Chương 52: Từ hai người trở lên tôi còn có thể giảm giá

Lúc này, Trang Lạc bỗng bước sang đứng cạnh Lệ Duy Chu, học y chang động tác vừa rồi của hắn. “Tôi cũng giống như Duy Chu, chúng tôi sẽ khiêm tốn chấp nhận tất cả đánh giá của mọi người dành cho chúng tôi, và lấy đó làm sự ràng buộc từ nay về…

Written by

Lúc này, Trang Lạc bỗng bước sang đứng cạnh Lệ Duy Chu, học y chang động tác vừa rồi của hắn.

“Tôi cũng giống như Duy Chu, chúng tôi sẽ khiêm tốn chấp nhận tất cả đánh giá của mọi người dành cho chúng tôi, và lấy đó làm sự ràng buộc từ nay về sau…”

Phải nói thật, cậu ta cực kỳ giỏi tận dụng người khác để tối đa hóa lợi ích cho bản thân.

Cái dáng vẻ như cùng nhau chịu nạn này, nhìn thì giống như đang gánh phần trách nhiệm của mình, nhưng thực chất là trèo thẳng lên cái kế hoạch “tẩy trắng” đã được Lệ Duy Chu bày sẵn, ngồi mát ăn bát vàng, tiện tay tẩy luôn cả bản thân.

Nhưng thực tế thì sao?

Lúc bị anti fan vây đánh, cậu ta trốn sau lưng Lệ Duy Chu nhanh hơn chó gặp pháo, sợ nhất là cái mặt mình sứt một góc.

Lúc sự nghiệp gặp nguy, lập tức chọn cách mờ ám khó coi để đổi tài nguyên, cho dù cách đó có làm Lệ Duy Chu tổn thương đến mức nào cũng mặc kệ, miễn là leo lên được.

— đúng kiểu đem bốn chữ “hại người lợi mình” khắc thẳng lên trán.

……

Khi hai người vừa dứt màn “chân tình giả tạo”, bầu không khí trên mạng bắt đầu đổi hướng.

Một bộ phận cư dân mạng bị “cảm động sâu sắc” liền giương cao khẩu hiệu “ai chẳng có lúc sai”, cho rằng nếu ai cũng bao dung thêm chút thì thế giới này đã đẹp hơn rất nhiều.

Đám này còn tiện thể quay sang công kích anti fan khác, cố gắng dẫn dắt dư luận, nỗ lực như thể được một công ty quản lý nào đó chi tiền thuê làm thủy quân.

May mà đa số cư dân mạng vẫn còn não, không hùa theo, vẫn kiên định lập trường: “Tha cái con mẹ mày.”

Hiện trường.

“…”

Vô cớ rơi vào một bầu không khí yên tĩnh quỷ dị nào đó.

Rất kỳ lạ.

Theo lý mà nói, lúc này dù không ai muốn vỗ tay cổ vũ, thì ít nhất cũng nên gật đầu xã giao.

Nhưng không. Không có lấy một người bị “cảm động”.

Hứa Tô khoanh tay dựa ghế, mặt ghi rõ bốn chữ: Vở này diễn dở vãi, nhìn Trang Lạc và Lệ Duy Chu như thể nếu có chỗ nào để đánh giá bên cạnh, cậu sẽ lập tức nhấn nút đánh giá tệ.

Hoắc Dư Sâm cũng dựa ghế, nhưng khác ở chỗ từ đầu tới cuối anh không thèm mở mắt, nhắm nghiền như đang ngủ trưa.

Phương Hàn thì hoàn toàn trái ngược.

Ánh mắt âm trầm dán chặt vào hai người kia, hàm răng nghiến đến mức đường quai hàm căng cứng, giống như đang cố nhịn một cơn gì đó.

Còn Cố Tinh Phàm…

Dã Viện đưa micro xuống trước mặt hắn, loa lập tức phát ra: “Khò… khò… khò…”

Đúng vậy. Hắn ngủ mẹ luôn rồi.

Khách mời im thin thít, nhân viên xung quanh càng không dám hó hé. Người thì nhìn trần nhà, người thì nhìn ra biển, nhất quyết không liếc về trung tâm ống kính, sợ rằng sẽ chạm phải ánh mắt ngượng ngùng với hai người kia.

Đạo diễn Dã cũng không ngờ Lệ Duy Chu với Trang Lạc lại bẻ gãy luôn khâu chào hỏi thành buổi tẩy trắng công khai.

Cô liếc mắt sắc như dao sang phía phó đạo diễn:

“Chuyện này là sao? Lúc dẫn người tới cậu đâu có nói sẽ có màn này?”

Phó đạo diễn Dư Đại Ngưu (bị ép giáng chức):

“Không biết đâu~ trước khi tới không ai nói với tôi là có đoạn này hết á~”

Dã Viện:

“…… cậu nói chuyện nghe ghê quá.”

Dư Đại Ngưu:

“???”

“Ủa không phải mình đang giao tiếp bằng ánh mắt à?”

Dã Viện: “Trong não cậu không có auto lồng tiếng hả? Đồ vô dụng.”

Dư Đại Ngưu: “……”

……

Sự im lặng ngượng ngùng cần có người đứng ra hóa giải, đạo diễn Dã vội vàng gọi người tiếp theo.

Ống kính xoay sang Hứa Tô.

Hứa Tô cười tươi:

“Xin chào các khán giả thân yêu đang thức khuya trước màn hình, tôi là người tình cũ của các bạn, Hứa Tô.”

“Rất vui vì chưa từng gặp các bạn, và cũng rất buồn vì phải xuất hiện ở chương trình này. Mọi thứ đều xui xẻo một cách hoàn hảo.”

Mọi người: “……???”

[Cái kiểu chào hỏi gì lạ vậy?]

[Tai tôi có vấn đề hay não tôi có vấn đề?]

Nhưng Hứa Tô chưa xong.

“Nhưng không sao, trời có lúc mưa gió, người có lúc xui tận mạng. Mọi khổ nạn rồi sẽ đánh gục tôi, tôi sẽ bị cuộc đời nghiền nát, chết không nhắm mắt.”

“Vậy nên, trong khoảnh khắc tâm hồn nguội lạnh này, tôi xin gửi tới mọi người một ca khúc—”

Cậu hít sâu, rồi gào lên:

“A a a a~~~ số phận ơiii~~~”

“Tại sao cứ hành hạ tôi như vậyyy~~~”

“Tôi cũng muốn hạnh phúc~ tôi cũng muốn tự do~ không muốn đau khổ thế nàyyyy~~~”

Mọi người: “……………………”

[Cười tới mức sặc cơm, đậu má!]

[Mọi người ơi tôi cười như gà gáy, ba mẹ tưởng gà nhà bị dại suýt đem đi chích ngừa]

[Hứa Tô cậu đang làm cái quái gì vậy? Ai dạy cậu mở màn kiểu này? Quá thất vọng! Nhưng thôi lần này bỏ qua, lần sau nhớ đừng như vậy… mà lần sau có vậy cũng không sao.]

[Tự nhiên nghe mà thấy đồng cảm muốn chết theo luôn.]

[Cài làm báo thức sáng đi làm là tỉnh liền, khỏi cần cà phê.]

Đạo diễn Dã tưởng người trước đã đủ điên, ai ngờ người này còn điên hơn.

Cô ôm trán, nghiến răng cắt ngang tiếng gào khóc, yêu cầu Hứa Tô trả lời câu hỏi trên màn hình.

Hứa Tô hiếm khi ngoan ngoãn, đọc to:

“Có thể mua anh một đêm không, bé yêu~”

Câu hỏi này khá hiểm. Trả lời dở là cảnh sát tìm tới, trả lời tốt là người hỏi tìm tới.

Nhưng Hứa Tô không hề do dự: “Được chứ—”

Mọi người ngay lập tức nín thở, như thể thấy được điều gì kinh thiên động địa.

Đạo diễn Dã trợn mắt, trong đầu gào thét: Tên này điên rồi, bán thân công khai trên sóng à?!

Cư dân mạng thì nổ tung.

Chỉ có Hoắc Dư Sâm là bình thản, như đã đoán được đoạn sau.

Giây tiếp theo, Hứa Tô cười lễ phép: “Canh linh cữu 5 vạn một đêm, khóc thuê cộng thêm 2 vạn, mang theo đội kèn đám ma thì thêm 2 vạn 8. Nếu người chết không nhắm mắt, phụ thu tiền giải oán tối thiểu 1 vạn.”

Nụ cười càng thân thiện: “Xin hỏi nhà bạn có ai vừa mất? Từ hai người trở lên tôi còn có thể giảm giá.”

Mọi người: “………………”

Ai dạy cậu bán kiểu đó vậy?

Cư dân mạng:

[Ảnh… ảnh còn chu đáo ghê]

Đạo diễn Dã hiểu chuyện đã bắt đầu hít bình oxy, và trong sự hồi phục dần dần, cô ấy quyết định dừng phần này lại.

— Quá nguy hiểm!!!

Cho khách mời tự do phát huy nữa, chắc cô tự bay màu trước.

Cô nhanh tay lướt qua hai khách mời còn lại bằng đúng một câu, kiên quyết không cho thêm bất kỳ thảm họa nào có cơ hội xảy ra nữa.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này