Chương 32: Đúng vậy, tôi muốn chiếm tiện nghi của anh đấy, thì sao

Sau khi kêu cứu ầm ĩ, Lệ Duy Chu là người đầu tiên đi tới. “Hứa Tô, để tôi giúp cậu.” Nói rồi hắn cúi người, đưa tay ra định kéo giày giúp Hứa Tô. Hứa Tô thấy vậy lập tức xua tay từ chối, đồng thời mở miệng: “Khoan đã…” “Không cần.” Câu từ…

Written by

Sau khi kêu cứu ầm ĩ, Lệ Duy Chu là người đầu tiên đi tới.

“Hứa Tô, để tôi giúp cậu.”

Nói rồi hắn cúi người, đưa tay ra định kéo giày giúp Hứa Tô.

Hứa Tô thấy vậy lập tức xua tay từ chối, đồng thời mở miệng: “Khoan đã…”

“Không cần.”

Câu từ chối còn chưa kịp nói hết thì Hoắc Dư Sâm không biết từ lúc nào đã tới, thuận miệng nối luôn câu đó, tự nhiên như thể hai người đã bàn trước với nhau.

Lệ Duy Chu ngẩng đầu lên, liền thấy Hoắc Dư Sâm đưa tay ôm lấy eo Hứa Tô, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía hắn.

“Để tôi làm cho.”

Bốn chữ ngắn gọn, mang theo khí thế không cho phép người khác xen vào.

Lệ Duy Chu cứng người, chậm rãi đứng thẳng dậy, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung khẽ động, nhất thời không biết nên nói gì.

Hứa Tô nhận ra sự lúng túng của hắn, nhưng cũng không để tâm.

Cậu quay đầu nhìn Hoắc Dư Sâm đang ôm mình, hỏi:

“Anh định rút giày tôi ra, hay định rút cả người tôi ra luôn?”

Hoắc Dư Sâm nghe vậy, cúi mắt nhìn cậu.

Khoảnh khắc hai người chạm ánh nhìn, trong đôi mắt lạnh nhạt của anh bỗng nhiều thêm vài phần dịu dàng.

“Cậu nghĩ sao?”

Giọng nói vốn lạnh cũng trở nên mềm đi không ít.

Bình luận lập tức nổ tung.

[Ối giời ơi ối giời ơi, tôi không muốn nói đâu nhé~]

[Là ai đang cười nụ cười dì ghẻ với màn hình, là TÔI!!!!!!!!!!]

[Không phải chứ, chỉ là chuyện nhỏ xíu về một chiếc giày rách, cũng có thể tung ra loại đường ngọt gắt như vậy sao?]

[Mọi người làm chứng cho tôi nhé, không phải tôi muốn đu đâu, là hai người này ấn đầu tôi bắt tôi đu, tôi vô tội, tôi là chiến binh không đầu!!!]

[Tôi mới vào, không hiểu lắm, hỏi ngu chút: cái chữ “rút” mà Hứa Tô nói là rút chỗ nào…]

[Lầu trên đầu óc bẩn rồi kìa.]

Hứa Tô không suy nghĩ câu hỏi của Hoắc Dư Sâm.

Không phải vì lười nghĩ, mà là còn chưa kịp nghĩ thì hai cánh tay rắn chắc của Hoắc Dư Sâm đã bế ngang cậu lên rồi.

“Ê!”

Cảm giác mất trọng lực đột ngột khiến cậu khẽ kêu lên, hai bàn tay dính đầy bùn theo phản xạ vòng qua cổ Hoắc Dư Sâm.

Hoắc Dư Sâm nhận ra, cúi mắt nhìn cậu, trêu:

“Ôm chặt thế, là sợ rơi, hay là…”

Anh không nói hết, nhưng trong lời nói mang theo ý rất mờ ám.

Nếu là người bình thường, chắc mặt đã đỏ tim đã đập loạn rồi.

Nhưng Hứa Tô là ai chứ?

Trêu cậu à?

Ha!

Chỉ có cậu trêu ngược lại thôi!

“Đúng vậy đấy, tôi muốn chiếm tiện nghi của anh, thì sao?”

Hứa Tô nhướn mày, khóe môi cong lên, ánh mắt lẫn giọng điệu đều đầy trêu chọc, giống hệt mấy công tử phong lưu ngày xưa suốt ngày lượn lờ thanh lâu.

Hoắc Dư Sâm không nói gì.

Sau khi biểu cảm khẽ thay đổi trong tích tắc, anh bước vững vàng, đi về phía bờ.

Tư thế bế công chúa quá thân mật, đoạn đối thoại lại quá trần trụi, thế nên khúc nhạc đệm nhỏ này lập tức làm dậy sóng hot search.

#Thiếu gia nhà họ Hoắc bế công chúa#
#Hoắc Dư Sâm Hứa Tô ôm ấp thân mật không khe hở#
#Hứa Tô tự bộc lộ muốn ngủ với Hoắc Dư Sâm#

Ở một mức độ nào đó thì mấy cái hot search này đúng là hơi lố.

Nhưng không sao, cư dân mạng thích.

Tới bờ, Hoắc Dư Sâm nhẹ nhàng đặt Hứa Tô xuống.

