Chương 30: Tổ tông cũng phải tức đến bật nắp quan tài

Hứa Tô khẽ nhíu mày, nghĩ một chút rồi hỏi: “Đây là cách anh thể hiện lòng biết ơn à?” Hoắc Dư Sâm ngẩng lên nhìn cậu, đối diện ánh mắt đầy nghi hoặc: “Nghĩ nhiều rồi, chỉ là thấy tay cậu bẩn, không tiện.” Hứa Tô gật đầu: “Hiểu rồi, vậy đây chính là…

Written by

Hứa Tô khẽ nhíu mày, nghĩ một chút rồi hỏi:

“Đây là cách anh thể hiện lòng biết ơn à?”

Hoắc Dư Sâm ngẩng lên nhìn cậu, đối diện ánh mắt đầy nghi hoặc:

“Nghĩ nhiều rồi, chỉ là thấy tay cậu bẩn, không tiện.”

Hứa Tô gật đầu:

“Hiểu rồi, vậy đây chính là cách anh tỏ lòng biết ơn.”

“……”

Hoắc Dư Sâm nhét luôn tờ giấy vào tay cậu.

Nửa tiếng sau, hai đội còn lại cũng phân thắng bại.

Cả hai đội đều không ăn hết, nhưng cũng đều ăn không nổi nữa, thế là đạo diễn Dư dựa vào lượng dưa còn thừa để so, cuối cùng Thẩm Xuyên Trúc và Lệ Duy Chu được hạng hai, còn Lục Kinh và Trang Lạc đội bét.

Ở đầu làng, Lục Kinh nước mắt lưng tròng, nắm tay Hứa Tô nói:

“Lần này ly biệt, chẳng biết đến bao giờ mới được gặp lại!”

Hứa Tô nghiêng đầu nhìn con lừa già đần độn đứng cạnh cậu ta, trịnh trọng đáp:

“Chắc tầm sau khi trời tối là gặp được.”

Lục Kinh “oa” một tiếng khóc nức nở.

Hứa Tô vỗ vai cậu ta an ủi, rồi quay người leo lên chiếc xe điện xịn xò của mình.

Nghe nói đây là xe độ trái phép, tốc độ có thể lên tới 90km/h.

Hứa Tô cũng không chắc, định thử xem.

Cậu phấn khích vẫy tay với Hoắc Dư Sâm, hất đầu:

“Lên xe!”

“Ừ.”

Hoắc Dư Sâm dịu giọng đáp.

Anh cứ nghĩ Hứa Tô vui vậy là vì thắng trò chơi, hoàn toàn không ngờ giấc mơ của Hứa Tô là trở thành “thần xe núi Akina”.

Thế là anh không chút do dự bước lên chiếc xe đạp điện, an tâm ngồi phía sau Hứa Tô, không một chút nghi ngờ.

Sau khi ba nhóm khách mời lên phương tiện giao thông của mình, đạo diễn Dư tuyên bố có thể xuất phát.

Hứa Tô nghe thấy, lập tức vặn ga hết cỡ, phi như bay mất hút.

“Hoắc tiên sinh!!!”

“Trời ơi!!!”

“Mau mau mau!!! Có người không!!! Cứu người!!!”

Hoắc Dư Sâm ở ghế sau hoàn toàn quên khuấy mất khả năng mình sẽ bị văng ra.

[Hahahahaha cười muốn co rút cơ ngực]

[Tuy hơi ác nhưng tôi thật sự không nhịn được cười]

[Gõ mõ 200 cái, gậy gõ gãy luôn, công đức vẫn không giữ được, bay mất cả căn cước công dân.]

[Không bị hủy dung chứ…]

[Hứa Tô à, mau mua vé máy bay trốn ra nước ngoài đi, lần này to chuyện thật rồi.]

Chớp mắt, tại nhà của một thầy thuốc đông y truyền đời trong làng.

“Bác sĩ ơi, thật sự Hoắc tiên sinh không sao chứ? Có cần lên bệnh viện lớn kiểm tra lại không? Chỉ bôi thuốc xoa bóp là đủ rồi à?”

Đạo diễn Dư lo lắng hỏi ông thầy thuốc già.

Ông lão 98 tuổi trợn mắt thổi râu:

“Cậu không tin y thuật của lão phu à?!”

Đạo diễn Dư vội xua tay:

“Không không không, tôi không có ý đó…”

Bên này, Hứa Tô đang cầm bông gòn bôi thuốc lên khuỷu tay sưng đỏ của Hoắc Dư Sâm, vẻ mặt buồn rầu thở dài, hiếm khi không nói lời nào.

Hoắc Dư Sâm nhìn thấy, không nhịn được bật cười:

“Sao không nói gì?”

Hứa Tô làm bộ trầm tư lắc đầu:

“Haiz~”

Hoắc Dư Sâm khẽ rủ mắt xuống, ánh mắt rơi vào chỗ bị trầy xước của mình, trong đôi mắt sâu thẳm xen lẫn một tia cưng chiều:

“Vết thương nhỏ thôi, không sao.”

Hàm ý là: Tôi không trách cậu.

Tuy nhiên, không biết có phải do xem phim đại ca xã hội đen quá nhiều hay không, câu nói vốn dĩ là an ủi này, trong tai Hứa Tô lại ngầm mang ý đe dọa.

Vết thương nhỏ, không sao đâu, chỉ cần cậu lấy mạng ra đền thôi.

Hứa Tô lập tức sợ đến giật mình.

Có thể nói “cùng lắm là chết” cả vạn lần bằng miệng, nhưng không thể thực sự đi chết được.

Cậu đặt bông gòn xuống, hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Nói đi, bao nhiêu tiền?”

Bao nhiêu tiền thì mua lại được cái mạng chó này?

Hoắc Dư Sâm nhất thời không hiểu:

“?”

Ánh mắt nghi hoặc rõ rành rành, nhưng trong mắt Hứa Tô đang mắc hội chứng hoang tưởng bị hại thì lại thành: Mày đang mơ giữa ban ngày à?

Hứa Tô quyết định nắm quyền sinh tử trong tay mình:

“Một trăm tệ được không?”

“??”

Thái tử gia càng thêm khó hiểu.

Hứa Tô tưởng anh không hài lòng với con số này, nhíu mày:

“Với đẳng cấp của tôi, một trăm còn chưa đủ à?”

“???”

Thái tử gia đầu óc mù mờ, bắt đầu nghi ngờ không biết có phải lúc nãy mình đập đầu mạnh quá nên giờ không còn hiểu nổi ngôn ngữ loài người nữa không.

Người không hiểu Hứa Tô không chỉ có anh, mà còn có một ông cụ ở cách đó cả ngàn cây số.

“Cái gì?!”

“Nó chỉ đòi có một trăm tệ tiền sính lễ?!”

“Thế sao được?!”

Không những không hiểu, mà còn bẻ lái lệch cả cây số.

Mao quản gia ở bên cạnh phụ họa:

“Đúng vậy, sao được!”

Hoắc Như Hối tức đến đỏ mặt:

“Nhà họ Hoắc tám đời nay chưa từng có chuyện cưới vợ mà chỉ tốn một trăm tệ! Đến cả cho Lão Hắc phối giống cũng đã tốn 10 vạn!”

Lão Hắc là con Becgie Đức do Hoắc Như Hối tự tay nuôi lớn, để đời sau có gen tốt, ông còn tìm vợ cho nó khắp cả nước, riêng tiền phối giống đã mất mười vạn.

“Nếu thật sự làm vậy, không cần biết người ngoài nói sao, riêng mùng một với ngày rằm, ta còn mặt mũi nào thắp hương trước tổ tiên!”

Mao quản gia gật đầu:

“Đúng vậy, tổ tông chắc tức đến bật nắp quan tài.”

Hoắc Như Hối chỉ vào TV, nơi đang chiếu hình Hoắc Dư Sâm, càng nói càng lớn:

“Bà nội nó mà biết chuyện này, chắc nửa đêm bò ra đầu giường túm tóc ta mắng ta là đồ khốn!”

Mao quản gia đồng tình:

“Đúng vậy, lão phu nhân hiền nhất, chắc chắn không chịu nổi.”

Hoắc Như Hối vừa nhắc tới người vợ quá cố, lại bắt đầu cảm thán:

“Haiz… rốt cuộc là thằng bé quá khiêm nhường, chắc chắn trước kia chịu nhiều uất ức lắm.”

Mao quản gia trung thành tuyệt đối:

“Đúng vậy, nhìn là biết đứa nhỏ đáng thương, từng chịu khổ nhiều.”

Hoắc Như Hối nâng chén trà Mao Tiêm giá 18.800 tệ một lạng, nhấp một ngụm, suy nghĩ vài giây rồi phân phó:

“Đi, chuyển khu nhà mới ở phía Tây Lâm sang tên cho cháu dâu tương lai của ta.”

“Vâng~”

Lão Mao đáp, quay người đi làm ngay.

Bên này, sau một hồi giao tiếp gian nan, Hoắc Dư Sâm cuối cùng cũng hiểu được ý Hứa Tô.

Nhưng ngoài dự đoán, anh không hề tỏ ra cạn lời, mà còn thuận theo suy nghĩ của Hứa Tô, đưa ra một “phương án giải quyết” khác —

“Tiền thì thôi, hay là thế này…”

Anh dời ánh mắt, nhìn chằm chằm Hứa Tô không chớp, dưới hàng mi dài rậm, đôi mắt sâu thẳm xinh đẹp ánh lên tia trêu chọc mờ ám.

“Sau khi chương trình kết thúc, cậu làm trợ lý sinh hoạt cho tôi một tuần, thế nào?”

Nghe thì như làm khó, nhưng dân mạng tinh mắt lại ngửi ra mùi mờ ám trong đó.

[Trợ? Lý? Sinh? Hoạt? Ừmmmm~]

[Khoanh tròn bốn chữ này lại, cần phải thi đấy!]

[Không hiểu thì hỏi, trợ lý sinh hoạt là làm gì vậy, làm ơn triển khai chi tiết.]

[Ví dụ như giúp Thái tử gia thắt cà vạt khi anh ấy thức dậy vào buổi sáng, ví dụ như giúp anh ấy gắp thức ăn khi anh ấy dùng bữa, ví dụ như dỗ dành anh ấy ngủ khi anh ấy mất ngủ [mê mẩn]]

[Đây là trợ lý sinh hoạt à? Đây rõ ràng là vợ rồi!!]


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập