Hoắc Dư Sâm đứng bên cạnh, khi nhìn thấy món quà gặp mặt kia thì biểu cảm lại có chút vi diệu.
Đợi Hoắc Như Hối rời đi, Hoắc Dư Sâm thong thả đi tới sofa ngồi xuống, hỏi với giọng đầy ẩn ý: “Cậu có biết nhận món quà này có nghĩa là gì không?”
Hứa Tô cúi đầu nhìn đống kim cương thượng hạng và mã não còn thượng hạng hơn trong tay, mờ mịt không hiểu, nhưng cũng chẳng hề hoảng: “Có nghĩa là tôi nhận được một món quà.”
“……” Có hơi xàm rồi đó.
“Còn gì nữa?” Hoắc Dư Sâm kiên nhẫn hỏi tiếp.
Hứa Tô suy nghĩ hai giây, nhướng mày: “Còn có nghĩa là nhà anh mất đi một món quà.”
“……” Văn “nói nhảm” này quả nhiên bị cậu chơi đến mức thông suốt rồi.
Hoắc Dư Sâm có hơi cạn lời, nhưng không hề khó chịu.
Anh lặng lẽ nhìn Hứa Tô, ánh mắt lướt từ xương mày cậu từng chút từng chút đi xuống, mang theo vài phần xâm chiếm, chậm rãi từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt trong veo sáng ngời kia.
Khóe môi khẽ cong lên, anh nói: “Đây là di vật của bà nội tôi, là thứ bà để lại cho cháu dâu tương lai.”
Câu này có thể nói là gợi ý thẳng mặt, Hứa Tô lập tức đứng hình tại chỗ.
Cậu cứ nghĩ chủ tịch Hoắc đơn thuần là giàu có phóng khoáng thôi, nào ngờ món quà gặp mặt này lại có lai lịch lớn đến vậy.
“Xin lỗi nha, tôi không biết món quà này quý như thế.” Cậu gãi đầu xin lỗi, còn thử đổ lỗi: “Nhưng cái này cũng không thể trách tôi hết được, chắc là ông nội anh không để ý, lấy nhầm quà cho tôi rồi, hay là tôi đi đổi lại với ông nhé?”
Hoắc Dư Sâm: “…………”
Có cảm giác kiểu học bá đưa đáp án rõ ràng, nhưng học tra đến chép cũng không biết chép.
……
Chiều tối.
Trong phòng ăn.
Hôm nay Hoắc Như Hối rất vui, đích thân xuống bếp làm mấy món ngon.
“Nào nào, thử món canh củ cải này đi, củ cải do ông tự tay trồng đó, xanh sạch hơn ngoài chợ nhiều…” “Tôm hùm xanh cũng thử đi, sáng nay mới chuyển máy bay về, tươi lắm…” “Còn có canh gà tùng nhung này, rất bổ, chỉ là nấu hơi gấp, nào, uống nhiều chút…”
Chẳng mấy chốc, bát của Hứa Tô đã chất đầy đồ ăn.
Ngược lại, bát của Hoắc Dư Sâm, ngoài hai cọng rau xanh tự gắp ra thì chỉ có cơm trắng hạt nào ra hạt nấy.
Hứa Tô thấy vậy cũng thấy không đành lòng, liền gọi: “Thái tử gia đừng khách sáo, ăn thoải mái đi, cứ coi như ở nhà mình.”
Hoắc Dư Sâm: “……” Đây vốn dĩ là nhà tôi mà.
Hoắc Như Hối thấy cháu trai ăn quả đắng, càng cười vui như trẻ con: “Ha ha ha ha ha…” Rồi lại dặn Mao quản gia: “Xuống hầm rượu lấy một chai ngon chút, ta phải uống với Tiểu Tô một trận!”
Tửu lượng của Hứa Tô không tệ, ở thế giới cũ từng tham gia cuộc thi thử rượu của tổ chức thần bí, còn giành được danh hiệu “tửu thần”. Với lại rượu trong nhà chủ tịch Hoắc thì chắc chắn không phải loại thường.
Thế là cậu vỗ bàn hưởng ứng ngay: “Được! Lão gia tử, hôm nay cháu uống với ông không say không về!”
Lại bị Hoắc Dư Sâm chặn lại: “Không được, không cho uống.”
“Tại sao?” Hứa Tô khó hiểu. Hoắc Như Hối cũng khó hiểu theo: “Tại sao?”
Hoắc Dư Sâm không trả lời ngay, mà liếc nhìn Hoắc Như Hối một cái, ánh mắt đầy ẩn ý: Ông biết rõ mà.
