang Lạc cũng tung ra một cú bạo kích: “Tôi từng đoạt giải Tân binh Bạch Mao Phù.”
[Aaaa! Lạc Lạc nhà chúng ta giỏi quá!]
[Đúng là CP, ngày cả cách bạo kích cũng giống nhau.]
Không có gì bất ngờ, mọi người lại tiếp tục gập thêm một ngón tay.
Tiếp theo là Thẩm Xuyên Trúc. Anh ta thong thả nói: “Tôi đã ăn cơm bốn mươi năm rồi.”
Hứa Tô giơ tay: “Tôi mang cả cụ tổ ra tính chung cho tôi được không?”
Mọi người đồng loạt nhìn cậu.
“… Thôi vậy.” Hứa Tô không cam lòng rụt tay lại.
[Hay lắm! Chơi kiểu này luôn đúng không?]
[Hứa Tô: Cái lòng hiếu thắng chết tiệt của tôi!]
[Kiến thức mà ai cũng biết: Thẩm tiền bối năm này 41 tuổi.]
Tiếp theo là Lục Kinh. Cậu ta tự tin nói: “Tôi từng uống nước hoa và dầu gió.”
Mọi người đồng loạt gập ngón tay, đồng thời nhìn cậu ta bằng ánh mắt phức tạp: Cậu bị điên à?
Lúc này Hứa Tô lại giơ tay: “Trùng hợp ghê. Tôi cũng uống rồi. Đồng đạo nha!”
Mọi người lập tức quay sang nhìn cậu: Cậu cũng điên rồi à?
Lục Kinh kinh ngạc: “Không phải chứ Hứa Tô! Cậu cũng uống rồi á!”
Hứa Tô nhướn mày: “Có gì đâu, tôi còn uống cả nước rửa chén với sữa tắm nữa kìa.”
Cậu không hề nói phét. Thật sự đã uống rồi. Năm tám tuổi, cậu gặp một thầy bói nói rằng mình có thể sống đến chín mươi chín tuổi. Cậu không tin, về nhà uống thử mấy thứ kia. Kết quả là… thầy bói tính đúng thật. Cậu đúng là khó chết.
[Không phải chứ anh em, khẩu vị hai người cũng đặc biệt ghê vậy?]
[Đúng là một đường đua rất ít người chọn.]
[Mồ hôi túa ra rồi mọi người ơi.]
[Tôi không tin, trừ khi hai người uống lại một lần nữa trước mặt tôi.]
[Yếu ớt hỏi một câu… mùi vị thế nào vậy?]
[ Ơ lầu trên hỏi vậy là có ý gì? Định thử à?]
Giữa ánh nhìn chấn động của mọi người, Hoắc Dư Sâm khẽ nhíu mày: “Sao cậu vẫn còn sống?”
Hứa Tô bình tĩnh đáp: “Mạng cứng.”
Tiếp theo, đến lượt Hứa Tô. Cậu giả vờ suy nghĩ một lát, sau đó mỉm cười tao nhã: “Tôi có khoản nợ 50 triệu.”
Mọi người: “…”
[Cái… cái gì vậy trời…]
[Cậu còn tự hào lắm phải không?]
[50 triệu: Hahaha nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại lật kèo thế này.]
Bình luận về bài viết này