Chương 40: Sau 18 tuổi tôi ít đi theo hệ nổi loạn lắm rồi

Ngoài biệt thự, trên lối mòn trong khu vườn. Hứa Tô vừa đi cạnh Hoắc Dư Sâm vừa tò mò ngó nghiêng cảnh sắc “mùi tiền” xung quanh, chắc nịch kết luận: “Kẻ trộm mà đến đây một chuyến, cũng coi như rạng danh tổ tông luôn ấy chứ!” Không nói đâu xa, chỉ mấy…

Written by

Ngoài biệt thự, trên lối mòn trong khu vườn.

Hứa Tô vừa đi cạnh Hoắc Dư Sâm vừa tò mò ngó nghiêng cảnh sắc “mùi tiền” xung quanh, chắc nịch kết luận: “Kẻ trộm mà đến đây một chuyến, cũng coi như rạng danh tổ tông luôn ấy chứ!”

Không nói đâu xa, chỉ mấy chậu hoa lạ đặt cạnh hòn giả sơn kia thôi, không có 50 vạn thì không thể mua được đâu.

Hoắc Dư Sâm khẽ nhướng mày: “Cậu còn nghiên cứu cả cây cối à?”

Hứa Tô cười lạnh đắc ý: “Hừ!”

Đương nhiên là không rồi!

Ở thế giới cũ cậu chỉ là một người dân thường bình thường, hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với những thứ không liên quan đến sinh tồn này, càng không dám nói đến nghiên cứu.

Nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới việc cậu “định giá” được, vì trong đầu có ký ức của nguyên chủ. Nguyên chủ từng là sao lưu lượng đình đám, đương nhiên “mắt thấy tai nghe” nhiều, dựa vào trí nhớ đó, Hứa Tô vẫn diễn được.

“Không dám nói nghiên cứu, nhưng cũng biết chút da lông.” Hứa Tô vừa nói vừa xoa xoa hai tay, lộ vẻ mặt con buôn: “Hay anh tặng tôi vài chậu mang về, để tôi nghiên cứu kỹ hơn?”

Tâm tư viết hết lên mặt, thiếu mỗi cái loa để tuyên bố “tôi rất yêu tiền”.

Hoắc Dư Sâm nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn bị chọc cười.

Đi thêm một đoạn theo con đường lát sỏi lục giác, Hứa Tô không nhịn nổi tò mò, nghiêng đầu hỏi: “Công việc trợ lý một tuần của tôi, cụ thể là làm gì?”

Hoắc Dư Sâm đối diện ánh mắt vừa ngây thơ vừa ngơ ngác của cậu, im lặng mấy giây rồi mới nói, giọng điệu đầy trêu chọc:

“Cũng không có gì, toàn việc cơ bản thôi. Ví dụ sáng gọi tôi dậy, chuẩn bị quần áo cho cả ngày, hầu tôi ăn ba bữa, đi tập gym cùng tôi, lúc tôi ngủ trưa thì xoa bóp cho tôi, lúc tôi làm việc thì chạy vặt, lúc tôi…”

Bước chân thì ung dung, nhưng danh sách “việc cơ bản” thì nặng như núi.

Hứa Tô nghe mà há hốc mồm kinh ngạc. Cậu bị sốc khi Hoắc Dư Sâm có thể sắp xếp công việc dày đặc đến vậy chỉ trong một phút ngắn ngủi, cậu không biết nói gì, cuối cùng tê dại hỏi:

“Có phải tôi đắc tội gì với anh không?”

Muốn tiễn tôi đi luôn à.

Hoắc Dư Sâm còn thấy chưa đủ, giả vờ không hiểu, hất mắt chỉ về phía cổng, thái độ thản nhiên:

“Không muốn thì đi. Cửa ở kia.”

Nghe thì kiểu “thuận mua vừa bán”.

Hứa Tô cũng chẳng khách sáo, quay người đi thật:

“OK, vậy tôi đi nha, tạm biệt.”

Hoắc Dư Sâm: “……”

Hình như không phải kịch bản này.

Cạn lời nhưng Hoắc Dư Sâm vẫn nhanh tay kéo Hứa Tô lại, không cho đi.

“Bảo đi là đi luôn? Nghe lời thế?”

Hứa Tô quay đầu: “Vì tôi đã qua cái tuổi để kiểu tóc HKT vừa thiếu đòn vừa thích bị chửi rồi. Sau 18 tuổi tôi ít đi theo hệ nổi loạn lắm.”

“Nhưng sao tôi lại cảm thấy, toàn thân cậu đều rất phản nghịch?”

Hoắc Dư Sâm lộ ra nụ cười như cười mà không cười, ánh mắt đầy hứng thú nhìn chằm chằm Hứa Tô, ánh mắt thầm chuyển động những cảm xúc khó có thể nhận ra.

Hứa Tô nghiêm túc phủ nhận:

“Đó chắc là ảo giác của anh.”

“Thế à?”

Hoắc Dư Sâm khẽ cười, mặc kệ ảo hay không ảo, kéo Hứa Tô đi thẳng vào biệt thự: “Vậy thì ngoan ngoãn làm trợ lý một tuần đi, để tôi xem có phải ảo giác của tôi không.”

“……” Như sét đánh ngang tai.

Hứa Tô biết thừa Hoắc Dư Sâm không dễ buông tha, nhưng không ngờ anh chơi thật! Đúng là đáng hận!

Tiếc rằng cậu bé nhỏ như con kiến, vặn không lại con voi, chỉ đành để người ta nhào nặn.

Về tới biệt thự, Hoắc Dư Sâm lập tức giao “nhiệm vụ trợ lý” đầu tiên: “Đi với tôi một chuyến.”

Hứa Tô cũng lập tức nhập vai: “Dạ vâng thiếu gia! Xin hỏi ngài muốn ra ruộng ngắm khoai lang hay ra đồng tuần tra lúa?”

Hoắc Dư Sâm dùng hơn hai mươi năm tu dưỡng để đè lại cái động tác đưa tay đỡ trán: “…Nhà tôi không phải địa chủ.”

Nhưng cũng chẳng khác mấy!

Hứa Tô gào thét trong lòng, rồi ngoan ngoãn theo Hoắc Dư Sâm ra ngoài.

Trong chiếc Maybach “bình thường”, Hứa Tô tò mò hỏi:

“Mình đi đâu vậy?”

Hoắc Dư Sâm đáp gọn:

“Đi chơi.”

Hứa Tô “ừ” nhạt một tiếng rồi hỏi tiếp:

“Đi đua xe hay đi đánh bạc?”

“……”

Hoắc Dư Sâm quay sang nhìn cậu:

“Cảm ơn vì cậu chưa nói ‘đi mua dâm’.”

“Ấy~” Hứa Tô nheo mắt cười, như định phủ nhận, Hoắc Dư Sâm nhìn chằm chằm đầy mong đợi, trong lòng vô thức có chút “vui mừng”.

Nhưng giây sau, anh biết mình đã mong nhầm.

“Người giàu làm gì có ‘mua dâm’, cái đó gọi là ‘bao nuôi tạm thời’.”

Hoắc Dư Sâm: “……” Vừa rồi rốt cuộc tôi kỳ vọng cái gì vậy.

……

Rất nhanh, tới nơi.

Hứa Tô đứng cạnh xe, quan sát tòa kiến trúc tư nhân phong cách hao hao vườn Tô Châu, nghĩ bụng người sắp gặp chắc là nghệ sĩ lớn rất có văn hóa.

Tuy nhiên, vừa nghĩ xong, bên trong đã truyền ra tiếng động đinh tai nhức óc.

“Tôi muốn cuộc sống nở rộ~~~~”

“Giống như bay lượn trên bầu trời rộng lớn~~~~~~”

Hứa Tô: “……”

Đứa nào giọng to thế.

“KTV của người giàu là phong cách này hả?”

Hoắc Dư Sâm liếc về phía phát ra tiếng: “KTV của người bị thần kinh mới là phong cách này.”

Dứt lời, cửa lớn mở từ bên trong, một người đàn ông trung niên mặc áo Trung Sơn bước nhanh ra. “Hoắc thiếu, ngài tới rồi.”

Ông ta cung kính chào Hoắc Dư Sâm, rồi nghiêng đầu nhìn Hứa Tô:

“Vị này chính là bạn của ngài, Hứa tiên sinh phải không?”

“Ừm.”

Được xác nhận, ông ta cười chào Hứa Tô:

“Chào Hứa tiên sinh, mời vào.”

Hứa Tô liếc Hoắc Dư Sâm, mắt đầy dấu hỏi: sao thế? Tôi không phải xuất hiện với thân phận “trợ lý” à?

Hoắc Dư Sâm đáp lại bằng một ánh mắt:

“ .”

Hứa Tô: “……”

Ý gì? Vốn đã mơ hồ, giờ càng mơ hồ hơn.

Đội cả đầu sương mù, Hứa Tô lẽo đẽo đi cạnh Hoắc Dư Sâm vào trong.

Vừa vào cửa, đập vào mắt trước tiên là ba người đang ngồi đánh mạt chược, toàn là mấy bà… cao…

“Bà cụ cao tuổi?!”

“Ây~ ngoan lắm!”

Tại bàn mạt chược, một bà cụ đứng bật dậy, cười híp mắt đi về phía Hứa Tô: “Ngoan lắm, trước khi tới đây, Dư Sâm đã giới thiệu với cháu rồi đúng không? Cứ gọi ta là bà Cao là được, không cần gọi ‘bà cao tuổi’ đâu.”

“……?” Não Hứa Tô đứng hình một nhịp, định mở miệng giải thích: “Cháu vừa…”

“Giang Tài, gọi bà kìa.” Bà Cao quay thẳng đầu, gọi bà cụ khác ở bàn mạt chược.

“Ơ ơ, gọi tôi à.” Bà cụ tên Giang Tài đi tới, cũng cười hiền lành: “Ôi xin lỗi nha con, ta già rồi tai hơi lãng, nãy không nghe rõ.”

Hứa Tô: “……??” Não lại đứng hình lần nữa.

Khựng một lúc, Hứa Tô lại thử mở miệng: “Hai bà…”

“Lương Vị, tới lượt bà rồi, người ta chào bà kìa.” “Ơ, tôi tới đây! Ngoan quá, vừa tới đã chào tụi ta trước, đúng là đứa trẻ hiểu chuyện.”

Bà cụ thứ ba cũng đứng dậy.

Hứa Tô: “……???” Não hoàn toàn tắt máy.

Hứa Tô cứng đờ quay sang nhìn Hoắc Dư Sâm: “Bà cô tổ của tôi ơi, rốt cuộc…”

“Ây~” Phía sau bỗng vang lên một giọng già nhưng nhã nhặn: “Tới rồi à? He he, cũng nhanh đấy.”

Hứa Tô: “…………”

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập