Chương 45: Bây giờ đi dự lễ truy điệu còn kịp không?

Bản năng “bảo vệ kẻ yếu” của đàn ông trong người Phương Hàn lập tức tăng vọt. Hắn vừa ôm Trang Lạc an ủi, vừa tranh thủ ra lệnh Hứa Tô phải xin lỗi ngay. Hứa Tô chẳng thèm để tâm. Cậu nhìn qua nhìn lại hai người kia một hồi như đang nghiên cứu…

Written by

Bản năng “bảo vệ kẻ yếu” của đàn ông trong người Phương Hàn lập tức tăng vọt. Hắn vừa ôm Trang Lạc an ủi, vừa tranh thủ ra lệnh Hứa Tô phải xin lỗi ngay.

Hứa Tô chẳng thèm để tâm. Cậu nhìn qua nhìn lại hai người kia một hồi như đang nghiên cứu sinh vật lạ, cố nhịn cười, rồi dang hai tay ra, chớp mắt vô tội:

“Tôi xin lỗi làm gì?”

Phương Hàn giận tím mặt:

“Mẹ nó, cậu giả ngu với tôi à! Vừa nãy cậu mắng Lạc Lạc là bọ hung, lẽ nào không nên xin lỗi cậu ấy sao!”

Hứa Tô tiếp tục chớp mắt:

“Tôi mắng cậu ta là bọ hung khi nào?”

“Vừa nãy!”

Phương Hàn không có não mà nhắc lại nguyên văn câu Hứa Tô nói:

“Cậu bảo gặp bọ hung mà không ị ra chút gì đó thì sợ nó về tay không, sẽ thấy cụt hứng!”

“……”

Thành Nam vốn đang rất sốt ruột, sau khi nghe câu này biểu cảm xuất hiện khoảng trống ngắn ngủi.

Anh ta chợt hiểu ra vì sao Phương Hàn rõ ràng là con trai mà chỉ có thể được chia 1/3 tài sản của gia tộc, còn người kia rõ ràng là con gái lại có thể thừa kế đến 2/3.

Hoá ra là… não ít quá.

Hứa Tô “phụt” một tiếng cười, nhịn hết nổi rồi:

“Xin hỏi Phương tổng, trong câu tôi nói có chỉ mặt gọi tên rằng ‘bọ hung’ là Trang Lạc không?”

Cậu chống tay này lên tay kia, tay kia chống cằm, đôi mắt nhìn Phương Hàn đầy trêu chọc. Ngay cả từng sợi lông mi cũng nhấp nháy như đang cười nhạo.

“Vậy nên anh thấy như thế… là vì ngay trong lòng anh cũng cho rằng Trang Lạc là bọ hung, đúng không?”

“Tôi!”

Đúng cái cứt!

Phương Hàn tức đến mặt xanh lè, nhưng lại không biết phản bác kiểu gì.

Hắn biết Hứa Tô mồm miệng sắc bén, show kia giờ nổi như cồn, hắn cũng biết đại khái Hứa Tô trên chương trình “độc” đến mức nào.

Nhưng hắn tưởng ra ngoài đời, Hứa Tô kiểu gì cũng phải kiêng dè loại quý công tử tư bản như hắn—đặc biệt là lúc này hắn còn là chủ đầu tư nữa.

Ai ngờ Hứa Tô vẫn ngang như cua, y chang trên show, chẳng nể mặt hắn tí nào.

Quá đáng!

“Người của anh, anh không quản à?!”

Tức không làm gì được Hứa Tô, Phương Hàn quay sang xả vào Thành Nam:

“Các người không muốn hợp tác nữa đúng không?!”

“Không không không! Phương tổng nguôi giận, nguôi giận…”

Thành Nam không phải Hứa Tô—anh ta còn một đống thứ phải sợ, nên chỉ có thể cắm đầu xin lỗi liên tục.

Trang Lạc không biết vì sợ kéo dài ảnh hưởng kế hoạch, hay cố sống cố chết dựng biển “hiền lành thấu hiểu”, liền chủ động giảng hoà:

“Thôi Phương tổng… em thật sự không sao mà. Mình quay xong quảng cáo lần này trước đã, được không?”

Nói rồi cậu ta còn đưa tay lắc nhẹ tay Phương Hàn.

Số mệnh của Phương Hàn kiếp này có lẽ là chết dưới váy hoa mẫu đơn, lửa giận lập tức nguôi ngoai hơn nửa:

“Được, em nói sao thì là vậy.”

“……”

Hứa Tô thầm may sáng nay mình chưa ăn sáng. Chứ không thì kiểu gì cũng phải ói ra chút.

Thành Nam thấy Phương Hàn không truy cứu nữa thì bịa cớ kéo Hứa Tô qua một bên, mắng cậu không được gây xung đột với Phương Hàn và Trang Lạc nữa.

Hứa Tô không trả lời, chỉ hỏi ngược lại:

“Anh có biết tại sao hắn ta lại muốn tôi và Trang Lạc chụp chung hợp đồng đại diện này, mà không phải chuyển thẳng hợp đồng này cho Trang Lạc không?”

Thành Nam liếc xéo cậu với ánh mắt “cậu nghĩ anh mày ăn chay lớn lên à”, khó chịu nói:

“Hắn thiếu điều viết chữ ‘tính toán’ lên mặt, ai mà không nhìn ra?”

Chỉ cần là người tinh mắt có não, đều có thể nhìn ra âm mưu của Phương Hàn.

Nếu hắn ta trực tiếp để Trang Lạc độc chiếm hợp đồng đại diện này, thì với trạng thái bị mọi người ghét bỏ của Trang Lạc hiện tại, chắc chắn là thêm dầu vào lửa.

Công chúng sẽ dựa trên sự ghét bỏ Trang Lạc mà chê bai lây cả thương hiệu.

Nhưng nếu để Hứa Tô và Trang Lạc cùng làm đại diện thì khác.

Hai người vừa mới gây ầm ĩ trên show, sau đó đã “anh em tốt” cùng nhau quay quảng cáo, điều này rất dễ khiến người ta nghĩ rằng màn kịch trước đó của hai người chỉ là một kịch bản.

Vậy thì hình tượng Hứa Tô vừa mới (thật ra không cố gắng mấy) kéo lại được sẽ bay sạch chỉ sau một đêm.

Còn Trang Lạc có khi lại được kéo lại vào mắt công chúng, kiểu: Lạc Lạc vô tội mà~~~ đều do Hứa Tô tên tiện nhân kia gây chuyện thôi!

Hứa Tô nghe Thành Nam phân tích chuẩn xác vậy thì cũng hơi nể. Cậu hỏi tiếp:

“Vậy sao anh còn bắt tôi chụp với cậu ta?”

Thành Nam liếc xéo:

“Còn nhớ sáng nay tôi nói câu gì không?”

Hứa Tô ngửa đầu nghĩ. Bên tai vang lại câu gào thét:

‘Tao là người quyết định mày kiếm 5 triệu hay đền 15 triệu đây!’

À…

Hứa Tô lập tức hiểu ra.

“Vậy đại ngôn này hắn cho tôi 5 triệu? Mà vi phạm hợp đồng thì đền 15 triệu?”

Thành Nam vung tay:

“Cậu nghĩ nhiều rồi, cậu chưa đến cái đẳng cấp mà một hợp đồng đại diện trị giá năm triệu đâu.”

“……”

Ánh sáng “hy vọng” trong mắt Hứa Tô tắt cái phụp.

“Mắng hơi bẩn rồi đấy, lần sau nhớ kiềm chế.”

Thành Nam đảo mắt, rồi chủ động giải thích:

“Bây giờ tổng cộng có năm hợp đồng đại diện, tổng thù lao là 5 triệu, tổng tiền phạt là 15 triệu.”

“Mà xui cái là 5 bên A này đều dính dáng Phương Hàn: Không phải công ty nhà họ hàng hắn thì cũng là bạn hắn. Cho nên…”

Anh ta không nói tiếp nữa, như vậy là đủ để Hứa Tô hiểu: Nếu bên họ huỷ, Phương Hàn nổi điên lên kéo cả đám bên A khác liên thủ thì họ chết chắc.

Chỉ còn cách nhịn, đi được bước nào hay bước đó.

“15 triệu không phải nhỏ, đủ cho cậu ói 10 lít máu.”

Thành Nam vẻ mặt buồn rầu:

“Hơn nữa, dù cậu chịu bồi thường, thì sự nghiệp điện ảnh sau này cũng hoàn toàn chấm dứt rồi.”

“Ờ.”

Hứa Tô gật gật như hiểu ra, nghĩ bụng: Giờ cuộc đời cũng khá lên rồi, trung bình 1 đại ngôn tận 1 triệu.

Chậc, bảo sao lắm người đâm đầu vào showbiz.

Ngừng một chút, cậu gạt tiền bạc qua một bên rồi hỏi:

“Trang Lạc và Phương Hàn quen nhau bằng cách nào vậy?”

Lại còn công khai như vậy, coi Lệ Duy Chu chết rồi sao?

Thành Nam như đọc được suy nghĩ của cậu, đồng tình gật đầu:

“Ừ. Hắn gần như chết rồi.”

Hứa Tô: “?!!”

Ủa gì?

Tôi mới có 2 ngày không lướt mạng mà… tới mức đó luôn á?!

Hứa Tô vừa sốc vừa tiếp nhận cực nhanh:

“Bây giờ đi dự lễ truy điệu còn kịp không?”

“……”

Thành Nam trợn mắt:

“Là gần chết, chứ không phải đã chết.”

“Ờ…”

Hứa Tô tiếc nuối:

“Tiếc nhỉ.”

“…………”

Thành Nam chắc chắn nếu Lệ Duy Chu chết bất đắc kỳ tử trong tương lai, Hứa Tô nhất định là nghi phạm số 1!

Sau đó Hứa Tô hiểu ra, hóa ra là vì Lệ Duy Chu đang có một hợp đồng phim quốc tế và sau khi xảy ra chuyện đó, bên chủ đầu tư đã lên kế hoạch yêu cầu hủy hợp đồng và bồi thường.

Tiền phạt bao gồm cả phí tổn thất, không hơn không kém, vừa đúng 200 triệu.

Đối với Lệ Duy Chu, người hiện tại bị bôi nhọ thê thảm, đang phải đối mặt với không biết bao nhiêu hợp đồng vi phạm, câu chuyện này đâu chỉ đơn giản là nửa cái mạng.

Vì vậy, từ một góc độ nào đó, Lệ Duy Chu quả thực là gần chết rồi.

……

Quay lại phim trường, Hứa Tô thấy Trang Lạc đã make-up tạo hình xong với tốc độ sét đánh.

“……”

Ghê thật.

Hứa Tô không biết Trang Lạc dựa vào điều gì mà lại giành được sự ưu ái của Phương Hàn trong khi chưa chia tay rõ ràng với Lệ Duy Chu, nhưng cậu chắc chắn một điều—tên này chắc chắn là một phiền phức.

Mà còn phiền theo kiểu kỳ quặc.

Hứa Tô lờ mờ nhớ rằng trong nguyên tác và theo cấu trúc tiểu thuyết bình thường, dù nam chính không phải là hình mẫu hoàn hảo không tì vết, thì ít nhất cũng phải thuận mắt mới đúng.

Nhưng giờ chuyện này là sao?

Trang Lạc, với vai trò nam chính thụ của nguyên tác, lại bỏ rơi nam chính công Lệ Duy Chu vào lúc đại nạn sắp tới để tìm kiếm chỗ dựa khác???
 

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →