Đến lượt Hoắc Dư Sâm. Lúc này Hứa Tô đã chuẩn bị sẵn tư thế để gập ngón tay. Dù sao với thực lực của Hoắc Dư Sâm, chỉ cần nói vài chuyện liên quan đến tài chính là đủ để tất cả mọi người phải “toang” sạch, quả thực không thể chống cự nổi.
Thế nhưng, trong khi cậu đang tin tưởng chắc chắn như vậy, lại thấy Hoắc Dư Sâm mấp máy môi, nói ra một điều hoàn toàn nằm ngoài dự kiến: “Tôi chưa từng lên giường với ai.”
Mọi người: “?”
Hứa Tô: “?”
Lúc này, tất cả các dấu chấm hỏi trên thế giới như đều hiện lên trán họ. Họ hoàn toàn không ngờ Hoắc Dư Sâm lại công khai một chuyện riêng tư như vậy ngay trên sóng livestream. Bất kể là người trong cuộc hay khán giả cả nước đang theo dõi, ai nấy đều sốc tận óc. Một Thái tử gia quyền thế, giàu sang, nhan sắc cực phẩm như vậy, mà lại vẫn còn là trai tân?
Anh ta đã 25 tuổi rồi. Đặt vào thời xưa, có khi đã là cha của tám đứa trẻ rồi không chừng. Làm sao mà không kinh ngạc cho được?
Tuy nhiên, khu bình luận lại xuất hiện một phong cách hoàn toàn đối lập với hiện trường, cứ như tất cả vừa rơi vào một cái “thùng rác màu vàng” vậy:
[Á á á không hổ là người chồng hoàn hảo của tôi! Thân thể vẫn còn trong trắng! Chồng ơi đợi em, em đi vá màng trinh ngay đây!]
[Xì hà xì hà, em đã tưởng tượng ra cảnh ân ái với Thái tử gia thuần khiết rồi (xấu hổ) (xấu hổ).]
[Chồng ơi nói đi! Sính lễ bao nhiêu! Em tới cưới anh ngay!]
[Tôi xoắn xuýt! Tôi bò trườn! Tôi gào thét! Tôi lắc eo dữ dội!]
[Mấy lầu trên giữ ý tứ chút đi! Đừng có mơ mộng chồng nhà người khác! Đúng vậy, tôi chính là chính cung đây!]
Một lúc sau, giọng nói đầy nghi hoặc của Hứa Tô phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc: “Anh ơi, có phải anh… không được đúng không?”
“…”
Ánh mắt Hoắc Dư Sâm hơi tối lại, đối diện với đôi mắt trong veo ướt át kia, giọng điệu bình thản: “Tôi đây gọi là giữ mình trong sạch.”
Hứa Tô dường như không nghe thấy, còn ghé sát tai anh tiếp tục hỏi: “Có đi khám bác sĩ chưa?”
Cậu cố tình hạ giọng, nhưng thực tế là mọi người ở đó đều nghe rõ mồn một.
“… Tôi nói lại lần nữa, tôi đây gọi là giữ mình trong sạch.” Hoắc Dư Sâm bắt đầu mất kiên nhẫn.
Hứa Tô vẫn chưa chịu thôi: “Có phải là không chữa được nữa rồi không?”
“…”
Hoắc Dư Sâm im lặng. Hứa Tô thấy vậy, ánh mắt đột nhiên sáng rực lên: “Tôi hiểu rồi! Vô phương cứu chữa rồi phải không!”
Hoắc Dư Sâm: “…”
Thẩm Xuyên Trúc và những người khác nhìn về phía đạo diễn Dư, ánh mắt đầy ẩn ý: Tình hình là như vậy đó, anh xem còn muốn quay tiếp không?
Đạo diễn Dư đáp lại bằng ánh mắt: Bình tĩnh!
[Cậu ta đang nói bậy bạ gì vậy? Bịa đặt không tốn tiền hả!]
