Bệnh viện tư nhân nổi tiếng ở thành phố Y.
“Ý anh là muốn tôi nhận trách nhiệm về vụ anti-fan nổi loạn nghiêm trọng này trước mặt tất cả phóng viên bên ngoài?”
“Đúng vậy.”
“Làm thế, công chúng sẽ nghĩ đây là một sự kiện trả thù cá nhân đơn thuần, dư luận sẽ nghiêng về phía họ, và hai người họ sẽ không sao?”
“Không sai.”
“Vậy hậu quả của việc này sẽ là tôi gặp rắc rối phải không?”
“Chuẩn.”
Chuẩn cái đầu nhà anh.
Hứa Tô bị cái yêu cầu quá đỗi hiển nhiên đó làm cho tức đến bật cười:
“Dựa vào cái gì?”
Dựa vào đâu mà cậu phải gánh hết tất cả?
Tuy hồi nhỏ cậu đúng là từng có ước mơ làm đại hiệp, nhưng không có nghĩa là muốn làm hiệp sĩ… đổ vỏ nhé?
Đối phương dường như chắc chắn Hứa Tô sẽ hy sinh vì người khác, thân quen khoác vai cậu, tiếp tục dụ dỗ:
“Thầy Hứa, cậu nghĩ kỹ đi, nếu cậu chịu đứng ra gánh chuyện này, giúp Duy Chu vượt qua kiếp nạn, thì anh ta nhất định sẽ rất cảm kích cậu.”
“Quan hệ giữa hai người chẳng phải sẽ tiến thêm một bước sao?”
“Sau này chẳng phải sẽ có cơ hội…”
Cuối câu kéo dài đầy ám chỉ.
Chưa kịp để Hứa Tô nói gì, người kia đã nói tiếp:
“Cậu yên tâm, tên tiện nhân Trang Lạc đó không thành vấn đề, để tôi xử lý!”
“…”
Hứa Tô khoanh tay trước ngực, cười giả trân:
“Hậu quả của tôi thì anh không thèm nhắc tới một chữ.”
Đúng là xàm hết sức.
Chưa nói tới việc giờ cậu đã là “Nữu Hỗ Lộc Hứa Tô”, hoàn toàn không còn hứng thú gì với tên tra nam Lệ Duy Chu kia, chỉ xét về bản chất của sự việc này thì—
Tổ chức nhiều người đánh nhau là hành vi phạm pháp!
Là phải đi tù!
Chỉ có mấy kẻ não nhét đầy lòng heo mới chịu đi nhận tội thay!
Đối phương lại chẳng thèm để ý, nhẹ nhàng nói:
“Ôi, chuyện này cậu cứ yên tâm, sau lưng bọn tôi có người, cậu vào trong nhiều nhất ba tháng là ra, không vấn đề gì đâu.”
“?”
Ngồi tù ba tháng mà gọi là không vấn đề?
“Không vấn đề sao anh không tự đi?”
Hứa Tô hất tay người kia ra, cười khẩy:
“Hay là chê ba tháng quá ngắn, không đủ cho anh đạp máy khâu cho sướng?”
Đối phương cười gượng:
“Hứa Tô, cậu nói chuyện thật là…”
“Hài hước phải không? Vậy anh cười nhiều vào nhé, chúc anh luôn vui vẻ, may mắn tự tìm đến, xin cáo từ.”
Hứa Tô phất tay áo rời đi, không mang theo một chút do dự nào.
“…”
Tại chỗ, Tổng giám đốc của Vi Tinh Entertainment im lặng với vẻ cạn lời vài giây, rồi bước nhanh xông vào phòng bệnh của Lệ Duy Chu.
“Phản thật rồi!”
Hắn gào lên:
“Chỉ bảo cậu ta ngồi tù mấy tháng thôi! Chuyện bé như hạt vừng mà cậu ta cũng dám từ chối tôi!”
“…”
Trong phòng bệnh lúc này chỉ có một mình Lệ Duy Chu, anh ta nghe thấy lời nói vô nhân tính này, mặc dù biết người này đang giúp mình, nhưng cũng suýt chút nữa không nhịn được mà mắng một câu: “Anh mẹ nó có phải đã phẫu thuật cắt bỏ não rồi không!”
May mà lý trí kịp thời kéo hắn lại.
Dù bình thường rất coi thường tên phú nhị đại ngồi lên ghế tổng giám đốc nhờ quan hệ này, nhưng hiện tại, hắn thật sự cần sự giúp đỡ của Vi Tinh.
Nếu không, hắn đúng là chỉ còn đường chết.
Thở dài một hơi, hắn ngược lại còn an ủi:
“Đừng giận nữa Vu Lạc, chuyện này cũng không thể trách Hứa Tô hết được, trước đây tôi đối xử lạnh nhạt với cậu ta, bây giờ cậu ta không muốn giúp tôi cũng là bình thường.”
“Cậu ta nhỏ nhen quá!”
Vu Lạc bất bình thay:
“Người keo kiệt như thế, bảo sao anh lại chướng mắt cậu ta!”
Vu Lạc tự cho là thân với Lệ Duy Chu, nói không ngừng nghỉ.
Lệ Duy Chu nghe một lúc thấy nhức tai, liền kéo chủ đề về vấn đề chính:
“Giờ xem nên giải quyết thế nào đã.”
Vu Lạc là phú nhị đại nổi tiếng trong các chốn ăn chơi, trước khi nhậm chức Tổng giám đốc của Vi Tinh Entertainment, cơ bản chưa từng làm việc gì nghiêm chỉnh, nên khi anh ta dựa vào gia đình để nhảy dù vào vị trí này, cũng đã nhận không ít sự khinh miệt công khai lẫn ngấm ngầm.
Giờ mới nhậm chức chưa lâu, đã gặp phải chuyện lớn: Át chủ bài của công ty sắp bị phong sát.
Lần này càng mất mặt hơn.
Không suy nghĩ nhiều, hắn làm ra một quyết định.
Phải giữ được Lệ Duy Chu!
Dùng chuyện này để chứng minh năng lực của mình!
“À đúng rồi!”
Anh ta ngay lập tức nghĩ ra một ý hay: “Không nhất thiết phải để Hứa Tô nhận chuyện này mới có thể hướng dư luận về cá nhân đâu!”
“Ý anh là…?”
Lệ Duy Chu bị thương không nặng, nhưng cũng không hề nhẹ, nhất thời đầu óc bị cảm giác đau đớn của cơ thể chiếm hết, không phản ứng kịp ý đồ của Vu Lạc.
Vu Lạc vỗ mạnh vào cánh tay quấn băng kín mít của hắn, kích động nói:
“Anh không còn kẻ thù nào khác sao?!”
Lệ Duy Chu: “……”
……
Bên này, sau khi xác nhận Hứa Tô không bị thương, đạo diễn Dư đồng ý cho cậu tự rời bệnh viện.
Xuống tới tầng hầm B1, người đại diện Thành Nam gọi tới.
“Alo, Nam…”
“Alo Hứa Tô! Kiểm tra xong chưa! Thế nào rồi! Có sao không!”
Giọng Thành Nam nghe khá kích động.
Hứa Tô chậm rãi đi về phía lối ra, bình tĩnh nói:
“Có chuyện, bác sĩ bảo tôi thể hư khí nhược, cần nghỉ liên tục 37 năm mới hồi phục, trong thời gian đó đừng làm phiền tôi.”
Thành Nam: ?
37 năm?
Vừa đúng tuổi nghỉ hưu?
Tức là một ngày làm việc cũng không muốn đi đúng không?
“Đừng có xàm.”
Sau khi hiểu ra ý đồ hão huyền của Hứa Tô, Thành Nam cắt ngang giấc mộng đẹp của cậu, mở miệng ra lệnh:
“《Trở về cuộc sống giản dị》 tạm dừng quay mấy ngày đúng không? Mấy ngày này cậu đừng rảnh rỗi, tôi ký cho cậu mấy hợp đồng quảng cáo rồi, đang lúc cậu có nhiệt độ, phải tranh thủ kiếm tiền, địa chỉ gửi WeChat rồi, mai 5 giờ có mặt đúng giờ!”
Nói xong liền cúp máy cái rụp:
“Vậy nhé! Tạm biệt!”
Hoàn toàn không cho Hứa Tô cơ hội từ chối.
Hứa Tô cũng không tức giận, lặng lẽ mở app gọi xe.
Thành Nam chỉ nói “5 giờ”, có nói là 5 giờ sáng hay 5 giờ chiều đâu, dù sao cậu xuất hiện đúng “5 giờ” là được.
Đang phân vân nên gọi xe thường hay xe cao cấp, thì một chiếc Rolls-Royce đột nhiên dừng trước mặt.
Cửa kính chậm rãi hạ xuống, một gương mặt quen thuộc hiện ra.
“Đi đâu.”
Người ở hàng ghế sau nhẹ giọng hỏi.
Hứa Tô chớp mắt, không trả lời, mà hỏi ngược lại:
“Thái tử gia sao còn chưa về?”
Người đến chính là Hoắc Dư Sâm.
Trong vụ bạo loạn của anti-fan lần này, chỉ có hai người bị thương là Lệ Duy Chu và Trang Lạc – hai kẻ đầu sỏ, bốn người còn lại đều không sao.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này