Hứa Tô khựng lại, không hiểu sao sáng sớm thái tử gia đã bốc hỏa, nhưng vẫn chủ động báo cáo:
“Tôi đang ở ngoài chụp một quảng cáo đại diện. Nói trước nha, tôi không cố ý bỏ bê—”
“Khi nào về?”
Hoắc Dư Sâm cắt ngang, hỏi xong câu này lại hỏi tiếp:
“Tôi đồng ý cho cậu ra ngoài từ lúc nào?”
“Anh nói lạ nhỉ, từ khi nào tôi ra ngoài lại cần phải có sự đồng ý của anh vậy?”
Ban đầu Hứa Tô cũng hơi đuối lý, vì đúng là cậu đã hứa làm trợ lý trước.
Nhưng bị Hoắc Dư Sâm chất vấn kiểu đó, chút “đúng sai” mỏng manh kia bốc hơi sạch.
“Còn chuyện gì không? Không có thì tôi cúp đây!”
Hoắc Dư Sâm không kịp trở tay, giọng lập tức mang chút tủi thân:
“…Tôi vừa ngủ dậy đã không thấy cậu đâu. Tôi hỏi một câu cũng không được à?”
Hứa Tô không chiều theo:
“Anh đó gọi là ‘hỏi’ à? Anh đó gọi là ‘tra khảo’!”
“……”
Hoắc Dư Sâm hơi chột dạ, né luôn câu này: “Cậu quay xong lúc mấy giờ? Tôi qua đón.”
Hứa Tô phản xạ từ chối, không dám phiền vị thái tử tôn quý ấy:
“Không cần đâu, quay xong tôi tự—”
“Mấy giờ?”
Giọng điệu tuy vẫn ôn hòa, nhưng thái độ lại thêm vài phần cứng rắn không cho phép từ chối.
“……”
Hứa Tô bất lực, quay đầu hỏi Thành Nam:
“Nam ca, em quay xong lúc mấy giờ?”
Thành Nam đang sắp xếp lịch trình trên bàn tạm, nghe vậy không ngẩng đầu: “Khoảng mười giờ.”
Hứa Tô quay lại, y nguyên từng chữ nói với Hoắc Dư Sâm:
“Khoảng mười giờ…”
Chưa dứt câu thì Thành Nam lại quăng thêm một câu:
“Sau đó nghỉ ngơi nửa tiếng trên xe, vừa kịp chụp tiếp cái tiếp theo.”
“Hả?!”
Hứa Tô quay phắt lại:
“Còn cái tiếp theo nữa?!”
Thành Nam chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt ngơ ngác và kinh ngạc của cậu:
“Cậu mới vào nghề hôm nay hả? Nghệ sĩ có chút tiếng tăm nào mà một ngày làm có tí vậy?”
Hứa Tô trợn tròn mắt, nghĩ bụng: Từ góc độ linh hồn thì đúng là tôi mới debut, mà còn debut theo kiểu độ nổi tiếng thấp hơn nhiệt độ vùng cực Bắc nữa cơ.
Tự mặc niệm cho mình ba giây, cậu hỏi tiếp:
“Vậy hôm nay mấy giờ em mới tan làm?”
Thành Nam lướt điện thoại vài cái, giọng vô cảm:
“Ba giờ.”
“Phù…” Hứa Tô thở phào, tính báo vậy với Hoắc Dư Sâm thì Thành Nam lại bổ sung:
“Ba giờ sáng.”
“…………”
Như bị sét đánh ngang tai, Hứa Tô hoá đá tại chỗ, miệng hé ra nhưng hồi lâu vẫn không động đậy.
Đến khi Hoắc Dư Sâm ở đầu dây bên kia “alo” mấy lần, cậu mới chớp mắt một cách cứng ngắc, thều thào đáp lại:
“Anh khỏi đón. Mỗi dịp mùng một với rằm nhớ ra mộ tôi thắp nén nhang là được. Tạm biệt.”
Hoắc Dư Sâm: “……”
Cái gì quần què gì vậy!?
……
Quay chưa được bao lâu thì bên ngoài studio bỗng vang lên tiếng bước chân, kèm vài câu trò chuyện lắt nhắt.
“Yên tâm đi, tôi nói không sao thì không sao…”
“Ừ, được…”
“…Giúp cậu như vậy, cậu tính cảm ơn tôi thế nào?”
“Tối nay tôi…”
Ở xa quá nên Hứa Tô không nghe rõ đoạn sau. Ngay sau đó, cậu thấy một đám “năm bảy người” bước vào.
Người dẫn đầu Hứa Tô không quen, nhưng cái người bị hắn nhìn bằng ánh mắt dê xồm cười híp mắt kia… ừm, nhìn quen lắm.
Thành Nam vừa thấy người tới, lập tức ra nghênh đón, cười nịnh thấy rõ.
Mấy người đi tới ngồi ở bàn trà góc phòng, không biết nói gì.
Hứa Tô lặng lẽ quan sát: Đầu tiên thấy Thành Nam cười lấy lòng, đầu gật lia lịa, sau đó mặt Thành Nam lộ vẻ khó xử, gật miễn cưỡng, cuối cùng là thở dài bất lực, nặn ra một nụ cười công nghiệp rồi khẽ gật đầu một cái.
Nhìn như vừa bị ép đồng ý chuyện gì đó.
Đợi lúc anh nhiếp ảnh gia điều chỉnh ống kính, Thành Nam gọi Hứa Tô lại.
Qua màn giới thiệu đầy “nhiệt tình” của Thành Nam, Hứa Tô biết được gã thanh niên còn trẻ nhưng nhìn cái kiểu thiếu ngủ đến mức phải bổ sung kỷ tử kia là bên A (chủ đầu tư) của cái hợp đồng này.
Hứa Tô loé lên một tia nghi ngờ.
Bên A tới kiểm tra là bình thường, vì đây là sân nhà người ta.
Cái lạ là… Trang Lạc cũng tới.
Không chỉ tới, ánh mắt Trang Lạc nhìn vị “bên A” kia còn thi thoảng… hơi dính mùi ám muội. Thế thì đáng suy ngẫm lắm.
Quả nhiên, Hứa Tô vừa nghĩ xong thì Thành Nam đã ghé sát tai nói:
“Lát nữa phương thức và chi tiết chụp cần thay đổi, sẽ thành cậu và Trang Lạc chụp chung hợp đồng đại diện này.”
“Tôi nói cho cậu biết, Tổng giám đốc Phương ở đây đấy, lát nữa dù có điều chỉnh thế nào cậu cũng đừng lên tiếng trước, giữ thể diện cho người ta, nghe chưa.”
Có lẽ vì chuyện “mồm độc của Hứa Tô” đã vượt khỏi show lan ra ngoài đời, nên Thành Nam thấy cần nhắc trước… kẻo lát nữa lại đắc tội bên A rồi đền tiền cút xéo.
Hứa Tô mặt không cảm xúc, chỉ liếc anh ta một cái: Ừ.
Trang Lạc nhìn chằm chằm Hứa Tô suốt. Thấy cậu không phản ứng, hắn chủ động chào:
“Hứa Tô, tốt quá. Lại được hợp tác với cậu rồi.”
Hắn cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt. Hứa Tô nhìn kiểu giả nhân giả nghĩa đó là ngửi thấy cả đống toan tính.
Vậy nên cậu hỏi thẳng, không thèm nể:
“Vậy hả? Tốt ở đâu?”
“Ờ… cái này…”
Trang Lạc không ngoài dự đoán cứng người, ngượng ngùng đến mức ngón chân có thể khoét ra một cái Nhà Trắng tại chỗ.
Phương Hàn (bên A) thấy vậy thì nổi nóng ngay, kiểu như vợ mình bị bắt nạt, hắn trừng Hứa Tô:
“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy! Lạc Lạc tốt bụng chào cậu, cậu được nước làm tới hả?!”
“Không không, Hứa Tô không có ý đó đâu, ngài đừng hiểu lầm.”
Thành Nam vội vàng ra giảng hoà, đồng thời huých tay Hứa Tô ra hiệu: xin lỗi đi.
Hứa Tô liếc Thành Nam một cái rồi quay sang Phương Hàn:
“Xin lỗi nha Phương tổng. Tôi là người ruột thẳng, hễ mở miệng ra là thích ị.”
Ánh mắt cậu từ từ dời qua, nụ cười giễu cợt va thẳng vào mắt Trang Lạc.
“Đặc biệt là gặp bọ hung. Không xả ra chút gì đó thì tôi sợ nó về tay không, mất vui.”
“……”
Cậu chửi người như thế không sợ chết à?
Thành Nam nhìn Hứa Tô bằng ánh mắt “sao trên đời lại có loại người như mày”, môi mấp máy như sắp mắng một tràng.
Nhưng sau một hồi đấu tranh tư tưởng, câu thốt ra lại là:
“Cậu hay gặp bọ hung lắm hả?”
Hứa Tô cười khiêm tốn:
“Cũng tàm tạm, dăm bữa nửa tháng thôi. Không vấn đề, tôi ị được.”
“…………”
Mặt Phương Hàn và Trang Lạc lúc này… đúng chuẩn như nuốt phải cứt.
Một lúc sau Phương Hàn mới hoàn hồn, đập bàn đứng phắt dậy:
“Hai người có ý gì?! Còn muốn hợp tác không?!”
“Muốn muốn muốn.”
Tiếng đập bàn như đánh thức Thành Nam khỏi cơn mê. Anh ta lập tức đứng dậy xin lỗi, còn kéo cả Hứa Tô đứng chung.
“Mau! Xin lỗi Phương tổng!”
Phương Hàn không buông tha:
“Không chỉ xin lỗi bổn thiếu gia! Cậu!”
Hắn chỉ thẳng vào Hứa Tô:
“Lập tức xin lỗi Lạc Lạc!”
Đôi mắt bốc lửa ghim chặt lên khuôn mặt xinh xắn kia, bộ dạng như không xin lỗi thì không xong.
Trang Lạc thấy thế lập tức nặn ra chút nước mắt phối hợp:
“Thôi Phương tổng, không sao đâu… tôi không trách Hứa Tô.”
Vẻ ngoài yếu đuối vô tội lại hiểu chuyện đó, quả thực đúng là một bức tranh “tôi thấy mà còn thương” được dựng lên hoàn hảo.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này