Màn ăn xin lố bịch cuối cùng cũng bị đạo diễn Dư kéo về quỹ đạo sau khi anh ta ho liên tục mấy chục tiếng.
Lượt của Hoắc Dư Sâm, ngoại trừ Hứa Tô, tất cả mọi người đều gập xuống một ngón tay. Hứa Tô thấy vậy liếc nhìn một vòng. Thẩm Xuyên Trúc là người đã kết hôn, lại còn có con, gập tay là chuyện đương nhiên. Lệ Duy Chu và Trang Lạc ở bên nhau hai năm, tuổi trẻ nhiệt huyết, củi khô lửa bốc, bẻ tay cũng rất hợp lý. Nhưng mà…
“Sao cậu cũng gập?” Ánh mắt khó hiểu của Hứa Tô dừng lại trên người Lục Kinh, người trạc tuổi mình.
Lục Kinh ngượng ngùng gãi đầu, cười ngây ngô: “Năm hai mươi tuổi không hiểu chuyện.”
Không hiểu chuyện? Tính tò mò của Hứa Tô lập tức trỗi dậy: “Không hiểu chuyện tới mức nào?”
Lục Kinh ấp a ấp úng: “Thì là… lúc đó xem năm sáu lần…”
“Hả!” Hứa Tô chấn động.
“Phải xem năm sáu lần phim mới biết làm à!”
“Năm sáu lần phim?” Lục Kinh ngơ ngác lặp lại, lúc này mới nhận ra không ổn, vội vàng kéo Hứa Tô lại giải thích.
“Không phải! Không phải phim! Là bản đồ! Bản đồ! Tôi phải xem năm sáu lần bản đồ mới tìm được khách sạn đó!” Cậu ta cuống đến mức tay chân múa loạn.
“… Nói sớm thì chết à.” Hứa Tô cạn lời toàn tập. Lục Kinh chỉ trời kêu oan.
Bên kia, Trang Lạc bỗng lên tiếng: “Hứa Tô, cậu không gập à?”
Một câu hỏi sặc mùi gây chuyện.
Hứa Tô nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt chạm phải đối phương, đáy mắt lộ ra một tia nguy hiểm: “Tôi vì sao phải gập?”
Trang Lạc cười vô tội: “Không có gì, chỉ là tôi tưởng cậu sẽ gập.”
Hứa Tô: “Vì sao cậu tưởng tôi sẽ gập?”
“Tôi…” Trang Lạc nghẹn lời.
“Trang Lạc chỉ tùy tiện hỏi thôi, cậu nghiêm túc vậy làm gì?” Lệ Duy Chu lên tiếng giải vây.
Hứa Tô nghe vậy, “ồ” một tiếng đầy mỉa mai: “Thì ra cậu là người rất tùy tiện.”
Sắc mặt Trang Lạc lập tức tái đi, còn lộ ra vẻ tủi thân: “Hứa Tô, cậu có cần nói chuyện khó nghe vậy không? Tôi chỉ là…”
“Thế đã gọi là khó nghe rồi à?” Hứa Tô cắt ngang, nhìn chằm chằm đối phương không chớp mắt, đôi mắt đen sáng rực.
“Tôi còn chưa nói câu khó nghe nhất đâu, làm sao bây giờ?”
Bình luận trực tiếp lập tức nổ tung. Hot search [#HứaTôKhôngAiMuốn] nhanh chóng leo top. Cư dân mạng đúng là tiêu chuẩn kép. Hoắc Dư Sâm 25 tuổi còn trai tân thì khen [chồng tôi giữ mình trong sạch], Hứa Tô 23 tuổi còn trai tân thì mỉa mai [chết cũng đáng, không ai thèm].
…
Cuộc khẩu chiến không tiếng súng lại kết thúc bằng mấy chục tiếng ho của đạo diễn Dư. Tính đến hiện tại, chỉ còn Hứa Tô là giữ đủ bảy ngón tay, những người khác đều còn năm ngón. Bởi vì phát biểu của mỗi người đều chí mạng, không chừa đường sống cho đối thủ.
Trò chơi tiếp tục. Lần này đổi thứ tự, bắt đầu từ Hoắc Dư Sâm. Hắn lười biếng liếc nhìn mọi người, giọng nói thản nhiên: “Tôi chưa từng yêu ai.”
Mọi người: “…”
Hứa Tô: “? … ! … ? … ! … ?!”
Hiện trường lại rơi vào một kiểu yên lặng khó nói. Chỉ có Hứa Tô trong lòng loạn thành một mớ: Anh ta bị sao vậy? Không lẽ thật sự không được? Nhưng nếu không được thì vì sao cứ nhắc mãi? Hay là đầu óc cũng có vấn đề? Biết được bí mật hào môn kiểu này có bị diệt khẩu không? Má ơi, nghĩ thôi đã thấy thấy rợn người.
Cho đến khi Lệ Duy Chu lên tiếng nghi ngờ: “Cái này không tính chứ? Nghe giống câu trước quá.”
“Sao lại không tính?” Hoắc Dư Sâm ung dung tựa vào sofa, bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, nhìn anh ta bằng dáng vẻ nhàn nhạt.
“Nếu lên giường với ai cũng coi là đang yêu người đó, vậy từ ‘mại dâm’ sinh ra để làm gì?” Lý do rất hợp lý.
“Nói hay!” Hứa Tô vỗ tay trước. Những người khác sững sờ một chút rồi cũng lần lượt vỗ tay theo, sau đó im lặng gập ngón tay của mình xuống. Giống hệt vòng trước, Hứa Tô vẫn không gập.
Tiếp theo là lượt của Hứa Tô. Cậu cười toe toét, không biết xấu hổ mà nói: “Vừa rồi tôi quỳ xuống xin thái tử gia bố thí tôi 50 triệu.”
Mọi người: “…”
Đến lượt Lục Kinh: “Tôi từng uống sữa mèo và sữa chó.”
Mọi người: “…”
Lần này ngay cả Hứa Tô cũng chịu thua. Cậu thật sự chưa từng uống sữa mèo, sữa chó. Nhìn ánh mắt đắc ý của Lục Kinh, cậu bỗng rất muốn đi bắt một con mèo mẹ và một con chó mẹ đang cho con bú về hiện trường hút một ngụm! Mẹ nó, cái lòng hiếu thắng chết tiệt này!
Đến lượt Thẩm Xuyên Trúc: “Tôi đã ăn muối bốn mươi năm.”
Mọi người: “…”
Trang Lạc nửa bất lực nửa nịnh nọt: “Thẩm tiền bối, trò này chắc thầy chưa từng thua đúng không ạ?”
Thẩm Xuyên Trúc lắc đầu: “Cũng có thua. Ví dụ lần trước chơi với Viên Trấn Tường, ông ấy toàn lấy bốn mươi lăm năm ra đè tôi.”
Mọi người: “…”
Bình luận về bài viết này