Hoắc Dư Sâm nghĩ thầm: Tôi không muốn đi nói với bà cô chắc? Là vì có nói cũng vô ích ấy chứ!
Phải biết là lúc đánh tới ván thứ sáu, anh đã nhắc không chỉ một lần là phải về, kết quả bà cô đúng là bà cô, cứng đầu không cho đi, còn dọa nếu họ dám về thì bà sẽ lập tức nhảy từ chỗ cao nhất của căn nhà này xuống!
Mặc dù tòa nhà này chỉ là một kiến trúc kiểu Tô Châu có một tầng.
Nhưng dù sao thì với tư cách hậu bối, anh cũng không thể công khai đối đầu với trưởng bối được.
Nghĩ qua nghĩ lại, anh chỉ có thể xuống tay từ phía Hứa Tô thôi.
Ai bảo trong nhà này người lớn đều thương “cháu dâu” hơn chứ.
Mặc dù Hứa Tô còn chưa phải cháu dâu danh chính ngôn thuận của nhà họ Hoắc.
Nhưng dù sao đi nữa vẫn có tiếng nói hơn anh.
Nhưng điều bi thảm là Hứa Tô không hề “cùng phe” với anh.
Hứa·vui quá trời·Tô kiếm tiền đầy túi, thật sự chẳng muốn về chút nào.
Về làm gì? Lại phải dậy sớm thức khuya làm cái “trợ lý” mà đến chó cũng chẳng thèm làm, còn kiếm không nổi một đồng.
Còn ở đây thì sao? Vừa được đánh mạt chược cho đã, vừa kiếm được tiền tươi, lại không phải hầu hạ thái tử gia, quả thực là sướng phát điên luôn!
Không về, có chết cũng không về!
Hứa Tô âm thầm quyết định: Nhất định phải dỗ bà cô này vui lên, như vậy cậu mới có thể ở đây thêm một thời gian.
Nhưng nghĩ một lúc, cậu lại thấy trước tiên phải dỗ cho thái tử gia “cứ đòi về” này ổn định đã, thì cậu mới yên tâm chơi tiếp được.
Mắt liếc qua liếc lại, cậu nghĩ ra một chiêu.
Đầu tiên cậu cười tươi nói với Hoắc Như Ngọc: “Bà ơi, cháu hơi đói rồi.”
Hoắc Như Ngọc nghe “cháu dâu tương lai” kêu đói, lập tức tự mình chạy vào bếp chỉ đạo người làm chuẩn bị đồ ăn, phối hợp cực kỳ.
Hứa Tô tranh thủ khoảng trống đó kéo Hoắc Dư Sâm sang một bên, bắt đầu tẩy não— y như hồi nhỏ người lớn hay tẩy não cậu vậy.
“…Đã cất công đến đây rồi, thì hãy ở lại bầu bạn với người lớn một chút chứ, anh xem bà cô một mình cô đơn tội nghiệp biết bao! Chúng ta ở lại với bà thêm một lát, bà sẽ vui hơn một lát…”
Hoắc Dư Sâm nghe mà mặt đen như đáy nồi, nhịn tới nhịn lui mới không gào lên câu: Cô đơn cái quần gì! Bà ấy có chỗ nào dính dáng tới hai chữ ‘cô đơn’ vậy hả!!
Rồi thật sự nhịn không nổi, anh trợn trắng mắt, cắt ngang màn lải nhải của Hứa Tô.
“Yên tâm đi, bạn chơi mạt chược của bà ấy nhiều lắm, xếp hàng cũng xếp tới tận Pháp rồi, không thiếu cậu.”
Hứa Tô khựng lại, thầm nghĩ: Bảo sao bà cụ lúc nào cũng cười tủm tỉm, mặt ít nếp nhăn—thì ra sống sung sướng như vậy.
Nhưng!
“Dù thế nào chúng ta vẫn nên ở lại bầu bạn với trưởng bối! Đó là hiếu tâm! Là phẩm chất mà hậu bối nên có!”
Hứa Tô nghiêm túc phản bác, đồng thời lặng lẽ quan sát gương mặt đẹp không tì vết của Hoắc Dư Sâm, muốn tìm chút dấu hiệu mềm lòng.
Nhưng nhìn thế nào cũng chỉ thấy trên mặt anh viết hai chữ: Cạn lời.
“…Haiz.”
Hứa Tô bất lực thở dài, như thể đã dùng sạch mọi chiêu.
Đúng lúc đó, Lăng Nhất chờ lâu trong phòng chạy ra, kéo Hứa Tô vào trong:
“Hứa Tô! Bữa khuya chuẩn bị xong rồi! Đi đi, vừa ăn vừa tiếp tục giúp tôi ký… ê anh làm gì đó?!”
Chữ “tên” còn chưa nói xong, người kéo Hứa Tô đã bị Hoắc Dư Sâm giật về.
Hoắc Dư Sâm như chó con giữ đồ ăn, kéo Hứa Tô núp sau lưng mình, mặt không vui trừng Lăng Nhất:
“Vừa vừa thôi, đừng quá đáng.”
Lăng Nhất chống nạnh, khí thế không hề thua kém: “I didn’t go too far!”
Hoắc Dư Sâm cũng tăng âm lượng: “You’re going too far everywhere!”
Hai người cứ thế cãi nhau bằng tiếng Anh.
Hứa Tô ở phía sau cố vểnh tai nghe, nhưng khổ nỗi trình độ văn hóa có hạn—một câu cũng không hiểu.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới việc cậu nhìn mặt Hoắc Dư Sâm mà phán đoán được: Nếu không phải hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Hoắc Dư Sâm chắc đã đá bay Lăng Nhất rồi.
Cãi một hồi, Hứa Tô bực mình, chen giữa hét một câu:
“Sắt ắp!”(shut up!)
“……?”
Cả hai quay sang nhìn cậu, nhất thời còn chưa nhận ra đó là “tiếng Anh”.
Hứa Tô không để ý đến vẻ mặt ngây ra của hai người, kéo tay Hoắc Dư Sâm ra ngoài, bực bội lẩm bẩm: “Đúng là chịu hết nổi mà.”
Hoắc Dư Sâm thấy vẻ mặt sắp bùng nổ của cậu, cơn bực cũng tan luôn, bật cười: “Cậu chịu ngoan ngoãn về theo tôi ngay từ đầu thì đâu có chuyện.”
Hứa Tô quay đầu lại, đôi mắt long lanh như đá đen liếc anh ta, trong ánh mắt mang theo một chút ý muốn giết người.
“Nếu anh tính như vậy, lẽ ra anh không đưa tôi đến đây sớm thì đã không có chuyện gì rồi mà?”
Hoắc Dư Sâm nhướn mày: “Không được. Bà cô muốn gặp cậu.”
Hứa Tô dừng bước, giữa chân mày hiện vẻ khó hiểu: “Sao bà cô lại muốn gặp tôi?”
“Bởi vì…”
Hoắc Dư Sâm nhất thời không biết giải thích sao cho hợp lý, chột dạ liếc nhìn xa xa: “Bởi vì… bà ấy là fan của cậu.”
Hứa Tô nhíu mày:
“Thật hả?”
Nhìn không giống lắm nha?
Hoắc Dư Sâm mặt không đỏ tim không loạn:
“Thật.”
Dù sao cũng đã rời đi rồi, nghĩ rằng sau này chắc cũng chẳng gặp lại nữa, Hứa Tô liền không xoắn chuyện “không có đáp án” này nữa, chuyển chủ đề luôn:
“Vậy 180 vạn của tôi là tiền mặt hay chuyển khoản?”
“……”
Hoắc Dư Sâm tức đến bật cười, cúi đầu xoa xoa trán, chợt nhận ra Hứa Tô vẫn còn đang nắm tay mình.
Ngay lập tức.
“Chuyển khoản. Còn là gấp đôi nữa.”
“!!!”
……
Trên đường về, Hứa Tô lại ngủ gục trong xe.
Đầu cậu vô thức dựa vào vai Hoắc Dư Sâm, tay buông thõng trên đùi, ngủ ngon như heo.
Tài xế A Kim nhìn qua kính chiếu hậu, cười khẽ: “Hứa tiên sinh ngủ ngon thật đấy.”
Câu này không hề có ý châm chọc, nhưng Hoắc Dư Sâm vẫn hơi khó chịu: “Đã 3 giờ sáng rồi, cậu ấy lại bầu bạn với bà cô cả đêm, sao mà không buồn ngủ được?”
A Kim không dám phản bác: “Ngài nói phải.”
“Lái xe cho đàng hoàng.”
“Vâng.”
A Kim cụp mắt chuyên tâm lái xe, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được suy nghĩ.
Anh ta phát hiện từ khi thiếu gia tham gia chương trình về, con người đã thay đổi rất nhiều.
Cụ thể thay đổi ở đâu anh ta cũng không nói ra được, anh ta chỉ biết nếu là trước đây, Thái tử gia nhà họ Hoắc tuyệt đối sẽ không vì một câu nói không có ác ý như vậy mà bảo vệ ai đó.
Nhưng bây giờ không chỉ bênh, mà còn có hơi hướng… như kẻ theo đuôi nữa!
Nghĩ tới đây, A Kim lại nhịn không được liếc kính chiếu hậu.
Trong lúc quan sát một cách kín đáo, anh ta phát hiện thiếu gia nhà mình lại đang âm thầm đan năm ngón tay của mình vào năm ngón tay của Hứa Tô.
A Kim sốc tận óc.
Cảm giác như nhìn thấy hòa thượng hoàn tục cưới vợ ấy!
Đồng thời lại không nhịn được mà chê: U là trời~ Cái vẻ không đáng tiền này, chậc chậc.
……
Ngủ chưa tới hai tiếng, Hứa Tô đang say ngủ đã bị nhạc chuông điện thoại đánh thức.
Cậu vùng vẫy hai cái, mơ mơ màng màng vươn tay với lấy điện thoại trên đầu giường, không thèm nhìn ai gọi đã bấm nghe.
Giây tiếp theo, tiếng gào giận dữ của Thành Nam từ đầu dây bên kia vọng thẳng qua như vệ tinh:
“Mày mẹ nó đang ở đâu!! Nổi tiếng rồi là bị ảo tưởng à!!”
Bị hét như vậy, Hứa Tô tỉnh táo ngay lập tức, cơn bực mình khi bị đánh thức ngay lập tức lấp đầy lồng ngực.
Cậu không để ý bên kia là ai, cũng chẳng cần biết, gào lại luôn:
“Tao mẹ nó nổi tiếng rồi còn không được ảo tưởng hả!! Ông đây không chỉ ảo tưởng, mà còn kiêu ngạo nữa kìa!! Mày mẹ nó là ai!! Quản tao hả!!”
“……”
Bên kia như bị tức nghẹn, im phăng phắc hồi lâu, mãi một lúc sau mới nghiến răng nói:
“Tao là Thành Nam, là người quyế…”
“Thành Nam? Xì~”
Não theo không kịp miệng, Hứa Tô nhắm mắt khinh bỉ:
“Tao còn là ‘chuyện cũ’ nữa kìa.”
城南旧事 = chuyện cũ Thành Nam(tên 1 tác phẩm)
“……”
Bên kia lại im lặng rất lâu, rồi gào to hơn trước:
“Là cái người quyết định sau này mày kiếm được 5 triệu hay đền 15 triệu đó đồ ngu!!!!”
Hứa Tô: “…………”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này