Chỉ có thể nói là… quá vô lý.
Dù rất có khả năng do việc cậu xuyên tới đây khiến một số tuyến sự kiện của thế giới này bị lệch đi, giống mấy phim xuyên không cung đấu nọ, nhưng lệch kiểu này thì cũng quá tay rồi, lệch đến mức gần như là sửa kịch bản luôn.
“Hứa Tô!”
Cậu còn đang suy nghĩ thì thấy “nhân vật thụ nguyên tác” với mái tóc được chải chuốt tinh xảo đến mức gió cấp tám thổi cũng không lay nổi đang chậm rãi đi tới.
“Hóa ra cậu ở đây, làm tôi tìm mãi…”
Cậu ta dừng lại cách Hứa Tô hai ba bước, mỉm cười nói:
“Tôi xong rồi, bắt đầu thôi.”
Nụ cười treo trên mặt cậu ta trông vô cùng chân thành. Nếu không phải trước đó chính mắt chứng kiến màn xé mặt kia, Hứa Tô suýt nữa còn nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề.
“Bắt đầu cái gì?”
Cậu giả vờ không hiểu.
Sự chân thành trên mặt cậu ta cứng lại trong khoảnh khắc.
Nhưng rất nhanh, cậu ta lấy lại bình tĩnh.
“Bắt đầu quay chứ.”
Hứa Tô tiếp tục:
“Quay cái gì?”
“……”
Độ cong nơi khóe môi Trang Lạc dần biến mất.
Cậu ta nhìn Hứa Tô bằng ánh mắt chưa từng lộ ra trước đây — pha trộn giữa dò xét, oán hận và khinh miệt. Một lát sau mới chậm rãi mở miệng:
“Thú vị không? Cậu giả vờ như vậy thì thay đổi được gì?”
Giống như hoàng hậu xinh đẹp trong truyện cổ tích cuối cùng cũng xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo, khoảnh khắc này, bóng tối trong lòng cậu ta hoàn toàn lộ ra.
Hứa Tô nheo mắt, khẽ cười.
“Tất nhiên là thú vị rồi.”
“Làm vậy khiến tôi rất vui, mà lại khiến cậu rất khó chịu.”
Cậu cười sâu hơn:
“Thế này sao lại không thú vị chứ?”
Không khí giữa hai người lập tức đông cứng.
Ánh mắt Trang Lạc tối sầm, giọng trầm xuống:
“Hứa Tô, cậu nhất định phải đối đầu với tôi đến mức này sao?”
“Cậu nói nghe buồn cười thật.”
Hứa Tô cười khẩy:
“Ai rảnh mà đi so đo với kẻ ngu. Thường là kẻ ngu rảnh rỗi tự tìm tới gây chuyện trước thì có.”
Câu này chẳng khác gì chỉ thẳng vào mặt mà mắng. Trang Lạc tức đến mức mười ngón tay siết chặt, khớp xương kêu răng rắc.
Cậu ta nghiến răng:
“Được, cậu cứ chờ đó. Tôi nhất định sẽ khiến cậu hối hận vì từng chữ vừa nói!”
“Đến đi.”
Hứa Tô thản nhiên đáp:
“Tôi cứ đứng yên nhìn cậu diễn, tuyệt đối không ngắt lời.”
Trang Lạc: “……”
Cái miệng này đúng là khiến người ta chỉ muốn xé nát.
Trang Lạc giận đến run người, ánh mắt đầy hận ý. Sau vài giây tính toán, cậu ta như đã hạ quyết tâm, đột ngột giơ mạnh tay phải lên, tự tát thẳng vào gương mặt vừa mới trang điểm kỹ càng của mình.
“Chát!”
Tiếng tát giòn vang như tiếng bảng clapper trên phim trường. Ngay khi âm thanh ấy vang lên, Trang Lạc bắt đầu “diễn”.
“…Tôi biết cậu vẫn còn giận tôi, nhưng Hứa Tô, tôi thật sự không cố ý, cậu… cậu…”
Nước mắt lập tức trào ra, cậu ta vừa lẩm bẩm một mình, vừa giơ tay tát thêm một cái nữa.
Chát!
“Á!”
Lần này còn rất chu đáo tự thêm hiệu ứng âm thanh.
“Hứa Tô, sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy…”
Người từ đầu đến cuối chẳng làm gì cả – Hứa Tô:
“…Hừ.”
……
Ngã ngồi dưới đất, mắt ngấn lệ, nửa mặt in rõ dấu tay, trông đáng thương vô cùng.
Khi Phương Hàn và những người khác nghe tếng động chạy tới, thứ họ nhìn thấy chính là cảnh mỹ nhân bị ức hiếp.
Còn bên cạnh “mỹ nhân” ấy, lại là một người có dung mạo còn nổi bật hơn, đang dùng ánh mắt dò xét kỳ quái, tư thế cao cao tại thượng của kẻ chiến thắng mà nhìn xuống.
Không cần nghĩ cũng biết, kẻ kia chính là tên bắt nạt đáng ghét!
“Hứa Tô! Cậu đã làm gì Trang Lạc?!”
Chỉ mất đúng một giây để kết luận “sự thật”, Phương Hàm xông thẳng tới trước mặt Hứa Tô, chỉ thẳng vào mũi cậu mà gào lên:
“Tôi cho cậu mặt mũi quá rồi đúng không?!”
