Chương 43: Em bị ung thư lười giai đoạn cuối

Rõ ràng vẫn là mùa hè, nhưng Hứa Tô lại cảm thấy như có một luồng gió lạnh mùa đông thổi về từ rừng hoang Bắc Cương. Cậu cố kéo ra một nụ cười, giọng lập tức đổi tông, y như một lão thái giám bị thiến ba mươi năm: “Naaam ca~ hê hê… thật…

Written by

Rõ ràng vẫn là mùa hè, nhưng Hứa Tô lại cảm thấy như có một luồng gió lạnh mùa đông thổi về từ rừng hoang Bắc Cương.

Cậu cố kéo ra một nụ cười, giọng lập tức đổi tông, y như một lão thái giám bị thiến ba mươi năm:

“Naaam ca~ hê hê… thật xin lỗi nha, nãy em chưa tỉnh ngủ, toàn nói mớ thôi, anh đừng chấp ha.”

“…Mày thật sự không bị đa nhân cách chứ?” Thành Nam hơi không biết phải phản ứng thế nào.

Hứa Tô lờ đi câu đó:

“Anh yên tâm, em qua liền. Bảo đảm nửa tiếng là có mặt trước mặt anh.”

Cúp điện thoại, Hứa Tô lập tức chia tay cái giường, thu dọn sơ sơ rồi phóng thẳng tới điểm hẹn. Trong đầu bị câu “kiếm 10 triệu hay đền 30 triệu” của Thành Nam chiếm trọn, cậu quên béng mất Hoắc Dư Sâm còn tồn tại, càng quên luôn bản thân còn đang treo cái mác “trợ lý”.

Sáng 5 rưỡi, cậu tới được trường quay bên Hoài An.

Trong studio, Thành Nam đang trao đổi gì đó với nhiếp ảnh gia, thấy Hứa Tô cuối cùng cũng đến, lập tức gọi thợ trang điểm ra tay:

“Nhanh lên nhanh lên! Thời gian giống như tra nam trong kỳ phát tình, sẽ không đứng yên chờ chúng ta nắm bắt nó!”

Thợ trang điểm là một cô gái trẻ xinh đẹp, trong sáng, có kinh nghiệm trang điểm phong phú nhưng lịch sử tình trường không phong phú lắm, vừa nghe thấy lời lẽ có tốc độ 180 dặm/giờ này, dái tai lập tức đỏ ửng.

Đến nỗi khi mời Hứa Tô đến bàn trang điểm ngồi, cô ấy hoàn toàn giống như một cô gái mới vào nghề đang chiêu khách ở khu đèn đỏ vậy.

Hứa Tô may mắn vì Thành Nam đang bận, chưa rảnh chửi mình, nên tốt bụng an ủi cô:

“Tiểu Tĩnh, đừng nghe Nam ca nói bậy, thời gian rõ ràng giống như tra nam luôn nghiện thuốc, chỉ cần em muốn, tuy không thể quay về quá khứ, nhưng hoàn toàn có thể nắm bắt nó từ đầu.”

“……”

Tai Tiểu Tĩnh càng đỏ hơn, cô dậm chân hờn dỗi:

“Hứa lão sư! Anh nói cái gì vậy!”

Hứa Tô chớp mắt: “Không đúng hả?”

“Anh…!”

Tiểu Tĩnh xấu hổ tới mức cạn lời.

“Lề mề cái gì đấy!”

Bên kia Thành Nam thấy hai người thì thầm mãi mà không làm, bực mình quát:

“Người phụ trách sắp tới rồi, còn không mau lên!”

“Dạ dạ làm liền!”

Tiểu Tĩnh nhát, lập tức lục đồ trong túi, không dám chậm thêm giây nào.

Còn Hứa Tô thì ung dung ngáp một cái, rồi mới lười biếng hỏi hôm nay quay đại ngôn nhà nào.

Thành Nam nói với nhiếp ảnh gia xong, cầm hợp đồng đi qua, bảo lần này là làm đại diện cho một thương hiệu trang sức nội địa rất nổi tiếng.

Bình thường thì tài nguyên cỡ này không tới lượt Hứa Tô.

Nhưng giờ khác rồi—Hứa Tô không còn là con chuột chạy qua đường ai cũng đòi đập nữa, độ hot quay về đỉnh, nên các đại ngôn kiểu này bắt đầu xếp hàng tới tấp.

Thành Nam nghiêm túc dặn:

“Chỉ cần mày làm cho tốt, đừng não yêu đương như trước nữa, anh đảm bảo sau này độ hot của mày chỉ có kéo dài không tụt!”

Hứa Tô hơi ngẩng đầu nhìn anh ta:

“Anh yên tâm, em sẽ không não yêu đương não.”

“Tốt!”

Thành Nam xúc động như sắp rơi nước mắt.

Câu này anh ta đã chờ ròng rã cả năm trời, giờ rốt cuộc cũng thấy Hứa Tô ngộ ra, không khỏi kích động.

“Mày cũng yên tâm, tao nhất định trong thời gian ngắn nhất nâng tài nguyên của mày lên một bậc!”

Anh ta khí thế ngút trời vừa hứa xong… đã nghe Hứa Tô nói:

“Nhưng em cũng không muốn làm nghệ sĩ nữa, em có thể rút khỏi showbiz luôn không?”

“………………”

Biểu cảm Thành Nam đóng băng tại chỗ.

Anh ta không hiểu tại sao một người thân nhiệt luôn 37 độ như Hứa Tô lại có thể liên tục nảy ra những suy nghĩ lạnh lẽo tới vậy.

Trong mắt anh ta, nghệ sĩ đang hot mà rút lui, giống y như:

Vợ đẹp ở trước mặt nhưng chọn đi tu.

Cổ vật ở trước mặt nhưng chọn đem hiến tặng.

Cơ hội thăng chức ở trước mặt nhưng chọn nghỉ việc.

Đều là những sự lựa chọn ngớ ngẩn!

Anh ta nhíu mày quan sát Hứa Tô, rồi dè dặt hỏi:

“Mày… có phải… bị bệnh nan y không?”

Hứa Tô lặng lẽ trợn mắt, trả lời cực chắc nịch:

“Đúng vậy! Em bị bệnh nan y.”

“!!!”

Thành Nam sốc nặng.

Không ngờ mình đoán bừa cũng trúng! Y như thần toán!

Đè nén tâm trạng muốn đi mua vé số, anh vội hỏi:

“Bệnh gì?”

Hứa Tô mặt không biến sắc tim không loạn:

“Ung thư lười giai đoạn cuối.”

Thành Nam: “……?”

Cái quái gì thế? Này cũng tính là bệnh à?

Tiểu Tĩnh bên cạnh nghe xong biểu cảm phức tạp, kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ, tiếc nuối kèm theo suy nghĩ sâu xa.

Ngập ngừng một lúc lâu, cô ấy không chắc chắn hỏi:

“Hứa lão sư, cái này… cũng tính là bệnh sao?

Thành Nam ngẩng lên nhìn cô: ánh mắt kiểu “+1”, trong lòng còn nghĩ nếu cô thêm câu chửi thề nữa thì hoàn hảo.

Hứa Tô gật đầu cực tự nhiên:

“Em thấy tính mà. Chỉ là cái bệnh này không làm tổn hại sức khoẻ, không ảnh hưởng tuổi thọ thôi.”

“……”

Tiểu Tĩnh câm nín, còn Thành Nam thì nổ tung.

“Không tổn hại sức khoẻ không ảnh hưởng tuổi thọ MÀ CÒN GỌI LÀ ‘UNG THƯ’ HẢ??!!”

Hứa Tô nhìn Thành Nam như bốc lửa từ đầu đến chân, rất muốn im nhưng vẫn không kìm được:

“…Cũng không ai quy định DIY chỉ được giới hạn trong bánh kem với đồ handmade mà…”

“HỨA TÔ!!!”

“Dạ dạ anh, em đây.”

“Mày nói tao nghe thử cái tư tưởng giác ngộ trong đầu mày rốt cuộc là cái quái gì……”

Trong nửa tiếng sau đó, Hứa Tô cảm giác lỗ tai mình như bị “hành” một trận—ù ù ong ong luôn.

Đến khi Thành Nam chửi gần xong, makeup của Hứa Tô cũng hoàn thiện.

Phong cách đơn giản, lớp trang điểm mỏng nhẹ, khí chất quý khí.

Tóc được chỉnh kỹ để lộ gương mặt hoàn hảo không một khuyết điểm, đôi mắt sâu sắc sắc nét toát ra cảm giác thả lỏng lười biếng.

Áo sơ mi được thiết kế chỉ cài hờ vài nút, cổ thon dài, dưới đó là xương quai xanh trắng mịn tinh xảo, làn da lộ ra mịn màng trong suốt như em bé.

Dù nhân viên trong studio đã gặp Hứa Tô không chỉ một lần, vẫn bị nhan sắc này làm cho ngẩn người.

Đặc biệt là sau khi thoát khỏi lớp tiếng xấu u ám và trở nên nổi tiếng rầm rộ, trong mắt mọi người, dường như vẻ đẹp của cậu đã tăng thêm một bậc.

Thành Nam uống nước xong quay lại nhìn thấy cảnh này, ánh mắt không thể kìm nén được sự kinh ngạc và bất ngờ.

“Mẹ kiếp, rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề? Rõ ràng cậu không phẫu thuật thẩm mỹ, tại sao cảm giác lại khác hẳn trước đây vậy?”

Tiểu Tĩnh trước kia từng makeup cho Hứa Tô, cũng có cảm giác đó:

“Đúng vậy Hứa lão sư, anh thực sự đẹp hơn trước đây… ừm…”

Cô muốn nói gì đó nhưng không tìm được từ phù hợp.

Hứa Tô không thể nói “người trước với người hiện tại không phải là một”, chỉ có thể bịa đại:

“Chắc là do tay nghề makeup của Tiểu Tĩnh tiến bộ rồi.”

Cậu nhìn Tiểu Tĩnh, cong môi cười:

“Nói đi, có phải em đi nước ngoài học thêm rồi không?”

Được khen vậy, mặt Tiểu Tĩnh đỏ bừng, ngượng ngùng quay đi:

“Đâu có…”

Thành Nam thấy hai người ở đây “lãng phí thời gian”, lập tức xua tay đuổi Hứa Tô ra giữa trường quay:

“Đi đi đi! Tranh thủ thời gian!”

Hứa Tô nghe lời bước qua, chào nhiếp ảnh gia vài câu rồi đứng vào vị trí, im lặng chờ bấm máy.

Đúng lúc này, Tiểu Tĩnh chạy tới:

“Hứa lão sư, điện thoại anh reo, anh nghe không?”

Hứa Tô cầm điện thoại, nhìn một cái—là cuộc gọi của Hoắc Dư Sâm.

Trong khoảnh khắc, như người mất trí nhớ bỗng hồi phục, Hứa Tô mới sực nhớ: Lúc chạy ra ngoài quá vội, mà Hoắc Dư Sâm còn chưa tỉnh, nên cậu chưa kịp báo một tiếng.

Cậu bấm nghe:

“Alo, cái….”

Lời giải thích vừa bật ra, đầu dây bên kia đã truyền tới giọng trầm thấp kèm tức giận:

“Cậu đang ở đâu.”

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập