Chương 29: Anh sai rồi, so với phúc khí thì tôi cần tài khí hơn

Ngay khoảnh khắc trước khi lắc quẻ, Hoắc Dư Sâm bình thản liếc nhìn cây thẻ ngắn trong tay ai đó. Dưới hàng mi dài rậm, ánh sáng vụn vặt khó đoán khẽ lóe lên. Chớp mắt thu lại ánh nhìn, Hoắc Dư Sâm bắt đầu lắc ống thẻ. “Hoắc tiên sinh, có thể để…

Written by

Ngay khoảnh khắc trước khi lắc quẻ, Hoắc Dư Sâm bình thản liếc nhìn cây thẻ ngắn trong tay ai đó.

Dưới hàng mi dài rậm, ánh sáng vụn vặt khó đoán khẽ lóe lên.

Chớp mắt thu lại ánh nhìn, Hoắc Dư Sâm bắt đầu lắc ống thẻ.

“Hoắc tiên sinh, có thể để tôi rút trước không?”

Vừa định ra tay, Lệ Duy Chu đột nhiên bước lên, mạo muội đề nghị.

Hoắc Dư Sâm lười biếng ngẩng mắt nhìn hắn: “Không.”

Từ chối cực kỳ dứt khoát, đến cả lý do cũng lười hỏi.

Lệ Duy Chu nghẹn họng một chút.

Sau đó vội vàng giải thích:

“Hoắc tiên sinh, anh đừng hiểu lầm, tôi không phải quan tâm mình rút trúng gì, chỉ là lo anh rút trước thì dễ trúng thẻ ngắn thôi.”

Câu này nghe cực kỳ kỳ quặc.

Vừa có mùi “giấu đầu hở đuôi”, vừa lộ rõ sự ghét bỏ với người đã rút trúng thẻ ngắn, lại hoàn toàn không giải thích nổi hành vi chen ngang của hắn.

Hứa Tô hỏi thẳng:

“Anh lại đang xì ra cái rắm thối gì thế?”

Có lẽ cũng nhận ra lời mình vừa nói không ổn, Lệ Duy Chu vội vàng chữa cháy:

“Hứa Tô, em đừng nghĩ nhiều, anh không phải đang nói em đâu, là do anh nghe một người bạn làm ăn nói, giới thương nhân rất kiêng kỵ chuyện này…”

“Không ngờ khoa học phát triển thế rồi mà Lệ tiên sinh vẫn sùng bái mê tín như vậy.”

Hoắc Dư Sâm cắt ngang, khóe môi cong lên đầy lạnh nhạt.

“Vậy trước khi đến tham gia chương trình, anh có bói cho mình một quẻ không? Có bói ra hôm qua mình gặp đại nạn không?”

Giọng điệu đầy mỉa mai.

[Hay lắm!]

[Xem nhiều cảnh Hoắc Dư Sâm bị Hứa Tô chọc, cứ tưởng Hoắc Dư Sâm không giỏi ăn nói, bây giờ mới hiểu, anh ấy chẳng qua là chọc không lại Hứa Tô thôi.]

[Hừ, biết mình sắp hết thời rồi, nên lập tức bắt đầu nịnh nọt cây đại thụ Hoắc Dư Sâm rồi, thật kinh tởm.]

[Hai người này mau bị phong sát đi cho rồi!]

Lệ Duy Chu lúng túng vô cùng.

Ý ban đầu của hắn không phải muốn nịnh Hoắc Dư Sâm, mà là muốn rút trước để có cơ hội cùng nhóm với Hứa Tô.

Chỉ là xung quanh toàn máy quay, hắn không thể biểu hiện quá rõ, nên mới tìm cái cớ nghe như đang nịnh nọt Hoắc Dư Sâm.

Không ngờ Hoắc Dư Sâm lại thẳng thắn như vậy, không những không chấp nhận mà còn không nể mặt hắn ta chút nào.

Nhất thời hắn ta bị đặt vào thế tiến thoái lưỡng nan, như bị lửa đốt, không biết phải trả lời ra sao.

