Hoắc Dư Sâm quay người lại, nở nụ cười đúng kiểu một hậu bối nên có: “Ngài đã ra lệnh cứng vậy rồi, cháu dám không đến sao.”
Nói xong, anh nghiêng đầu giới thiệu với Hứa Tô: “Đây là bà cô.”
Sau đó lại quay sang Hoắc Như Ngọc: “Bà cô, đây là Hứa Tô.”
Hoắc Như Ngọc tuy đã già nhưng ánh mắt vẫn rất sáng và tỉnh, bà cười hiền hòa: “Ta biết mà, chương trình đó đâu phải chỉ mình ông nội cháu xem, ta cũng xem mỗi ngày mà.”
Bà nắm lấy tay Hứa Tô, trong mắt đầy yêu thích lẫn trìu mến: “Ôi chao, nhìn là biết ngay cháu là một đứa trẻ tốt bụng và khoáng đạt, tốt, thật tốt.”
Mặc dù Hứa Tô rất hoang mang, luôn cảm thấy Hoắc Dư Sâm dẫn cậu đến đây là có mục đích.
Nhưng lúc này cậu cũng không kịp nghĩ nhiều, dù sao cũng không có việc gì quan trọng hơn việc xây dựng mối quan hệ tốt với bà cô nhà họ Hoắc.
Nhìn chuỗi hạt đế vương lục bóng mướt trên cổ bà, rồi cái vòng ngọc đế vương lục đồng bộ trên cổ tay bà kìa…
Chậc chậc.
Cái gì mà bà cô của Hoắc Dư Sâm, rõ ràng đây là bà nội ruột kiếp trước của cậu đây mà!
Hứa Tô lập tức nắm ngược lại tay bà, bắt đầu hỏi han ân cần, khen lấy khen để, nịnh đến mức bà cụ cười không khép miệng nổi.
Hoắc Dư Sâm đứng bên cạnh nhìn vẻ không có tiền đồ của cậu, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nhưng sự cưng chiều trong ánh mắt thì không thể che giấu được.
Khung cảnh hòa thuận kéo dài được một lúc, thì phòng bên cạnh lại vang lên tiếng hát cao vút như sư tử cái:
“Anh nói rốt cuộc là vì sao!!!~”
“Đều là lỗi của em!!!!~”
“Ai cũng nghĩ tình yêu quá đẹp, thực tế lại quá cám dỗ!!!!!~”
Trong phòng: “……”
Hoắc Như Ngọc thu lại nụ cười, giọng như trấn an nói với Hứa Tô: “Con đừng để ý nha, con nhỏ chết tiệt đó giọng nó vậy đó.”
Hứa Tô rộng lượng nói không sao, còn tỏ ý muốn gặp thử “chị sư tử có giọng trời phú” này.
Bà Lương Vị liền đứng ra giới thiệu: “Đó là cháu gái ta, cũng là bạn thân của Dư Sâm từ nhỏ chơi tới lớn. Năm nay vừa tốt nghiệp bên M quốc về, tính tình tốt, lại rất hướng ngoại. Hai đứa nhất định sẽ hợp nhau.”
Nói xong bà sai quản gia đi gọi người sang.
Hứa Tô ngoan ngoãn đáp lời, nhưng trong lòng lại thấy hơi kỳ. Thế là cậu ghé sát Hoắc Dư Sâm, khẽ hỏi thầm:
“Bà Lương nói ‘hợp nhau’ là ý gì? Không phải định giới thiệu cháu gái bà ấy cho tôi làm người yêu đó chứ?”
Hoắc Dư Sâm: “……”
Hoắc Dư Sâm bất lực giải thích, trả lời thẳng: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Hứa Tô khẽ nheo mắt: “Sao anh chắc chắn là tôi nghĩ nhiều?”
Hoắc Dư Sâm giơ tay nhéo má cậu: “Cậu quản tôi chắc chắn bằng cách nào, tóm lại là không thể.”
Hứa Tô nghiến răng, đang định phản bác thì người phòng bên cạnh đã đi qua.
Chưa thấy người đã nghe tiếng: “Tôi hát xong ba mươi bài rồi mà giờ mới gọi tôi, tốc độ này của anh chậm quá đó nha!”
Hứa Tô liếc nhìn: Chỉ thấy một cô gái trẻ mặc áo hai dây da báo, thân hình mảnh mai quyến rũ bước đến với bước chân mạnh mẽ.
Ban đầu cô ấy nhìn Hoắc Dư Sâm đầy khó chịu dường như có ý định trách móc một trận, nhưng vừa lướt mắt thấy Hứa Tô thì lập tức đổi mặt.
“Hả?!”
“Cậu?!”
Đôi mắt long lanh đột nhiên mở lớn, trong mắt còn phát ra ánh sáng khác thường.
“Cậu có phải Hứa Tô không?!”
“Có phải không có phải không có phải không?!?!?!”
Hứa Tô lập tức lắc đầu như trống bỏi: “À tôi không phải bù lù bù lù bù lù bù lù bù lù—”
Quy tắc khi người nổi tiếng bị nhận ra:
Số 1: “Xin hỏi anh là XX đúng không?”
→ Có thể đáp: “Đúng rồi, chào bạn.”
Số 2: “ÁÁÁÁ anh có phải XX không có phải không có phải không!!!”
→ Phải đáp ngay: “Không bù lù bù lù bù lù—”
Cô gái áo da báo: “…”
Bà Lương Vị cười kéo cháu gái ra: “Đi ra, cháu làm tiểu Hứa giật mình rồi đó.”
Cô gái áo da báo thấy oan ức:
“Cháu nào có! Rõ ràng cháu hỏi rất dịu dàng!”
Hứa Tô: “……”
Chắc cô có hiểu lầm to lớn về hai chữ dịu dàng rồi.
Hoắc Như Ngọc lại nắm tay Hứa Tô, giải thích thay cô gái áo da báo:
“Cháu đừng để ý nha, bọn ta không nói trước với nó là Dư Sâm sẽ đưa cháu tới, muốn tạo bất ngờ cho nó thôi, nên nó hơi kích động… Dù sao cũng lần đầu gặp idol của mình mà.”
Hứa Tô ngạc nhiên: “Idol?”
Rồi chỉ tay vào mình: “Cháu á hả?”
Từ lúc chương trình tạm dừng tới giờ Hứa Tô chưa kịp lên mạng, nên không biết danh tiếng hiện tại của mình như thế nào, còn tưởng rằng vẫn là trạng thái bị cả mạng xã hội tẩy chay như lúc mới xuyên qua.
Thêm cái nữa, gặp fan ở khu nhà giàu thế này… đúng là sốc thật.
Fan gật đầu lia lịa: “Đúng vậy đúng vậy! Tôi thích cậu từ show 《Trở Về Cuộc Sống Giản Dị》 đó! Cái cảm giác điên rồ của cậu, kiểu mặc kệ sống chết của người khác nhưng lại rất bình tĩnh ấy, thật sự rất mê hoặc! Tôi siêu thích!”
“Ồ~~~”
Hứa Tô làm bộ hiểu ra, rồi xòe tay chỉ cô gái áo da báo, quay sang Hoắc Dư Sâm: “Nghe chưa? Cô ấy nói cô ấy siêu thích đó.”
Hoắc Dư Sâm: “……”
Cô ấy thích là chuyện của cô ấy, cậu đừng có thích lại là được.
Không hiểu sao một cục tức nghẹn ngay ngực, Hoắc Dư Sâm khó chịu liếc Hoắc Như Ngọc một cái.
Đúng vậy, chuyện cô gái áo da báo mê Hứa Tô, bà cô cũng không nói trước với anh—hơi quá đáng.
Nhưng Hoắc Như Ngọc chẳng coi đó là gì. Bà thấy cháu dâu tương lai của mình ưu tú như vậy, đương nhiên phải đem ra khoe.
Bà phớt lờ sự bất mãn của Hoắc Dư Sâm, kéo Hứa Tô đi về bàn mạt chược:
“Cháu ngoan, biết đánh mạt chược không…”
“Biết ạ biết ạ…”
Hứa Tô vừa trả lời bà cô vừa lén quay đầu lại, dùng khẩu hình hỏi Hoắc Dư Sâm:
Đánh mạt chược thì không sao, vấn đề là thua ai trả?
Hoắc Dư Sâm: “……”
Anh bất lực vì cái điểm mấu chốt mà cậu quan tâm, nhưng vẫn dịu giọng đáp:
Tôi.
Hứa Tô không cam lòng, hỏi tiếp bằng khẩu hình:
Vậy thắng thì sao?
Hoắc Dư Sâm:
Cậu. Tất cả đều là của cậu.
Hứa Tô giơ tay làm dấu OK.
…
Thời gian vui vẻ luôn trôi rất nhanh. Chớp mắt, Hứa Tô đã ngồi “cày” với Hoắc Như Ngọc mười tám ván mạt chược, ký cho cô gái áo da báo Lăng Nhất sáu mươi tấm chữ ký, bận rộn không biết chán.
Đương nhiên “vui” ở đây chủ yếu vì:
Hoắc Dư Sâm hứa: Mỗi lần Hứa Tô thua mạt chược, anh bù cho cậu 10 vạn.
Lăng Nhất nói: Mỗi chữ ký của Hứa Tô, trả 1 vạn.
Phải nói là tiền nhà giàu dễ kiếm thật, như vẩy nước vậy. Hứa Tô cảm giác mình và đám người trong căn phòng này… hận vì đã không gặp nhau sớm hơn.
Đến ván thứ mười chín chuẩn bị bắt đầu, dưới gầm bàn bỗng thò qua một bàn tay rất đẹp. Giữa những ngón tay thon dài rõ khớp, kẹp một mẩu giấy nhỏ.
Hứa Tô liếc theo cổ tay nhìn lên, vừa hay đối mắt với Hoắc Dư Sâm.
Đôi mắt anh nhìn cậu chằm chằm, có một chút khó chịu mang tính chiếm hữu.
Hứa Tô nhướn mày, nhận tờ giấy mở ra.
Trên đó rõ ràng tám chữ: Nên về nhà rồi, tôi muốn đi ngủ.
Từ một câu ngắn ngủn ấy, Hứa Tô vô thức đọc ra mùi… làm nũng.
Cậu ngẩng lên nhìn Hoắc Dư Sâm, cười tinh quái, nói nhỏ trêu chọc: “Anh đi nói với bà cô của anh đi~”
“……”
Bình luận về bài viết này