Hai người im lặng nhìn nhau chừng hai giây.
Một người định mở miệng nói thêm mấy câu nói nhảm, người kia thì chuẩn bị thốt ra từ “cút”.
Đúng lúc đó, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của Hoắc Dư Sâm:
“Là tôi thiếu hiểu biết chăng? Hóa ra gà trống chịu trách nhiệm gáy báo thức trong làng lại kêu như thế này, cứ như đang nói chuyện với người vậy.”
Hứa Tô: ?
Lệ Duy Chu: ?
Câu này mang nồng độ chửi người cực cao, mà mục tiêu thì vô cùng rõ ràng — nhằm thẳng vào căn phòng này.
Hứa Tô nhíu mày suy nghĩ một giây, sau đó mày giãn ra.
Khóe môi cong lên đầy hứng thú, cậu lách người như tuyển thủ chuyên nghiệp, vòng ra sau lưng Lệ Duy Chu rồi mở cửa.
“Anh đang nói con gà trong phòng tôi à?”
Con gà ngơ ngác Lệ Duy Chu: ??
Hoắc Dư Sâm đứng ung dung cách cửa vài mét.
Bộ đồ thể thao trắng thuần, vừa vặn, giản dị mà đắt tiền, tôn lên tỷ lệ cơ thể và khí chất quý phái của anh đến hoàn hảo.
Thấy Hứa Tô mở cửa, khóe mắt hẹp dài của anh lộ ra một tia trêu chọc.
“Vậy sở thích thứ ba của cậu là đi trộm gà nhà dân à?”
Hứa Tô cười khẩy một tiếng, đẩy hẳn cửa ra, để lộ rõ bóng dáng của Lệ Duy Chu phía sau.
“Đùa gì vậy, dân làng chất phác nào lại nuôi ra loại gà kinh tởm thế này.”
“Không những thích tự tiện xông vào nhà người khác, mà mông còn mọc ngược lên mặt, vừa mở miệng là mùi hôi thối của một chuỗi liên hoàn rắm.”
Hoắc Dư Sâm bật cười khẽ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy hứng thú nhìn “con gà kinh tởm” kia.
“Cậu nói đúng.”
“Quả thật không giống loại gà mà dân làng Miêu Mông chất phác có thể nuôi ra.”
Lệ Duy Chu lúc này mới phản ứng lại: “……”
Được lắm.
Bây giờ đều thịnh hành chửi thẳng mặt thế này đúng không?
Bị Hoắc Dư Sâm phá ngang một trận, Lệ Duy Chu cũng không còn cách nào tiếp tục thao túng tâm lý nữa.
Hắn xoay người rời đi, định chờ thời cơ thích hợp rồi quay lại “cảm hóa” Hứa Tô.
……
Phía chân trời bắt đầu ửng sáng.
Biết hôm nay độ hot sẽ tăng vọt, cho nên vừa đúng sáu giờ sáng, đạo diễn Dư đã hớn hở (và cực kỳ thất đức) xách cái loa cao nửa mét lôi cả sáu người khỏi giường.
“Chào buổi sáng các vị khách mời!”
Ông ta tràn đầy năng lượng.
“…………”
Cả đám khách mời bị cưỡng ép gọi dậy thì đầy tử khí.
Đặc biệt là Hứa Tô.
Cậu vừa mới đuổi được Lệ Duy Chu — cái đồ não có vấn đề — còn chưa kịp chui lại vào giường để ngủ bù, quay đầu cái đã bị đạo diễn Dư xách đi làm việc.
Đỉnh đầu phủ đầy cơn buồn ngủ, cậu sống dở chết dở bắt đầu lên án xã hội:
“Quả nhiên trên đời không có bữa trưa miễn phí, chỉ có tăng ca miễn phí.”
“Sớm biết nhân gian có loại chuyện này, hồi đó tôi đã không xuống trần gian rồi.”
“Chẳng trách người ta nói đời người không có cửa ải nào là không vượt qua được, chỉ có những cửa ải vượt mãi không hết.”
“Không có ca nào không tăng được, chỉ có tăng ca mãi là không xong. Trước đây tôi khịt mũi cười khẩy, bây giờ tôi không thoát khỏi kiếp nạn.”
“Đề nghị đưa bốn chữ ‘đi làm lúc sáu giờ sáng’ vào thập đại cực hình thời Mãn Thanh.”
“Tôi cảm thấy chỉ cần một mình nó là đủ tranh ngôi đầu bảng.”
“Tôi cầu nguyện tất cả những kẻ bắt trâu ngựa đi làm sớm trên đời này, lúc ra ngoài đều giẫm phải phân gà, phân vịt, phân chó, phân lợn, phân bò, phân ngựa, phân dê, phân chim, phân mèo, phân gấu, phân sói, phân người.”
“……”
Cả hiện trường im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đều dồn hết lên người Hứa Tô.
Chỉ có Hoắc Dư Sâm khẽ cong môi:
“Nói hay lắm.”
“…………”
Sự im lặng của đạo diễn Dư vang dội đến chấn động.
Cộng đồng dân công sở ca sáng đồng loạt cộng hưởng:
[Má ơi!!! Nói chuẩn quá!!!]
[Mẹ nó tôi rốt cuộc làm sai cái gì, sáng sớm đã phải đi làm rồi còn bị đâm thêm một nhát chí mạng.]
[Chủng loại phân chưa đủ, tôi sợ sếp tôi may mắn thoát nạn, phiền thêm chút nữa, khóa chết 360 độ cái tên đó.]
[Phân hổ, phân nai, phân voi, phân tinh tinh, phân chuột, phân cá, phân khỉ, phân rắn, phân ếch phân cá voi, phân lừa, phân rùa, phân ngỗng, phân cá heo, phân thỏ, phân muỗi, phân ruồi, phân tôm, còn có phân của tôi nữa, đủ chưa? Chưa đủ thì tự thêm.]
[(;´༎ຶД༎ຶ`) Mọi người ơi ai hiểu cho tôi, vì để sếp được sống cuộc đời hắn muốn, bốn mươi mấy độ tôi nói dậy là dậy.]
[Đi làm lúc 6h sáng không chỉ là cực hình đứng đầu Mãn Thanh, mà là cực hình đứng đầu hợp thể Đường-Tống-Nguyên-Minh-Thanh.]
[Mỗi ngày phải đi làm từ 5h sáng như tôi thật sự quá mệt, cảm giác giống như vừa nuôi xong sáu đứa con trai, lại phải nuôi thêm mười hai đứa cháu.]
#HứaTô “đi làm sớm” là cực hình#
Những câu nói kinh điển tuôn ra như suối rất nhanh đã leo lên hot search.
Chỉ tiếc là vẫn không vượt nổi độ nóng của từ khóa CP Trang – Chu dựng hình tượng độc thân để hút fan kiếm tiền.
Cùng lúc đó, những bình luận đồng cảm cũng nhanh chóng bị fan CP Trang – Chu đang sụp đổ và anti-fan hai bên nhấn chìm.
Còn tại hiện trường, trạng thái của Lệ Duy Chu và Trang Lạc cũng khó nói thành lời.
Dù cả hai đều cố gắng giữ nụ cười lịch sự để cứu vãn hình tượng đang lung lay, nhưng vẻ tiều tụy trong mắt thì không che giấu nổi.
Đặc biệt là Trang Lạc.
Đôi mắt khóc thức trắng đêm của cậu ta đỏ rực như mông khỉ, lại còn cố gượng cười.
Hứa Tô vô tình liếc nhìn một cái, suýt nữa không nhịn được tìm một cái mũ bảo hiểm để che mặt cho cậu ta.
“Tôi tuyên bố nhiệm vụ kiếm điểm hôm nay!”
“Sang làng Liên Hoa bên cạnh giúp dân làng thu hoạch củ sen!”
Đạo diễn Dư đổi sang micro con ong nhỏ, bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Do làng Liên Hoa khá xa, đi bộ sẽ tốn nhiều thời gian.”
“Phương tiện của chúng ta lại có hạn, không thể đưa mọi người đi cùng lúc.”
“Cho nên chúng ta sẽ thi đấu theo nhóm để quyết định phương tiện đi lại!”
“Hạng nhất: xe điện nhỏ hạng sang.”
“Hạng nhì: xe đạp năm 82.”
“Hạng ba: xe lừa hoài cổ.”
“Nhắc nhở thân thiện: hôm nay mọi người còn phải cày ruộng.”
“Phương tiện càng nhanh thì càng tiết kiệm thời gian.”
“Cho nên cố gắng lên nhé!”
Nói xong, đạo diễn Dư nở một nụ cười gian xảo.
[Ôi chao~ xe đạp còn chưa đủ, lại còn xe lừa, đạo diễn à ông thất đức thật đó!]
[Tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi cảnh thái tử gia ngồi xe lừa kéo.]
[Không còn cách nào thảm hơn nữa à? Ví dụ như hạng chót phải bò đi chẳng hạn.]
[Sau đó CP Trang – Chu khóa chết luôn, đồng thời ngầm định là hạng chót.]
[Mấy lầu trên, các bạn quả là biết cách trút giận!]
Lục Kinh hỏi:
“Vậy chia nhóm thế nào?”
“Hỏi hay lắm!”
Đạo diễn Dư lấy ra một ống xin quẻ.
“Để ông trời quyết định!”
Mọi người: “……”
Còn chơi cả huyền học.
Trong ống có tổng cộng sáu thẻ tre, chia làm ba độ dài.
Những người rút trúng thẻ cùng độ dài sẽ thành một nhóm.
Hứa Tô là người đầu tiên bước lên, cầm ống quẻ lắc một cái rất ngầu.
Kết quả rút ra đúng thẻ ngắn nhất.
Hứa Tô nhìn chằm chằm thẻ tre, đột nhiên nhíu mày:
“Thầy ơi, quẻ này giải thế nào?”
Đạo diễn Dư cũng làm bộ trầm tư theo:“Cái này…”
“Giải ra là đời này cậu còn một mạng.”
Không biết từ lúc nào Hoắc Dư Sâm đã đứng bên cạnh Hứa Tô. Giọng anh lười biếng, mang theo ý trêu chọc.
Hứa Tô nghe xong, đầu tiên là ngẩn người, sau đó đột ngột trợn to mắt, hít một hơi lạnh, vẻ mặt như bừng tỉnh.
Nhưng vài giây sau, cậu lại hạ mí mắt, quay đầu nhìn Hoắc Dư Sâm, biểu cảm đầy bất lực.
“Nói anh giải không đúng thì đời này tôi đúng là có một mạng.”
“Mà nói anh giải đúng thì tôi lại không cam tâm.”
“Cho nên rốt cuộc là ai dạy anh giải quẻ kiểu này vậy?”
Hoắc Dư Sâm không đáp.
Anh tiện tay lấy ống quẻ từ tay đạo diễn Dư, chuẩn bị rút.
[Cho nên rốt cuộc là ai dạy thái tử gia giải quẻ như vậy?]
[Thái tử gia: Cậu quản được chắc?]
[Cười chết, Hoắc Dư Sâm mà xem bói kiểu này thì tôi thấy tôi cũng có thể đi hành nghề rồi.]
[Lầu trên ơi, bạn còn trẻ, chưa hiểu được sự hiểm ác của giang hồ và lòng người khó đoán, rất nhiều khi câu nói đơn giản này không chỉ đơn giản là một câu nói đơn giản, nó còn ẩn chứa rất nhiều huyền cơ, ví dụ như câu bạn vừa nói, đặt vào cuộc đời bạn sẽ rất không phù hợp, nó rất có thể sẽ gây ra nhiều ảnh hưởng không cần thiết cho bạn, nên nghe lời tôi, xóa nó đi, để tôi nói.]
Bình luận về bài viết này