“Ai cho cậu cái gan dám đối xử với người của tôi như thế hả?!”
Thành Nam vội vàng chen vào giữa hai người: “Phương tổng, anh bình tĩnh đã, bình tĩnh…”
“Cút mẹ anh đi chứ bình tĩnh!”
Lần này Phương Hàm chẳng thèm nể mặt Thành Nam, đẩy anh ta sang một bên rồi tiếp tục chỉ vào Hứa Tô.
“Tôi nói cho cậu biết họ Hứa kia! Hôm nay nếu cậu không cho tôi một lời giải thích đàng hoàng thì tôi…”
“Ê khoan khoan khoan.”
Hứa Tô giơ tay ra hiệu dừng, giọng điệu khó đoán hỏi:
“Phương tổng, ý anh là anh cho rằng tôi đánh cậu ta à?”
“?”
Câu hỏi này khiến Phương Hàn khựng lại, trong lòng bỗng dưng dâng lên một tia do dự.
Nhưng khi cúi xuống nhìn dấu tay đỏ chót in hằn trên mặt Trang Lạc, chút do dự ấy lập tức tan biến sạch sẽ.
“Cậu cmn nói nhảm à?”
Hắn gào lên bằng giọng mang tính chất hỏi ngược:
“Nếu không phải cậu đánh, chẳng lẽ là cậu ta tự đánh mình à?!”
Ờ, anh nói đúng rồi đấy, đúng là cậu ta tự đánh.
Hứa Tô thở dài bất lực, giống như quả phụ bị vu oan, nhưng không buồn nói ra.
Cậu biết thừa loại người như Phương Hàn cũng chẳng tin, nên không phí lời giải thích.
Nhẹ nhàng đẩy Phương Hàn sang một bên, cậu bước đến trước mặt Trang Lạc.
Sau đó quay đầu nhìn lại Phương Hàn:
“Phương tổng, có lẽ anh chưa hiểu rõ tôi lắm. Tôi là người xưa nay không thích đội nồi.”
Phương Hàn nheo mắt nhìn cậu, cười khẩy:
“Thế thì sao? Cậu muốn nói cái gì?”
Hứa Tô lắc đầu, vẻ mặt như cười mà không cười, đáy mắt lóe lên chút sáng lạnh:
“Tôi không muốn nói gì cả, mà là muốn…”
Cậu cố ý kéo dài chữ cuối, rồi trong ánh nhìn dồn dập của tất cả mọi người, đột ngột vung tay phải lên với tốc độ cực nhanh.
Chát!!!
Trong khoảnh khắc, hiện trường yên lặng đến mức nghẹt thở.
Tất cả đều trố mắt nhìn, trong mắt tràn đầy kinh hãi và không thể tin nổi.
Giữa ánh nhìn choáng váng ấy, Hứa Tô lắc lắc cổ tay, thản nhiên nói nốt câu còn lại:
“Giữ cho chắc cái nồi mà các người đổ lên đầu tôi.”
Ý tứ rất rõ ràng: Các người vu oan tôi cũng được, nhưng tôi tuyệt đối không ngoan ngoãn gánh tội. Thà làm cho thật, cũng không chịu thiệt dù chỉ một chút.
Chiêu này đánh thẳng vào mặt đối phương, hoàn toàn không kịp phòng bị.
Trang Lạc ôm nửa bên mặt ngồi thẫn thờ dưới đất, đến cả khóc cũng quên mất.
Phương Hàn thì càng chưa từng thấy cảnh này bao giờ, đứng đờ ra tại chỗ, môi mấp máy nửa ngày cũng không thốt ra được chữ nào.
Hứa Tô kiên nhẫn đợi một lúc, thấy chẳng ai nói gì, liền hỏi:
“Còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì có thể bắt đầu quay rồi.”
“……”
Thành Nam, người đã đoán được đại khái và kịp phản ứng, thật sự không biết nên nói gì cho phải.
Quay tiếp?
Quay cái đầu cậu á!
Còn là quay tới chết luôn ấy!
Anh ta ôm mặt lẩm bẩm cầu trời khấn Phật, định dùng thái độ xin lỗi thành khẩn nhất để cố gắng dập tắt khủng hoảng này trong yên lặng.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Phương Hàn – kẻ đã đứng đơ cả buổi – bỗng “tỉnh ngộ”.
“Còn quay cái đéo gì nữa?! Nằm mơ giữa ban ngày à!!”
Hắn xắn tay áo, trừng mắt giận dữ, toàn thân bốc lên cơn tức nóng rát.
“Huỷ hợp đồng cho tôi! Lập tức hủy hợp đồng!!”
“Không những hủy hợp đồng, tôi còn khiến cậu không sống nổi trong cái giới này! Khiến cậu cả đời này đừng hòng lật mình!!!”
Lời nói thẳng thừng, dứt khoát.
Là người quản lý, Thành Nam lập tức hoa mắt chân mềm, mặt mày tái mét như nhà có tang, phải nhờ nhân viên bên cạnh đỡ mấy lần mới đứng vững.
Không sai.
Điều Anh ta lo sợ nhất… cuối cùng vẫn xảy ra.
Sự nghiệp của Hứa Tô, xem ra thật sự sẽ kết thúc ngay trong ngày hôm nay.
Haizz… đúng là tạo nghiệt mà.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này