Mấy người kia không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt theo bản năng đều nhìn về phía Hoắc Dư Sâm, hy vọng có thể tìm được đáp án từ anh.
Nhưng Hoắc Dư Sâm lúc này trông như một hồ nước sâu không đáy, dù nhìn kiểu gì cũng không thể đoán được suy nghĩ bên trong.
Khi bốn cái đầu ngốc ghếch còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ, giọng nói mang theo ý trêu chọc của Hứa Tô vang lên:
“Đám chứng cứ đó à, tôi xóa từ lâu rồi, chiếm bộ nhớ.”
“……”
Trong đầu mọi người có một khoảnh khắc hoàn toàn đứng hình.
Vài giây sau, họ mới phản ứng lại — bị lừa rồi!
Hóa ra Hứa Tô căn bản không hề có cái gọi là chứng cứ nào!
Nhưng lời đe dọa của vị “thái tử gia” vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai, cho dù tức đến sôi máu, họ cũng không dám gào ầm lên nữa, chỉ có thể nghiến răng thấp giọng chất vấn:
“Xóa từ lâu cái gì, tôi thấy cậu căn bản là không có!”
“Cậu dám lừa chúng tôi!”
“Hứa Tô! Cậu đây là lừa đảo!”
……
Ba cái miệng anh một câu tôi một câu, ầm ĩ không ngừng, cứ như muốn dùng nước bọt dìm chết Hứa Tô vậy.
Người duy nhất không lên tiếng là Lệ Duy Chu.
Hắn im lặng, bề ngoài có vẻ như không định trách móc, nhưng gân xanh nổi lên nơi thái dương đã bán đứng cơn giận trong lòng hắn.
Đợi mấy người kia nói gần xong, Hứa Tô mới chậm rãi mở miệng:
“Sao lại là lừa đảo được?”
“Vừa rồi chính các người yêu cầu vật trao đổi là điện thoại, có nhắc đến thứ khác sao?”
“Cho nên dù các người có ghi âm thì đã sao? Điện thoại tôi không đưa cho các người à? Đã đưa rồi đúng không?”
“Đã đưa rồi thì tôi còn phải chịu trách nhiệm gì?”
“Các người lấy tư cách gì để kiện tôi?”
Mọi người: “…………”
……
Trăng sao lác đác, đêm tàn càng thêm u tối.
Trong khu rừng nhỏ cách biệt thự khoảng trăm mét, Lệ Duy Chu và Trang Lạc lại cãi nhau.
Lần này còn dữ dội hơn lần trước.
Bởi vì một nghìn vạn kia được chuyển thẳng từ tài khoản của Lệ Duy Chu.
Sau khi giao ra viên kim cương quý giá và số tiền khổng lồ đó, lại phát hiện tất cả chỉ là cái bẫy của Hứa Tô, Lệ Duy Chu cuối cùng cũng hiểu ra một điều:
Sở dĩ mọi chuyện phát triển đến nước này, tất cả đều là vì Trang Lạc!
Nếu Trang Lạc không lén xúi giục Hứa Tô, có lẽ Hứa Tô đã không yêu hắn sâu đậm như vậy!
Cũng sẽ không vì hắn công khai yêu đương mà chịu cú sốc lớn, tính cách thay đổi hoàn toàn!
Hôm nay cũng sẽ không phá phách, nói năng bậy bạ trước ống kính, khiến hình tượng của hắn bị hủy hoại nặng nề như vậy!
“Rốt cuộc cậu muốn cái gì, cậu nói cho tôi biết! Cậu làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?!”
“Tôi đã nói là tôi không có! Rốt cuộc phải thế nào anh mới chịu tin tôi?!”
“Không có mà vừa rồi cậu lại bảo tôi lấy ra một nghìn vạn? Cậu thấy tiền tôi nhiều quá không biết tiêu vào đâu nên làm từ thiện giúp tôi tích công đức à?!”
“Tôi chỉ là lo cậu ta nói bậy thôi! Anh cũng thấy rồi đó, bây giờ cậu ta giống như phát điên, cái gì cũng dám nói!”
“Trang Lạc, nói với tôi một câu thật lòng khó đến vậy sao?”
“Trước khi hỏi tôi câu thật lòng, anh có thể tự nhìn lại mình trước được không?!”
“Tôi thì làm sao?!”
“Anh lấy viên kim cương của cậu ta, vì sao không nói với tôi?”
“Vì sao lại giấu tôi?!”
“Vấn đề này tôi vừa nói rồi! Là cậu ta cứ nhét vào tay tôi, không phải tôi lấy!”
“Cậu ta nhét vào tay anh thì anh không biết nhét lại à?! Anh bị Parkinson, tay chân cứng đơ không phản kháng được sao?!”
……
Trước cửa biệt thự.
Hoắc Dư Sâm khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa vào khung cửa, ánh mắt khó hiểu vô định nhìn về phía xa.
Bên trái anh, Hứa Tô đang vươn cổ hóng chuyện, gương mặt đầy vẻ nhiều chuyện.
“Cậu chắc không có cái sở thích theo dõi người khác đấy chứ?”
Giọng nói ôn hòa cuộn theo làn gió đêm hơi lạnh, trong đó không hề mang theo ác ý.
Hứa Tô khựng lại, quay đầu nhìn anh:
“Sao anh biết tôi không có?”
“Sở thích của tôi nhiều lắm.”
Hoắc Dư Sâm khẽ nhướn mày, ánh mắt liếc sang:
“Ví dụ?”
“Ví dụ như thấy người giàu là thích xin tiền.”
Hứa Tô hơi hất cằm.
Trong mắt Hoắc Dư Sâm lóe lên ý cười:
“Còn nữa?”
“Còn…”
Hứa Tô giả vờ suy nghĩ, rồi cong môi cười:
“Còn thích nằm trên giường tưởng tượng bên cạnh mình có tám anh công cơ bắp lực lưỡng.”
“……”
Hoắc Dư Sâm xoay người bỏ đi.
Hứa Tô bật cười một tiếng, quay đi tìm đạo diễn Dư, yêu cầu chấm dứt hợp đồng.
Đạo diễn Dư lập tức hoảng hốt.
Chương trình «Giản Dị» từ khi lên sóng đến nay, tỉ suất người xem luôn đứng top đầu các show tạp kỹ, nhưng không kỳ nào có lượt xem cao bằng kỳ này.
Mà nguyên nhân lớn nhất thì ai cũng rõ — Hứa Tô, người ngày nào cũng tạo hot search.
Cho nên đạo diễn Dư tuyệt đối không muốn Hứa Tô rời khỏi chương trình.
Ông bắt đầu mặc cả:
“Tăng thù lao! Mười vạn!”
Hứa Tô không cần nghĩ, dứt khoát từ chối:
“Không cần.”
Đạo diễn Dư nghiến răng:
“Ba mươi vạn!”
Hứa Tô thờ ơ:
“Thật sự không cần.”
Đạo diễn Dư lại nghiến răng:
“Năm mươi vạn!”
Hứa Tô lòng như sắt đá:
“Thật sự! Thật sự không cần.”
Đạo diễn Dư nghiến nát răng hàm:
“Một trăm vạn!”
Hứa Tô đột ngột nắm chặt tay phải của đạo diễn Dư:
“Hợp tác vui vẻ!”
“……”
Sau khi Hứa Tô rời đi, đạo diễn Dư điên cuồng đập tay vào trán, mặt mũi đầy hối hận, y như năm xưa bị bạn gái quen qua mạng lừa mất 3800 tệ vậy.
……
Ngày hôm sau.
Hot search về CP Trang – Chu vẫn tiếp tục chiếm bảng.
Dù công ty quản lý của họ đã thức trắng đêm bỏ tiền mua thêm mấy hot search khác để đánh lạc hướng, nhưng vẫn không đè nổi mấy từ khóa “dựng hình tượng độc thân để hút fan kiếm tiền”.
Thế là khi trời còn chưa sáng, Lệ Duy Chu đã đến gõ cửa phòng Hứa Tô.
Hứa Tô bị đánh thức đột ngột, cực kỳ khó chịu.
“Anh tốt nhất là thật sự có chuyện.”
Cậu mặc áo ba lỗ trắng kiểu ông già, quần hoa loè loẹt, mắt nhắm mắt mở dựa vào cửa, mặt đầy vẻ oán giận của dân đi làm.
Quầng mắt Lệ Duy Chu hơi thâm, mắt đỏ nhẹ, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn dùng giọng trầm dịu dàng, đầy cảm xúc:
“Hứa Tô, xin lỗi.”
“Hả?”
Ngơ ra ba giây, Hứa Tô lập tức đóng cửa:
“Cút.”
Lệ Duy Chu nhanh tay lẹ mắt, vừa dùng tay vừa dùng chân chặn cửa:
“Hứa Tô, cho anh chút thời gian, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?”
Hứa Tô lười đôi co sức lực, buông tay luôn:
“Có rắm thì mau thả.”
Lệ Duy Chu nhân cơ hội bước vào phòng, còn tiện tay đóng cửa lại.
“Hứa Tô, xin lỗi, trước đây là anh không đúng, không nhìn rõ tấm lòng của em dành cho anh.”
“Nhưng thật ra trong lòng anh rất rõ, em là người rất tốt, lương thiện, dịu dàng, ngoan ngoãn…”
“Dừng.”
Hứa Tô nghe không nổi nữa:
“Cho hỏi tôi đã làm sai chuyện gì, mà anh phải dậy sớm thế này để làm tôi buồn nôn?”
Lệ Duy Chu nghẹn lại một chút.
Nhưng rất nhanh hắn lại lấy lại vẻ bình thường.
“Hứa Tô, anh biết trước đây em bất chấp tất cả theo đuổi anh đều là vì bị Trang Lạc xúi giục.”
“Nhưng đồng thời anh cũng biết, trong một năm em liều mạng theo đuổi anh đó, em thật sự đã yêu anh đến mức không thể thoát ra, nếu không em đã không vì anh mà biến thành bộ dạng như bây giờ.”
“Nhưng Hứa Tô, đời người rất dài, trên con đường đầy ẩn số này, em sẽ gặp rất nhiều người khác nhau.”
“Không phải không có được một người là phải hủy hoại người đó.”
“Em phải hiểu, cách yêu một người tốt nhất chính là đứng từ xa lặng lẽ bảo vệ họ.”
Hứa Tô: “……”
Tiếng mẹ đẻ của tôi là cạn lời.
Nhắm mắt hít sâu một hơi, Hứa Tô bất lực mở miệng:
“Được rồi, sau khi nghe anh nói xong mấy lời này thì bất kể trước đây tôi đã làm sai điều gì hay tạo nghiệp gì, bây giờ cũng coi như xóa sạch.”
“……”
Lần này, đến lượt Lệ Duy Chu thể hiện tiếng mẹ đẻ của hắn.
Bình luận về bài viết này