[Tôi cảm thấy Hoắc Dư Sâm sắp giết người rồi.]
[Hứa Tô đáng chết, dám đồn chồng tôi không được? To gan! Chồng ơi mau lên giường chứng minh cho cậu ta xem!]
#Hoắc Dư Sâm giữ mình trong sạch
#Thái tử gia tập đoàn Hoắc thị trong trắng như ngọc
#Hứa Tô cố ý bịa đặt
Tại hiện trường, Hoắc Dư Sâm nhìn chằm chằm Hứa Tô một lúc rồi lạnh lùng mở lời: “Nói thêm một câu nữa, tôi không ngại tiễn cậu về Tây Thiên đâu.”
Hứa Tô không biết sợ là gì: “Tiễn thứ khác được không? Tôi không muốn về Tây Thiên, tôi muốn 50 triệu.”
Chủ yếu là khoản nợ 50 triệu kia cứ vướng mắc trong lòng, khó chịu giống như mối tình đầu thời niên thiếu không thành, đau thấu xương!
Hoắc Dư Sâm bật cười vì tức giận. Anh không ngờ Hứa Tô không những không sợ chết mà còn dám mở miệng đòi 50 triệu.
“Cậu thuộc cung Sư Tử à?” Anh hỏi.
“Không…”
Hứa Tô định nói mình thuộc cung Tỳ Hưu, nhưng lời vừa đến miệng, bên đối diện đã vang lên giọng nói khinh miệt của Lệ Duy Chu: “Hứa Tô, cậu có biết xấu hổ không? Người ta có quan hệ gì với cậu mà mở miệng đòi 50 triệu?”
Không khí tại hiện trường lập tức đông cứng lại. Xét về mặt nào đó, việc Hứa Tô đòi tiền quả thực có vẻ rất vô liêm sỉ. Thế nhưng…
“Có người trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo, có phải còn vô liêm sỉ hơn không?”
Hứa Tô nhìn Lệ Duy Chu đầy ẩn ý: “Có cần chúng ta mở toang cửa sổ nói chuyện thẳng thắn, luận tội cho rõ ràng không?”
“Cậu!” Lệ Duy Chu nghe ra sự đe dọa trắng trợn, sắc mặt lập tức tái mét, không dám nói thêm lời nào.
Trang Lạc lén nhìn Lệ Duy Chu một cái với ánh mắt phức tạp nhưng nhanh chóng thu hồi. Hứa Tô cười khẩy, quay lại nhìn Hoắc Dư Sâm nịnh nọt: “Tôi không biết có vô liêm sỉ hay không, tôi chỉ biết con người tuyệt đối không thể vì sĩ diện mà không cần tiền.”
Ánh mắt Hoắc Dư Sâm vốn hơi u ám, nghe xong câu này liền dịu lại, khóe môi khẽ cong lên: “Có lý, vậy cậu lấy gì ra để đổi?”
Hứa Tô thấy anh có vẻ đã lung lay, cứ như định cho thật, lập tức lăn khỏi sofa, quỳ sụp xuống đất: “Thái tử gia! Có việc gì ngài cứ việc sai bảo, lão nô dù có phải lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ!”
Giọng nói vang dội khắp biệt thự.
Mọi người: “…”
[Tôi không phục ai cả, chỉ phục cậu!]
[Cậu ta đã hoàn toàn bỏ rơi sĩ diện rồi.]
[Nếu làm vậy mà có tiền thật thì gửi địa chỉ cho tôi với, tôi đến ngay!]
Chương 8: Anh ơi… anh có phải là không được không?
Đến lượt Hoắc Dư Sâm. Lúc này Hứa Tô đã chuẩn bị sẵn tư thế để gập ngón tay. Dù sao với thực lực của Hoắc Dư Sâm, chỉ cần nói vài chuyện liên quan đến tài chính là đủ để tất cả mọi người phải “toang” sạch, quả thực không thể chống cự nổi.…
Bình luận về bài viết này