Chương 53: Khăn liệm chuẩn bị sẵn rồi, đang để dưới tầng hầm khoang tàu

Sau khi trôi lềnh bềnh trên biển đúng hai tiếng đồng hồ, cả đoàn cuối cùng cũng cập bờ — một hòn đảo mà lên mạng tìm còn không tra nổi tên. Hứa Tô đứng trên mảnh đất hoang không bóng người này, trong đầu nghiêm túc hoài nghi sinh vật sống cuối cùng từng…

Written by

Sau khi trôi lềnh bềnh trên biển đúng hai tiếng đồng hồ, cả đoàn cuối cùng cũng cập bờ — một hòn đảo mà lên mạng tìm còn không tra nổi tên.

Hứa Tô đứng trên mảnh đất hoang không bóng người này, trong đầu nghiêm túc hoài nghi sinh vật sống cuối cùng từng đặt chân lên đây là khủng long kỷ Jura.

“Hoang vu vắng vẻ…”

“Chim không thèm ỉa, chó không thèm sủa…”

“Đạo đức suy đồi, nhân tính méo mó…”

“Không còn thiên lý, vô lý tới mức xúc phạm trí tuệ…”

Cậu quét mắt nhìn bốn phía, mặt mày viết đầy chữ “tôi không muốn sống nữa”, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tài nào tự lừa mình chấp nhận nổi, bèn hỏi thẳng:

“Cho tôi hỏi một câu nha?”

“Đây rốt cuộc là nơi ai chọn vậy?”

“Khi người đó chọn chỗ này có nghĩ đến sống chết của chúng tôi không???”

[Ha ha ha ha ha ha cảm giác cậu ấy sắp tan vỡ rồi.]

[Hứa Tô: Tôi có thể tự mình không muốn sống, nhưng điều này không có nghĩa là tôi sẵn lòng để các người giết tôi.]

[Nơi này thật sự hơi quá hoang vắng, đoàn làm phim chắc chắn ở đây sẽ không có dã thú đáng sợ xuất hiện chứ?]

[Ôi trời ơi lừa thái tử gia tới đây chịu khổ đúng là thất đức.]

[Khoan… sao tôi thấy anh ấy là tự nguyện tới vậy ta?]

[Các fan mới đến bình tĩnh chút, fan lâu năm của chương trình này đều biết, nơi mà đoàn làm phim chọn cơ bản chỉ là trông có vẻ hoang vắng thôi, thực tế sau khi trải qua một lần sẽ thấy… ha ha ha ha ha còn hoang vắng hơn so với vẻ bề ngoài!]

[Cảm ơn, được an ủi dữ lắm.]

“Cảm ơn, không hề được an ủi.”

Hứa Tô phủi cái tay đang vỗ vai mình ra, quay đầu nhìn cái người chướng mắt kia:

“Anh tự nhìn đi, chỗ này với làng Miêu Mông giống chỗ nào? Giống chỗ nào hả?”

Kẻ chướng mắt chà chà cái tay vừa bị gạt, cười trơ trẽn:

“Khác chỗ nào đâu, chẳng qua bên kia có nhà, bên này không có. Bên kia có điện nước, bên này không có. Bên kia có đồ ăn sẵn, bên này không có…”

“VẬY CHƯA ĐỦ HẢ!!!”

Hứa Tô nổ đùng đùng:

“Nhà cửa! Điện nước!! Thức ăn!!!! Con người sống không phải dựa vào những thứ này sao!! Không có những thứ này thì sống kiểu gì!! Đồ đại ngốc!”

“……”

Đạo diễn Dư Đại Ngưu — kẻ ngu bị chửi — ủy khuất thấy rõ:

“Tôi… tôi an ủi cậu mà, sao cậu chửi tôi…”

Hứa Tô nhìn anh ta như nhìn sinh vật lạ:

“Anh nỡ đem chúng tôi vứt vào cái chỗ này rồi còn mong tôi không chửi anh á?!”

Cậu chỉ thẳng vào ngực mình, tra hỏi từ linh hồn:

“Tôi có bệnh hả???”

“……”

Dư Đại Ngưu tự biết đuối lý, lại thấy Hứa Tô sắp bung phong ấn, vội vàng chuồn xa.

Anh ta từng nếm mùi cái miệng của Hứa Tô ở chương trình trước rồi, không dám dây, không dám dây.

Hoắc Dư Sâm quan sát xong địa hình, đi tới vỗ nhẹ lưng Hứa Tô:

“Không sao đâu, đừng lo quá.”

“……Anh cũng nói được câu đó luôn?”

Hứa Tô liếc xéo.

Không biết từ khi nào, Hoắc Dư Sâm đặc biệt thích bóp má cậu.

Giờ thấy má cậu tức tới đỏ lên, tay lại tự động đưa ra bóp cái nữa.

“Tôi nói thật, không đến mức đó đâu.”

Không biết từ khi nào, Hứa Tô đã quen với mấy hành động thân mật kiểu này, để mặc anh bóp xong má rồi còn dùng mu ngón tay chà chà.

“Vậy anh nói thử xem… không đến mức là mức nào…”

Nhưng cái chi tiết nhỏ xíu này, người trong cuộc không để ý, lại bị đám fan Hoắc – Tô vừa mới ùa vào mười phút trước soi trúng:

[ĐM mấy ngày không gặp đã thân tới mức này rồi hả?! Vậy vài ngày nữa làm gì? Làm tại chỗ luôn à?!]

[Lùi một vạn bước thì… cũng đâu có sao, tôi là hội viên mà.]

[Vậy là hai người này chắc chắn có vấn đề đúng không?! Tôi không ship nhầm CP đúng không?! Heo nhà tôi chắc chắn đẻ 18 con đúng không?!]

[Khoan… câu cuối là cái gì vậy trời?]

Môi trường vô lý không chỉ khiến Hứa Tô cảm thấy bất mãn, các khách mời khác cũng tức giận không kém.

“Con bà nó chứ! Lúc đầu các người tìm tôi đâu có nói là nơi này!”

Phương Hàn chống nạnh, tay kia chỉ thẳng tổ chương trình, tư thế hùng hổ như thể mình là Thiên Vương Lão Tử, đối diện là thằng đần:

“Đừng có mẹ nó lừa ông đây!! Tôi nói cho các người biết, tôi không phải là loại quả hồng mềm để người ta mặc sức sắp đặt đâu!!”

“Bây giờ! Lập tức!! Ngay tức khắc!!! Dùng máy bay riêng đưa chúng tôi đến đảo Hawaii để quay!!”

“Ngoài ra còn phải đặt cho chúng tôi khách sạn đắt nhất, bữa tối đắt nhất, rượu vang đỏ đắt nhất!!”

“Nếu không tôi hủy hợp đồng! Bây giờ lập tức hủy hợp đồng!!!”

“Không chỉ hủy hợp đồng, tôi còn kiện các người đặt an nguy cá nhân của tôi vào tình trạng nguy hiểm! Khiến thế giới tinh thần của tôi bị tổn thương!”

Tổ chương trình: “………………”

Lệ Duy Chu đứng một bên, mày nhíu chặt.

Không nói gì, nhưng nhìn là biết rất muốn chửi.

Chỉ là tình cảnh hiện tại không cho phép, hắn lên được chương trình này đã là cố sống cố chết rồi, đâu dám làm loạn.

Trang Lạc cũng lộ vẻ khó xử, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:

“Không sao đâu… đã là địa điểm chương trình chọn thì chắc họ khảo sát rồi, sẽ không để chúng ta…”

“Khăn liệm chuẩn bị sẵn rồi.”

Hứa Tô đột nhiên chen vào, chỉ về phía du thuyền ngoài bờ:

“Đang để dưới tầng hầm khoang tàu, không tin cậu xuống xem thử.”

“!!!”

Trang Lạc lập tức tái mặt.

[Tuy giờ tôi đã thoát fan, nhưng vẫn không muốn cậu ta chết đâu.]

[Đoàn làm phim đáng ghét quá, dám đưa họ đến nơi nguy hiểm như vậy, cái này có thể tố cáo ở đâu vậy?]

[…Không phải chứ, thật sự có người tin hả?]

[Tôi nghĩ do chỗ này nhìn ghê quá nên Trang Lạc sợ.]

[+1, nhưng nói thật nếu có nguy hiểm thì tổ chương trình chết trước, ai rảnh để khách mời chết.]

Đúng vậy, chỉ có Trang Lạc tin thật.

Những người khác không thèm lo cái chuyện vớ vẩn đó.

Nếu thật sự có chuyện, người đầu tiên bị hiến tế chắc chắn là cả tổ chương trình.

So với chết, thứ họ lo hơn là làm sao sống đỡ khổ một chút — nhưng điều này tuyệt đối là không thể.

Ở góc khuất, đạo diễn Dã Viện cười gian:

“Không chịu khổ thì lấy đâu ra tình cảm? Không có tình cảm thì còn gọi gì là show hẹn hò nữa?”

Khà khà khà khà…

……

Sau khi dẹp yên một đám kêu gào, Dã Viện bắt đầu công bố luật chơi:

“Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ cùng nhau sinh hoạt trên hòn đảo nguyên sơ xinh đẹp này trong vòng một tuần…”

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này