Hứa Tô thấy vậy, tốt bụng lên tiếng giảng hòa:

“Chắc là anh ấy có bói rồi, nhưng không cam tâm, muốn thử xem có thể nghịch thiên cải mệnh không, nên mới ôm quyết tâm ‘thắng trời nửa ván’ mà đến đây.”

Lệ Duy Chu: “……”

Tưởng được giúp, ai dè bị bồi thêm một nhát.

Lúc này Hoắc Dư Sâm đã rút xong thẻ.

Có lẽ đúng là số mệnh an bài, anh không lệch không sai, rút trúng đúng cây thẻ ngắn nhất.

“Yo~”

Hứa Tô nhìn thấy, nhướn mày khen:

“Ghê đấy nhóc, có phúc thật, được chung nhóm với tôi.”

Nhưng là khen bản thân.

Hoắc Dư Sâm nhìn cậu:

“Sao cậu không nói là cậu có phúc?”

Miệng thì phản bác, nhưng sắc mặt lại không hề trầm xuống, thậm chí còn có chút vui vẻ.

Hứa Tô đưa tay vuốt tóc mái:

“Có gì mà tranh, tôi nói là anh có thì là anh có.”

Hoắc Dư Sâm cong môi, trả ống thẻ cho đạo diễn Dư:

“Cậu không thấy so với tôi, cậu càng cần phúc khí hơn sao?”

Hứa Tô lắc ngón trỏ:

“Anh sai rồi, so với phúc khí, tôi cần tài khí hơn.”

Nói xong, cậu nghiêng người sát lại gần Hoắc Dư Sâm, ánh mắt lấp lánh, nụ cười rạng rỡ.

“Vậy anh chia cho tôi chút tài khí được không? Coi như tôi nhường phúc khí cho anh.”

Hoắc Dư Sâm: “……”

[… Cái bàn tính này gõ, hạt tính đã nảy đến Quảng Đông rồi!]

[Cũng bay tới Hồ Bắc rồi!]

[Cũng bay tới Tứ Xuyên rồi!]

[Cũng bay vào bồn cầu nhà tôi rồi!]

Lệ Duy Chu nhìn hai người đùa giỡn thân thiết như vậy, trong lòng ngổn ngang đủ vị.

Đã từng, bất kể ở đâu, bất kể xung quanh có ai, ánh mắt Hứa Tô cũng chỉ dừng trên người hắn.

Nhưng bây giờ… tất cả đều đã khác.

Biết ở lại chỉ càng thêm khó xử, Lệ Duy Chu tự giác quay về đội, không nói thêm lời nào.

Trang Lạc bên cạnh nhìn thấy tất cả, mười ngón tay không kìm được siết chặt thành nắm đấm.

Những người khác cũng nhanh chóng rút xong thẻ.

Kết quả cuối cùng:

Hứa Tô và Hoắc Dư Sâm một đội.

Lục Kinh và Trang Lạc một đội.

Thẩm Xuyên Trúc và Lệ Duy Chu một đội.

Xếp hàng xong, đạo diễn Dư công bố luật chơi:

“Mỗi đội một quả dưa hấu, đội nào ăn xong trước thì thắng!”

Nhân viên lập tức khiêng lên ba cái bàn, mỗi bàn đặt một đĩa dưa hấu đã cắt sẵn.

Lục Kinh nhìn lượng dưa, nhăn mặt:

“Sáng sớm chưa kịp ăn sáng mà bắt tụi tôi ăn cái này, không sợ cả đám đau bụng à?”

Đạo diễn Dư móc từ sau lưng ra một hộp thuốc:

“Yên tâm! Thuốc chuẩn bị sẵn rồi!”

Mọi người: “……”

[Nói anh ta không có lương tâm thì anh ta chuẩn bị thuốc rồi, mà nói anh ta có lương tâm thì anh ta lại chuẩn bị nguyên đĩa dưa hấu siêu to khổng lồ.]

[Đặt cược đi, ván này tôi cược Hứa Tô với Hoắc Dư Sâm đội bét, thua tôi nghỉ làm.]

[Chị gái phía trên, không muốn đi làm thì nói thẳng đi.]

[Toang rồi, Trang Lạc cái đồ trà xanh này chắc chắn sẽ kéo chân Lục Kinh.]

Hứa Tô thấy Hoắc Dư Sâm nhìn dưa hấu trầm mặc không nói, trông như có tâm sự, lập tức vỗ mạnh một cái lên lưng anh, an ủi đầy “chân thành”:

“Yên tâm, có anh đây, đảm bảo thắng!”

Hoắc Dư Sâm quay sang nhìn cậu:

“Chắc chắn vậy à?”

Hứa Tô:

“Tất nhiên!”

Hoắc Dư Sâm:

“Lỡ thua thì sao?”

Hứa Tô cười nhẹ:

“Tổ chức tang lễ hoành tráng!”

Hoắc Dư Sâm: “……”

Mình đúng là hỏi thừa.

“Bíp bíp——”

Tiếng còi vang lên, trận đấu bắt đầu.

Mọi người lập tức cầm dưa lên ăn điên cuồng.

Nhưng thật ra người xứng đáng với hai chữ “điên cuồng” chỉ có một mình Hứa Tô.

Khi máy quay lia qua, dân mạng chỉ thấy cậu đang dùng tốc độ ba giây một miếng, khí thế như gió cuốn mây tan, xử lý đĩa dưa hoàn toàn không phù hợp với dung tích dạ dày của mình.

[Không hiểu thì hỏi, Hứa Tô đang đánh răng bằng dưa hấu à?]

[Phản ứng đầu tiên: Vãi! Thứ hai: Đỉnh thật! Thứ ba: Vãi! Đỉnh!!]

[Nhìn qua màn hình cũng cảm nhận được ham muốn chiến thắng của cậu ấy.]

[Nước dưa chảy xuống sắp thành hồ nhân tạo rồi kìa.]

[Thằng nhóc chết tiệt, rốt cuộc ngươi còn bao nhiêu bất ngờ mà trẫm chưa biết vậy?!]

Không chỉ dân mạng, không chỉ nhân viên, mà ngay cả các khách mời khác đang thi đấu cũng bị động tĩnh này thu hút.

Họ trộn lẫn ánh mắt kinh ngạc, bội phục và khó hiểu, nhìn chằm chằm Hứa Tô không chớp, như đang ngắm một sinh vật quý hiếm thời tiền sử.

Ngoại trừ Hoắc Dư Sâm.

Phóng mắt nhìn xung quanh, chỉ có anh là sắc mặt bình thản như thường, không những không thấy lạ, thậm chí trong ánh nhìn dành cho Hứa Tô còn mang theo chút chiều chuộng…

Ba phút sau, Hứa Tô quét sạch đĩa dưa, giành hạng nhất cuộc thi ăn dưa.

“Thấy chưa?”

Cậu vừa dùng mu bàn tay lau miệng vừa khoe:

“Anh đây bảo thắng là thắng mà, có xạo đâu?”

Hoắc Dư Sâm nhìn cậu, rút một tờ giấy ăn trên bàn.

Tiến lại gần, cúi mắt, giơ tay, giọng nói dịu dàng vang lên cùng động tác lau nhẹ:

“Ai dạy cậu ăn dưa kiểu này vậy?”

Hứa Tô ngẩn ra.

Thao tác gì đây?

Dân mạng cũng ngơ luôn.

[??? Ý gì vậy ???]

[Tôi tưởng anh ấy định đưa giấy cho Hứa Tô, ai ngờ là tự tay lau luôn???]

[Vậy tôi ship hai người họ là đúng rồi đúng không?]

[Hai chữ ‘trong sạch’ tôi nói thay Hoắc Dư Sâm cũng mệt rồi, thôi, từ nay không nói nữa, đánh không lại thì gia nhập luôn.]

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này