Sau đó mới nhìn Hứa Tô, trêu: “Rượu ngon như vậy, tôi sợ cậu uống không hiểu.”
Hứa Tô cạn lời: “…… Ý anh là sao? Uống rượu nhà anh, uống xong còn phải viết luận văn à?”
Trong mắt Hoắc Dư Sâm lộ ra vài phần khiêu khích: “Nếu thật sự phải viết… cậu viết nổi không?”
“……”
Lời này không chỉ khó nghe, mà quả thực là đang mắng người, Hứa Tô lập tức nổi giận tại chỗ.
Gào lên: “Người đâu! Bút mực hầu sẵn!”
Người ta nói rồi, có thể nhịn thì nên nhịn, nhưng cái này không nhịn được! Không trổ tài chút thì sau này còn lăn lộn giang hồ kiểu gì!
Hoắc Như Hối nhìn hai người đùa giỡn, trong mắt lóe lên tia tinh quái, lại cười ha hả giảng hòa: “Thôi thôi, Tiểu Tô, đừng nghe thằng nhóc đó, nhà chúng ta không có nhiều quy tắc khó ngửi như vậy, con muốn sao thì sao, muốn uống rượu thì uống, muốn ăn thịt thì ăn, cái nhà này con làm chủ.”
Lời này vừa nói ra, đám người hầu vốn còn mơ hồ về thân phận của Hứa Tô lập tức hiểu ngay, người đi lấy rượu thì vội đi lấy rượu, người đi lấy bút thì bay đi lấy bút.
Chỉ có đương sự là còn ngơ ngác: “Cái gì mà nhà này…”
“Rượu mang tới rồi.” Hoắc Dư Sâm biết Hứa Tô định hỏi gì, liền cố ý lái sang chuyện khác: “Bút và giấy cũng mang rồi, cậu muốn viết gì?”
Sự chú ý của Hứa Tô quả nhiên bị kéo đi: “Viết một bài luận nha!”
Chỉ thấy cậu đầy tự tin nâng ly uống một ngụm rượu vàng quý hiếm, rồi đặt bút xuống giấy:
Một Bài Luận Văn
Đám người hầu: “…………???”
Như vậy cũng tính hả??? Mọi người nhìn nhau, ánh mắt đầy dấu chấm hỏi.
Hoắc Như Hối là người đầu tiên hiểu được sự lanh trí của Hứa Tô, cười đến không khép được miệng: “Ha ha ha ha ha…”
Hoắc Dư Sâm thì vừa tức vừa buồn cười: “Cậu như vậy mà gọi là viết cho hiểu à?”
Hứa Tô rất lý lẽ: “Sao lại không gọi là viết cho hiểu? Nét nào tôi viết không rõ? Anh nói xem!”
Hoắc Dư Sâm: “……” Cậu thắng rồi.
……
Ăn uống xong xuôi, Hoắc Như Hối bảo Hoắc Dư Sâm dẫn Hứa Tô đi dạo trong trang viên, làm quen môi trường, để sau này ở cho thoải mái hơn.
Hứa Tô không phải người khách sáo, lập tức gật đầu, nghĩ bụng mình giờ cũng coi như bước chân vào tầng lớp “bảo mẫu nhà đại gia”, liền hưng phấn buột miệng:
“Đi! Để tôi xem phòng trợ lý nhà đại gia trông thế nào!”
“?” Hoắc Như Hối sững người: “Phòng trợ lý gì cơ?” Ông chỉ biết phòng sinh thôi.
(助理房/Zhùlǐ fáng: Phòng trợ lý
助产房/Zhù chǎn fáng: Phòng sinh)
Ông nói gà bà nói vịt được cụ thể hóa trọn vẹn ở khoảnh khắc này. Hoắc Dư Sâm nghe không nổi nữa, nhưng cũng không muốn giải thích hiểu lầm giữa hai người, kéo Hứa Tô đi thẳng ra ngoài.
“Biết rồi ông nội, ông nghỉ sớm đi.”
Hai người lôi lôi kéo kéo đi ra ngoài, Hoắc Như Hối nhìn theo bóng lưng “ân ái” của họ, nở nụ cười “từ mẫu”.
“Nhìn xem, xứng đôi ghê chưa.”
Mao quản gia cũng gật gù tán thành: “Đúng vậy, đúng là một cặp bích nhân ân ái, chẳng khác nào thần tiên quyến lữ.”
Hai ông già cứ thế gật đầu liên tục, trong sự hài lòng dường như đã thấy sợi chỉ đỏ của Nguyệt Lão vô hình buộc giữa mười ngón tay hai người.
Bình luận về bài viết này