Chương 50: Ngủ trưa phải trên ba tiếng mới gọi là ngủ trưa, không thì chỉ là thở lấy hơi

Thời tiết mùa hè đúng kiểu lật mặt nhanh hơn người yêu cũ. Sáng còn nắng đẹp chan hòa, đến chiều đã mây đen kéo kín, gió mưa lăm le, y như ông trời rảnh quá không có việc gì làm nên cố tình bày trò. Hứa Tô sau nửa ngày bị lôi đi lao…

Written by

Thời tiết mùa hè đúng kiểu lật mặt nhanh hơn người yêu cũ. Sáng còn nắng đẹp chan hòa, đến chiều đã mây đen kéo kín, gió mưa lăm le, y như ông trời rảnh quá không có việc gì làm nên cố tình bày trò.

Hứa Tô sau nửa ngày bị lôi đi lao động khổ sai, trước khi bước vào sân tennis thì ngẩng đầu nhìn trời, thở dài thườn thượt: “Thời tiết đẹp thế này mà không đi ngủ trưa thì đúng là phí của trời.”

“……”

Hoắc Dư Sâm chỉnh lại băng quấn cổ tay, quay sang nhìn cậu:

“Xin hỏi buổi trưa từ 1 giờ đến 2 giờ cậu ngủ là ngủ sáng à?”

Hứa Tô lắc đầu, làm vẻ cao thâm khó dò:

“Anh không hiểu rồi. Ngủ trưa mà không đủ ba tiếng thì không được gọi là ngủ trưa, chỉ được tính là thở lấy hơi thôi.”

“Cũng giống như dân công sở ấy, nghỉ mà không nghỉ liền hai ngày thì không gọi là nghỉ, chỉ gọi là tạm thở cho khỏi chết.”

Hoắc Dư Sâm bật cười:

“Cậu hiểu tâm tư của tầng lớp lao động ghê nhỉ.”

“Tôi hiểu thì có ích gì.”

Hứa Tô âm dương quái khí bắt đầu chỉ cây dâu mắng cây hòe:

“Những ông chủ phát xít cả ngày chỉ biết bóc lột lợi ích và chiếm dụng thời gian của nhân viên mới nên hiểu!”

“……”

Hoắc Dư Sâm không hiểu thì hỏi:

“Tôi chắc là không bóc lột lợi ích hay chiếm dụng thời gian của cậu đâu nhỉ?”

Hứa Tô thu ánh mắt đang bay về phương xa tự do lại, liếc anh một cái:

“Anh xuyên không về hỏi Trụ Vương xem ổng có thấy mình là bạo quân không đã.”

Hoắc Dư Sâm dở khóc dở cười:

“Được rồi được rồi, đừng chửi nữa. Không phải cậu chỉ muốn về ngủ à? Cho cậu về ngủ.”

“Gì cơ?!”

Mắt Hứa Tô sáng rực như đèn pha:

“Thật sao?!”

Hoắc Dư Sâm vừa định gật đầu thì điện thoại rung lên. Ngay sau đó, điện thoại của Hứa Tô cũng rung theo.

“Alô?!”

“Ừ.”

“Hả?!”

“Ừ.”

“Đệt mẹ!!”

“Được.”

Cúp máy xong, hai người quay đầu nhìn nhau. Một bên bão nổi, một bên sóng yên biển lặng, tương phản đến chói mắt.

“Tên khốn Dư Đại Ngưu đó rốt cuộc muốn làm cái trò gì vậy hả!!!”

Hứa Tô bùng nổ.

“Rất rõ ràng.”

Hoắc Dư Sâm bình thản như mặt hồ: “Ông ta muốn tranh thủ lúc còn nhiệt mà vắt thêm một đợt rating.”

“……Ông ta vắt cái mẹ gì thì kệ ông ta, liên quan gì tới tôi!!”

Hứa Tô tức đến muốn bốc khói:

“Tại sao lại bắt tôi đổi chương trình?! Còn bắt đổi sang cái show đồng tính đó nữa chứ!!”

Hoắc Dư Sâm nhướng mày, trong mắt thoáng qua chút ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc, hỏi chậm rãi: “Cậu… là không thích chương trình đó, hay là…?”

“Tôi là không thích cái môi trường chó má của nó!!”

Nếu đây là truyện tranh thì lúc này Hứa Tô đã bốc lửa toàn thân rồi.

……

Do cái hố to đùng mà Lệ Duy Chu với Trang Lạc (thực tế là Hứa Tô) đào ra quá sâu, khiến show《Trở Về Cuộc Sống Giản Dị》bị đám anti đập cho sấp mặt, không thể tiếp tục ghi hình.

Nhưng độ hot của mấy người kia thì vẫn cao ngất, nhìn mà thèm.

Thế là đạo diễn Dư Đại Ngưu nảy ra một ý tưởng thiên tài — Cho mấy cục nhiệt biết đi biết nói kia chuyển thẳng sang một chương trình khác, ít chướng ngại hơn, hậu trường đủ vững!

Vậy là đôi bên cùng có lợi! Ha ha ha ha ha ha!

“Cười đủ chưa?”

Một giọng trầm u ám đầy oán khí bất thình lình vang lên bên tai.

Dư Đại Ngưu giật mình bật khỏi ghế xếp: “Anh anh anh là ai vậy?!”

“Anh trai của Sadako, tên là Oán Tử.”

Hứa Tô xách hành lý, nghiến răng trừng ông ta.

Đổi chương trình thì với Dư Đại Ngưu là chuyện đẹp như mơ, nhưng với Hứa Tô lại là tai họa cấp S.

Bởi vì địa điểm quay của chương trình này rất kỳ quái, độc nhất vô nhị trong ngành. Toàn bộ nghệ sĩ từng tham gia xong, về nhà đều block sạch từ staff tới đạo diễn.

Vì không ai thực sự muốn thực hiện một cuộc Robinson Crusoe (phiêu lưu trên đảo hoang).

Dư Đại Ngưu biết mình làm việc thất đức, vội vàng cười nịnh:

“Hứa lão sư, Hoắc tiên sinh, đường xa vất vả rồi, nào nào, mời ngồi mời ngồi.”

Hứa Tô mặc kệ, quay sang quan sát xung quanh.

Bọn họ đang đứng ở một bãi biển hoang vắng tại thành phố Y — điểm tập kết của chương trình. Đợi đủ sáu khách mời, cả bọn sẽ lên thuyền ra đảo hoang quay suốt một tuần.

Mà cái gọi là đảo hoang ấy, là hoang theo đúng nghĩa đen, thậm chí không có điện. Tất cả mọi sinh hoạt đều phải tự túc, kể cả nước uống cũng phải tự mình kéo từ dưới giếng lên.

Hứa Tô không hiểu nổi:

“Tôi đi là vì hợp đồng với Dư Đại Ngưu chưa hết hạn, không có tiền bồi thường nên phải cắn răng đi. Thế còn anh? Tại sao anh cũng phải đi?”

Cậu chống nạnh trừng Hoắc Dư Sâm, ánh mắt đầy nghi ngờ:

“Dư Đại Ngưu tận mắt thấy anh giết người rồi hả?”

“…… Cậu không thể nghĩ theo hướng tích cực hơn được à?”

Hoắc Dư Sâm cảm thấy hơi mệt tim.

“Hướng tích cực?”

Hứa Tô bĩu môi, liếc sang Dư Đại Ngưu đang pha trà Lipton túi lọc bên kia.

Ánh mắt vừa quét qua cái mặt trung niên gian thương đó xong, Hứa Tô thấy giả thuyết vừa rồi đã là thiện ý lắm rồi.

Nhưng Hoắc Dư Sâm đã nói vậy, cậu cũng không tiện cố chấp, liền nêu ra giả thuyết thứ hai:

“Hay là Dư Đại Ngưu từng thấy anh phân xác ai đó?”

“…………”

Hoắc Dư Sâm hít sâu, véo má cậu nghiến răng:

“Trước đây thì chưa thấy. Nhưng nếu cậu còn đoán theo hướng này, hắn sẽ được tận mắt chứng kiến và còn tham gia luôn vào khâu giết người phân xác.”

Hứa Tô tròn miệng, không dám nhúc nhích, như bị dọa sợ đến ngây người.

Hoắc Dư Sâm bật cười, lại bóp bóp cái má non mịn kia:

“Ngoan, ngồi yên đi.”

“Ờ.”

Hứa Tô ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế mây cũ kỹ sắp mục, trông chẳng khác gì cô vợ nhỏ vừa bị chồng bá đạo mắng xong.

……

Khoảng mười phút sau, bốn khách mời còn lại cũng đến.

Nhưng vừa nhìn rõ mặt người tới, Hứa Tô lập tức phun một ngụm trà Lipton suýt chết sặc.

“Khụ khụ khụ…”

Đm cuộc đời! Ai ngờ đâu khách mời không chỉ có Lệ Duy Chu, Trang Lạc, mà còn có cả Phương Hàn?!

Đây mẹ nó là tu la tràng cấp sử thi chứ còn gì nữa!!!

Vừa chạm mặt, Trang Lạc đã treo nụ cười dịu dàng hiền lành, chủ động chào hỏi:

“Hoắc tiên sinh, lâu rồi không gặp.”

“Hứa Tô, lâu rồi không gặp.”

Vẫn là cái dáng vẻ ôn hòa lương thiện tích cực như lần đầu gặp.

Chỉ có điều, cổ họng hơi khàn. Giống như trước khi tới đây vừa trải qua cái gì đó rất dữ dội.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này

Đây có phải là trang web mới của bạn không? Đăng nhập để kích hoạt các tính năng quản trị và bỏ qua thông báo này
Đăng nhập