“Hoắc tiên sinh, bên này nhiều củ sen không?”
Trang Lạc cười hỏi.
Ánh nắng rực rỡ kết hợp với nụ cười dịu dàng rực rỡ, đúng chuẩn chiêu thức sát thương chí mạng dành cho công!
Thế nhưng, một giây sau: “……”
Hai giây sau: “………”
Ba giây sau: “…………”
Mười giây sau: “……………………”
Vạn vật im lặng như tờ, cả thế giới giống như… chết mẹ nó rồi.
Cơ mặt Trang Lạc bắt đầu giật giật mà vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Trong sự ngượng ngùng, cậu ta bắt đầu nghi ngờ có phải mình nói quá nhỏ nên Hoắc Dư Sâm không nghe thấy.
Thế là cậu ta lấy hết dũng khí, tăng âm lượng, hỏi lại lần nữa:
“Hoắc tiên sinh, bên này sen có dễ đào không?”
Kết quả:
“……”
“………”
“…………”
“……………………”
Thành ngữ “đàn gảy tai trâu” lúc này được cụ thể hóa một cách hoàn hảo.
[Hahahahahahaha tôi không có đạo đức tôi cười trước đây.]
[Lập tức đặt mua 10 cái súng massage, không vì gì khác, chỉ muốn cho độ lạnh lùng của thái tử gia 10086 cái like!]
[Tôi thừa nhận tôi tiêu chuẩn kép, người khác không trả lời tôi: Đồ chó mất lịch sự!!! Hoắc Dư Sâm không trả lời Trang Lạc: Aaaaaaa anh ấy đẹp trai quá!!! Anh ấy hiểu tôi quá!!!]
[[vỗ tay jpg.] chỗ này cần có tràng pháo tay.]
[[vỗ tay jpg.] chỗ này đã có tràng pháo tay.]
[[vỗ tay jpg.] chỗ này rất cần pháo tay.]
[[vỗ tay jpg.] chỗ này cần nhất pháo tay.]
[[vỗ tay jpg.] chỗ này… thôi tôi phá đội hình đây.]
Kế hoạch hoàn hảo cứ thế chết yểu ngay từ trong trứng nước.
……
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã tới 3 giờ chiều.
Nghĩ tới mảnh đất hoang còn chưa cày, mà quay về cũng cần thời gian, mấy người liền ngầm hiểu ý nhau, gọi nhân viên tới cân, chuẩn bị về thôn Miêu Mông.
Ông chú râu quai nón đang khiêng sọt nhựa bận rộn, Hứa Tô lấy chiếc điện thoại mới do tổ chương trình phát cho, mở app tra tỉ lệ đổi điểm của củ sen.
“Lúc đến quên chưa xem, để tôi coi lần này…”
Giọng nói vui vẻ đột nhiên khựng lại, Hứa Tô không dám tin nhìn đi nhìn lại, sững sờ.
“?!?”
“Mẹ kiếp, ông đùa tôi à?!”
Cậu quay phắt sang đạo diễn Dư:
“Một cân sen chỉ đổi được 0,5 điểm?!”
“Có vấn đề gì sao?”
Đạo diễn Dư đang gặm một củ sen tươi do dân làng đưa, vẻ mặt bình thản như không, hoàn toàn không thấy mình ác đến mức nào.
Hứa Tô chỉ tay về phía đầm sen, phẫn nộ:
“Ông có biết đào sen khó cỡ nào không hả!”
“Ông có biết ông đang coi thường thành quả lao động của người dân chất phác không!”
“Ông có biết hành vi bóc lột trắng trợn kiểu này chẳng khác gì mấy thằng ngu dựng nhân thiết giả để lừa fan lừa tiền không hả!”
Đạo diễn Dư: “……”
Trang Lạc & Lệ Duy Chu: “…………”
[Chửi khó nghe thật.]
[Nhưng không cản việc được tôi thích nghe.]
[Hahaha.]
Cuối cùng, dưới sự đấu tranh quyết liệt của Hứa Tô, tỉ lệ đổi sen rốt cuộc… vẫn không thay đổi một xu nào.
Vài phút sau, app thông báo biến động điểm:
Lục Kinh +18 điểm, Trang Lạc +16 điểm, Thẩm Xuyên Trúc +33,5 điểm, Lệ Duy Chu +32,5 điểm.
Còn Hứa Tô thì được +77,5 điểm.
Đó là thành quả lao động cả ngày của Hoắc Dư Sâm cộng thêm nửa ngày của cậu.
Tính tới hiện tại, tổng điểm của mọi người là:
Thẩm Xuyên Trúc 65,5 điểm, Lục Kinh 52 điểm;
Trang Lạc 41 điểm, Lệ Duy Chu 67,5 điểm;
Hứa Tô 205,5 điểm, Hoắc Dư Sâm 0 điểm.
……
Trên đường về thôn Miêu Mông, Hứa Tô rất có lương tâm hỏi:
“Lát nữa anh muốn ăn gì?”
Không phải vì cậu hào phóng thật, mà chủ yếu là vì toàn bộ điểm đều nằm trong tay cậu. Để thái tử gia của tập đoàn Hoắc thị chết đói thì không phải chuyện nhảy lầu là giải quyết được. Nghe nói Hoắc chủ tịch rất khó dây vào, kiểu gì cũng đào mồ tổ tông mười tám đời của cậu lên trát tường.
Hoắc Dư Sâm đang nhìn phong cảnh đồng quê ngoài cửa sổ, gió thổi vừa phải lùa vào, làm bay mái tóc, lộ ra đường nét gương mặt rõ ràng sắc sảo.
Nghe thấy câu hỏi, ánh mắt anh vẫn không đổi, chỉ nhẹ nhàng đáp ba chữ:
“Gì cũng được.”
Trông có vẻ rất dễ nuôi.
Hứa Tô nghe xong liền quay sang phó đạo diễn ngồi ghế trước.
Kết quả câu “chúng ta gọi bát mì nước lã ăn tạm” còn chưa kịp nói ra, đã nghe thái tử gia bổ sung:
“Đại khái như nấm tùng nhung, vi cá, gà bát bảo gì đó là được, tôi không kén ăn.”
“…………??”
Thế này mà gọi là không kén ăn á??
Hứa Tô chậm rãi xoay cổ, nhìn sang gương mặt nghiêng của Hoắc Dư Sâm, biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp tinh tế cực kỳ phức tạp, từng chữ đều đầy nghi vấn:
“Anh có hiểu thế nào là ‘gì cũng được’ không?”
Hoắc Dư Sâm thu ánh nhìn về, lúc đối mắt với Hứa Tô thì trong mắt có thêm vài phần hứng thú.
“Không hiểu.”
Hứa Tô bực bội quay lại, dựa vào ghế sau.
“…Không có văn hóa, thật đáng sợ.”
Lẩm bẩm xong, Hứa Tô lại nghĩ, hôm qua còn là dân thường có thể ăn canh mướp trứng, hôm nay chỉ đào có mấy củ sen mà đã quay về phong cách không ăn khói lửa nhân gian, nhà giàu đều “biến thái” vậy sao?
Chớp mắt, thôn Miêu Mông, trong biệt thự của tổ chương trình.
Trên bàn ăn, Hứa Tô húp sùm sụp tô mì cà chua trứng do chính tay thái tử gia tập đoàn Hoắc thị nấu, trên mặt viết rõ hai chữ “mãn nguyện”.
Đúng vậy, theo tinh thần “khổ trước sướng sau”, Hứa Tô phiên bản xuyên không rốt cuộc vẫn không nỡ tiêu thêm điểm để gọi đồ đắt cho Hoắc Dư Sâm.
Dù gì điểm cũng kiếm rất cực, nếu bây giờ ăn uống xa xỉ, thì sau đó chắc chắn phải làm nhiều việc hơn mới đủ duy trì ba bữa cơ bản, thật sự không đáng.
Thà bây giờ khổ một chút, đợi chương trình kết thúc rồi hưởng thụ sau cũng chưa muộn.
Uống xong ngụm nước mì cuối cùng, Hứa Tô nhìn Hoắc Dư Sâm vẫn đang “miễn cưỡng” ăn mì, vỗ vai anh an ủi:
“Thái tử gia, anh chịu khổ rồi. Yên tâm, ra khỏi cái thôn này, tôi nhất định mời anh ăn bữa ngon!”
Lời hứa hùng hồn vang vọng khắp phòng ăn, biểu cảm bình thản của Hoắc Dư Sâm cũng khẽ thay đổi, nhưng ngay giây sau lại khựng lại:
“Sa huyện OK không? Đảm bảo no căng bụng.”( Sa huyện là chuỗi quán ăn bình dân cực phổ biến ở Trung Quốc.)
“……”
[6]
[Trời ơi, chọn đúng cái hệ ẩm thực nghèo tới mức không vượt nổi 100 tệ.]
[Sa huyện: vậy là bây giờ tôi cũng được nâng tầm rồi đúng không?]
[Tôi biết cậu ấy hào phóng, nhưng không ngờ lại keo thế này, quả nhiên, Tô ca ca không bao giờ làm tôi thất vọng.]
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này