“Ngồi yên đi, để tôi xuống hái.”

Hứa Tô dùng tay dính đầy bùn túm lấy tay anh.

“Không hay lắm đâu, tôi chỉ rớt giày thôi chứ có phải gãy chân đâu.”

Hoắc Dư Sâm liếc cậu một cái.

“Điểm tính cho cậu.”

Hứa Tô lập tức buông tay.

“Vất vả cho anh rồi!”

Làm hay không làm cũng chẳng quan trọng, chủ yếu là điểm tính cho ai.

Có thể không làm mà hưởng, thì tuyệt đối đừng lao động khổ cực— Chân lý vàng của giới trâu ngựa!

Giữa đầm sen, ánh mắt Lệ Duy Chu vẫn âm trầm dõi theo hai người.

Hắn nhìn họ cười đùa tự nhiên, tiếp xúc thân mật, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.

Có lẽ câu nói đó đã đúng— “Những gì đã mất, mới là tốt nhất”.

Trước kia hắn vô số lần phớt lờ tình cảm, sự lấy lòng, nhiệt tình và nụ cười của Hứa Tô.

Để rồi bây giờ, trong mắt Hứa Tô đã chẳng còn bóng dáng của hắn nữa.

Nếu lúc đó chấp nhận tình cảm của Hứa Tô, bây giờ sẽ là cảnh tượng thế nào…

Lệ Duy Chu tự hỏi mình trong lòng.

Gió mùa hè lướt qua gò má, oi bức, mang theo cảm giác cô đơn khó thở.

Hắn hít sâu mấy hơi, nghe thấy tiếng Lục Kinh và Trang Lạc ngồi xe lừa già hộc tốc tới nơi.

Đưa mắt nhìn qua, hắn thấy Trang Lạc đang nhìn mình, trong ánh mắt có vài phần u oán.

Hai người nhìn nhau từ xa trong chốc lát, cuối cùng Lệ Duy Chu vẫn đè nén sự khó chịu trong lòng, đi về phía Trang Lạc.

Nói thật, nếu không có máy quay xung quanh, hắn chắc chắn sẽ không qua.

Khi hai người lại cùng vào khung hình, biểu cảm “làm việc” đã được bật sẵn.

“Lạc Lạc, em tới rồi, vất vả quá.”

Trang Lạc mỉm cười dịu dàng.

“Không sao, chỉ cần nghĩ tới việc qua đây là có thể gặp anh ngay là em đã thấy rất vui rồi.”

Lục Kinh đứng bên cạnh: “……?”

Tôi bị mất trí nhớ à?

Tối qua cãi nhau ầm ĩ ở sau nhà tôi là chó à?

Lục Kinh chớp mắt, gãi đầu ngu ngơ.

[Buồn nôn.]

[Chiêu này đúng là bị hai người này học được rồi.]

[Quần lót Mỹ với hai người này, ai buồn nôn hơn?]

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Lục Kinh và Trang Lạc thay đồ chống nước, cẩn thận đi xuống đầm sen.

Bùn trong đầm vừa đen vừa dày, còn có vô số vũng nước bẩn lớn nhỏ, cùng không ít cọng sen khô cắm lổn nhổn, nhìn là biết việc này chẳng nhẹ nhàng gì.

Tâm trạng Trang Lạc vốn đã cực kỳ tệ, thấy cảnh này xong thì chẳng khác gì bị ném ra ngoại ô hoang vắng, mất nửa ngày mới tìm được đường về, kết quả dọc đường toàn là… phân người, vừa bực vừa ghê tởm.

Cố gắng đè nén sự chán ghét trong lòng, cậu ta miễn cưỡng giữ được biểu cảm, bước đi đầy khó khăn.

Chưa đi được hai bước, trong tầm mắt liếc qua bên phải, cậu ta thấy bóng người quen thuộc kia đột nhiên động đậy.

Hứa Tô vốn đang ngồi yên như lão tăng nhập định bỗng nhảy xuống đầm, hái một chiếc lá sen còn đọng nước.

Rồi “bịch” một cái nhảy lại lên bờ, nằm thẳng xuống, đặt lá sen che lên gương mặt đẹp như hoa của mình.

Trông như chuẩn bị ngủ một giấc thật ngon.

“?”

Trên trán Trang Lạc lập tức hiện ra một dấu hỏi.

Cậu ta lại quay sang nhìn Hoắc Dư Sâm đang chăm chỉ làm việc.

Ba giây sau, cái đầu trông có vẻ rất thông minh của cậu ta đưa ra kết luận:

Hứa Tô đang lười, không làm việc!

Lại ba giây sau, cái đầu thật ra cũng không thông minh lắm kia lại nảy ra thêm một ý nghĩ:

Nếu nhân cơ hội này để Hoắc Dư Sâm thấy được điểm tốt của mình… ừ! Làm vậy đi!

Trong lòng đầy tự tin vạch ra một kế hoạch hoàn hảo, mười phút sau, Trang Lạc đang hái sen từ giữa đầm liền “tự nhiên” mà hái tới trước mặt Hoắc Dư Sâm.

Đương nhiên, Hoắc Dự Thâm thì đang ở ven bờ đầm.


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập