Chương 51: Ba ngày trước tôi gặp là… ma à?

Hứa Tô ngồi bệt trên chiếc ghế mây cũ kỹ, lười cả đứng lên, ngước mắt nhìn Trang Lạc: “Thế ba ngày trước tôi gặp là… ma hả?” Trang Lạc dường như đã quen với kiểu nói chuyện luôn khiến người ta nghẹn họng của Hứa Tô. Hoặc cũng có thể, cú sốc sáng hôm…

Written by

Hứa Tô ngồi bệt trên chiếc ghế mây cũ kỹ, lười cả đứng lên, ngước mắt nhìn Trang Lạc:

“Thế ba ngày trước tôi gặp là… ma hả?”

Trang Lạc dường như đã quen với kiểu nói chuyện luôn khiến người ta nghẹn họng của Hứa Tô. Hoặc cũng có thể, cú sốc sáng hôm đó đã dạy cho cậu ta cách giữ mặt mũi, nên lần này không còn lộ vẻ gượng gạo như trước nữa, cậu ta ung dung đáp:

“Người ta nói một ngày không gặp như cách ba thu, bọn mình ba ngày không gặp, chẳng phải là chín thu rồi sao? Chín thu không gặp, chẳng phải là rất lâu rồi à?”

Hứa Tô bày ra vẻ mặt được khai sáng:

“Cậu học chuyên ngành máy tính ở trường Blue X à? Tính giỏi thế sao không vào Bộ Tài chính làm bộ trưởng đi?”

“……”

Khóe miệng Trang Lạc vẫn không kìm được mà giật nhẹ. Cùng lúc đó, trong lòng cậu ta, thứ cảm xúc hận thù bị đè nén đến cực hạn suýt nữa thì trào ra ngoài.

Cậu ta lại âm thầm dùng móng tay bấm vào ngón trỏ đến bật máu.

Bên cạnh, Phương Hàn thấy vậy định mở miệng nói gì đó, nhưng người đứng cạnh liền kéo tay hắn lại, ra hiệu im miệng.

Người đó chính là vị khách mời thứ sáu – Cố Tinh Phàm.

Phương Hàn trông có vẻ hơi kiêng dè người này.

Hứa Tô liếc nhìn qua, chỉ thấy anh ta mặc áo sơ mi trắng kiểu tân thời Trung Quốc ở trên, quần tây ống rộng màu xám gạo ở dưới, vẻ mặt hơi lạnh lùng, nhưng tư thế lại rất nhàn nhã và thanh tao, mang lại cảm giác xa cách “mặc kệ thế giới gió táp mưa sa, ta vẫn đứng vững như bàn thạch”.

Nhưng điều này chỉ giới hạn ở cảm giác đầu tiên.

Nhìn kỹ lại, lại luôn cảm thấy có vài phần khó hiểu không hòa hợp trên người anh ta.

Lệ Duy Chu đứng gần, cũng nhìn thấy phản ứng bất thường của Trang Lạc, nhưng khác với trước kia, lần này hắn không hề lên tiếng che chở.

Không rõ vì lý do gì.

Hứa Tô âm thầm quan sát Lệ Duy Chu, phát hiện trạng thái của hắn tệ đến không chịu nổi, giống kiểu vừa bị nhốt trong ổ buôn người ba ngày ba đêm, cả người tiều tụy, tinh thần rệu rã.

Vậy mấy ngày nay hắn rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Hứa Tô đã bị cậu vứt thẳng vào thùng rác.

Liên quan quái gì tới cậu đâu.

……

Người đã đến đủ, Dư Đại Ngưu liền thông báo mọi người lên thuyền.

Vừa bước vào khoang, mấy chiếc camera lập tức chĩa thẳng vào mặt sáu người, không chừa đường sống.

Cùng lúc đó, một giọng nữ cao đầy năng lượng xuyên thủng cả khoang tàu: “Xin chào~~ các vị khách mời thân yêu~~ chào mừng mọi người đến với chương trình 《Gặp Nhau Phía Cầu Vồng》! Tôi là đạo diễn của chương trình, Dã Viện~~”

“……”

Không ai đáp lời, khoang tàu ngay lập tức trở nên rất yên tĩnh.

Vài giây sau, Hứa Tô do dự giơ tay:

“… Shin… Shin-chan?”

Dã Viện: “……”

[Bà mẹ nó vừa lên là đã buồn cười rồi.]

[Một câu thôi mà phá hỏng hết sự dịu dàng của người ta.]

[AAAAAA HỨA TÔ Ở ĐÂY HẢ??? CƠM ĐIỆN TỬ CỦA TÔI ĐÃ CHUYỂN KÊNH??? SAO KHÔNG AI THÔNG BÁO??? 1 SAO!!!]

[Lầu trên ơi trùng hợp ghê, em cũng là fan Hứa Tô, chị có thích ăn ớt xanh không?]

[ĐM thằng khoai tây đó thật sự ở đây kìa???]

[Khoan đã!! CÓ GÌ ĐÓ SAI SAI!! TẠI SAO HOẮC DƯ SÂM LẠI Ở TRONG SHOW NÀY???]

[ĐM đúng thiệt kìa?!]

[Trời ơi cái này khác gì đứng giữa thiên hạ come out đâu???? (che mắt không dám nhìn.jpg)]

Có người cuối cùng cũng phát hiện ra trọng điểm.

Đúng vậy, theo lý mà nói, Hoắc Dư Sâm hoàn toàn không nên xuất hiện ở đây.

Đây là một show hẹn hò đồng tính. Xuất hiện ở đây, chẳng khác nào công khai với cả thế giới rằng mình là người đồng tính.

Với địa vị và danh tiếng của Hoắc Dư Sâm, cho dù anh có cong thật, cũng không cần phải phô trương đến mức này.

— Nhưng anh vẫn tới.

……

Sắp xếp cho khách mời ngồi xuống xong, đạo diễn tiếp tục dẫn chương trình: “Rồi, tiếp theo chúng ta sẽ lần lượt để các vị khách mời chào khán giả, sau đó bốc một bình luận mới nhất để trả lời nhé~”

Ánh mắt cô ta quét một vòng, dừng lại ở Phương Hàn bên trái: “Nào! Bắt đầu từ Phương Hàn!”

Phương Hàn đứng lên, còn tạo dáng một chút:

“Xin chào mọi người, tôi là Phương Hàn. Bình luận tôi bốc được là…”

Nói đến đó thì im bặt. Như bị ai đó bấm nút tắt tiếng.

Và sau khi im lặng vài giây, hắn ta đột nhiên khôi phục chức năng ngôn ngữ:

“— ‘Phương Hàn là ai?’ ?!!??!”

“……”

Một kiểu chửi người không cần văng tục.

Phương Hàn lập tức nổi giận tại chỗ:

“ĐM hắn có ý gì hả!! Ông đây dù không phải là ngôi sao, nhưng ít nhất cũng là người nổi tiếng thường xuyên xuất hiện trên Weibo chứ!! Thằng thái giám chó chết đó hỏi câu ngu như bò vậy là sao hả!!!”

Nhân viên hậu trường vội vàng kéo hắn xuống, chậm thêm chút nữa là livestream bay màu.

Tiếp theo là Lệ Duy Chu.

Hắn đứng trước ống kính, cố gắng treo nụ cười hoàn hảo nhất:

“Chào mọi người, tôi là Lệ Duy Chu, rất vui được tham gia chương trình này, cũng rất vui khi có thể gặp lại…”

Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt khẽ dao động:

“… Những người bạn cũ quen thuộc, và cùng họ trải qua một tuần ý nghĩa…”

Rõ ràng là dân kỳ cựu của giới showbiz, loại mở đầu dài lê thê này hắn có thể thao thao bất tuyệt cả tiếng không cần kịch bản.

Hứa Tô nghe mà suýt ngủ gật.

May là đến phần trả lời bình luận thì có chút “đặc sắc”:

[Anh và Trang Lạc lừa dối khán giả như vậy, sao còn có mặt ở đây được?]

“……”

Câu hỏi rất không thân thiện.

Lệ Duy Chu khẽ mím môi, không trả lời ngay.

Cùng lúc đó, đám anti của hắn tràn vào như lũ:

[Đúng vậy đó, loại nghệ sĩ bê bối thế này sao còn chưa đem đi dìm lồng heo?]

[Không hiểu nổi luôn, 《Gặp Nhau Phía Cầu Vồng》thiếu rating tới mức này à? Loại rác gì cũng mời!]

[Tôi nghĩ tới việc từng bỏ hơn chục vạn mua đồ liên quan tới hắn là tức điên! ĐM đồ chó!!]

[Dù sao cũng từng đứng trên đỉnh cao vinh quang, sao nỡ rút lui dễ vậy~]

[Tôi đứng đây xem thử còn đứa nào dám nói “Lệ ảnh đế đẹp trai nhất” nữa không, tôi kéo 88 người yêu cũ ra hội đồng chết luôn!]

Màn hình của chương trình lớn đến mức… Mỗi một dòng ác ý đều đập thẳng vào mắt.

Lệ Duy Chu hít sâu một hơi. Rồi, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn cúi người thật sâu trước ống kính.

Khi đứng thẳng dậy, trên mặt là nụ cười nhẹ nhõm:

“Xin lỗi mọi người. Vì những vấn đề cá nhân của tôi trong mấy ngày qua, đã chiếm dụng quá nhiều tài nguyên công cộng, gây khó chịu cho khán giả, tạo ảnh hưởng tiêu cực cho xã hội. Tôi vô cùng áy náy.”

“Tôi không biện minh cho bản thân, cũng chấp nhận mọi đánh giá của mọi người, dù tốt hay xấu, tôi đều ghi nhớ, lấy đó làm ràng buộc cho bản thân về sau. Cảm ơn.”

Từ đầu đến cuối, hắn không hề lộ vẻ lúng túng. Trái lại, bình tĩnh đến mức như đã chuẩn bị sẵn cho ngày hôm nay.

Trong chốc lát, thật sự có không ít người bị lay động, bình luận “đau lòng”, “không sao đâu” bắt đầu xuất hiện dày đặc.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →