Chương 54: Đứng lâu quá, sắp hóa thành phông nền rồi

Mang tinh thần “tình cảm thuận theo tự nhiên, yêu đương do con tim lựa chọn”, tổ chương trình quyết định không chia nhóm cho khách mời, tránh việc vì bị ép nhóm mà không thể ở chung với người mình có cảm tình. Mọi chuyện đều phải tự bàn, tự làm, tự phối hợp,…

Written by

Mang tinh thần “tình cảm thuận theo tự nhiên, yêu đương do con tim lựa chọn”, tổ chương trình quyết định không chia nhóm cho khách mời, tránh việc vì bị ép nhóm mà không thể ở chung với người mình có cảm tình.

Mọi chuyện đều phải tự bàn, tự làm, tự phối hợp, tự giải quyết.

Cho nên—

“Trừ khi thật sự gặp tình huống đe dọa tính mạng, nếu không chúng tôi sẽ tuyệt đối không ra tay trợ giúp, các vị hiểu chưa?”

“Nhớ là phải giúp đỡ lẫn nhau nha~~~”

Câu cuối được nhấn âm cực kỳ rõ.

“……………”

Dàn khách mời đồng loạt bước vào trạng thái siêu thoát, không ai buồn nói lời nào.

Đạo diễn Dã cũng không để tâm, xòe tay rất tao nhã:

“Giờ mọi người có thể tự do hoạt động rồi.”

“Đi chuẩn bị những vật tư sinh hoạt cần thiết đi nhé, cố lên!”

Mọi người: “………………”

Cố cái đầu cô.

[Thế giới im lặng, chỉ còn tiếng họ tan vỡ.]

[Chuẩn bị đi, chuẩn bị tìm dây leo treo cổ.]

[Đội lồng tiếng đâu, bật Chú Đại Bi giùm cái.]

Thảm.

Hứa Tô đứng đơ vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được cười khẩy.

“Tôi xin hỏi thật.”

“Chuẩn bị bằng cái gì?”

Cành khô lá mục à?

Hay dưới biển có đèn thần Aladdin?

“Đúng là không biết bắt đầu từ đâu.”

Lệ Duy Chu thở dài, hiếm hoi đồng tình:

“Ngoài trái rừng, chắc chúng ta chẳng kiếm được gì.”

Trang Lạc cũng cau mày:

“Đúng vậy, tay không tấc sắt thế này, chúng ta đi đâu để chuẩn bị quần áo, thức ăn, chỗ ở và đi lại.”

Phương Hàn vẫn trong trạng thái cáu bẳn, trừng tổ chương trình chửi thề một câu.

“Ngay cả cá dưới biển cũng không bắt nổi!”

Một đám người vốn quan hệ rối như bún thiu, lúc này lại hiếm hoi cùng chung quan điểm.

Hứa Tô nghiêng qua phía Hoắc Dư Sâm, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:

“Anh vừa nói ‘vấn đề không lớn’, rốt cuộc là không lớn chỗ nào?”

Câu này cậu hỏi hồi nãy rồi, nhưng chưa kịp nghe trả lời thì bị Dã Viện cắt ngang.

Ánh mắt Hứa Tô mang theo chút hy vọng, chờ Hoắc Dư Sâm mở chế độ bàn tay vàng.

Hoắc Dư Sâm cười nhạt, hất cằm về phía rừng cây:

“Trong này chắc chắn có nước ngọt và rau quả dại, trong vòng một tuần tuyệt đối không để cậu đói .”

Hứa Tô: “?”

Rồi sao nữa?

Hoắc Dư Sâm nghiêng đầu, giọng mang chút trêu chọc:

“Đời người ngoài sống chết ra, còn gì là chuyện lớn trong đời?”

“……”

Có một cảm giác bị khỉ trêu chọc.

Hứa Tô cười khan.

“Ai nói đời người ngoài sống chết là không có chuyện lớn?”

“Lúc viết luận văn bảy ngày bảy đêm mà quên lưu, lúc gặp con gián nâu đậm biết bay, lúc trời mưa lạnh chết mẹ, trong túi không xu nào nên vẫn phải dậy sớm đi làm — đó đều là đại sự của đời người, hiểu chưa!”

“…Gián biết bay hả?”

[Đúng vậy, gián có thể bay.]

[Bí mật độc quyền của dân phương Nam.]

[Á á á á á?? Thật sao??]

[Thoáng cái cũng làm tôi choáng váng, là người dân bản địa của thành phố Y, tôi chưa bao giờ thấy gián biết bay (Che mặt)(Che mặt)(Che mặt)]

[Không ai quan tâm luận văn à? Tôi từng mất rồi, đau hơn thất tình.]

Độ nóng lại tăng thêm một nấc.

Phương Hàn mặt đen như đáy nồi.

Giờ này rồi còn bàn gián bay?

Đây đâu phải chương trình “Bước vào thế giới khoa học”!

Nhưng ngại thân phận Hoắc Dư Sâm, hắn chỉ nói vòng:

“Chúng ta không nên nghĩ cách sống qua đêm nay trước sao?”

Lệ Duy Chu và Trang Lạc lập tức gật đầu.

Lúc này, người từ đầu đến giờ gần như không nói câu nào — Cố Tinh Phàm — bỗng lên tiếng:

“Tôi có một cách.”

Từ lúc quay tới giờ hắn đứng như cái cọc, sắp thành phông nền rồi.

Giờ vừa mở miệng, lập tức thu hết ánh nhìn.

Hắn cười hơi ngượng:

“Chúng ta chỉ cần ngủ ngay bây giờ, rồi đảm bảo ngủ tới sáng mai.”

“Như vậy chẳng phải thuận lợi vượt qua tối nay sao?”

Mọi người: “………………”

Hứa Tô:

“Ý hay.”

“Chúng ta chỉ cần chết ngay bây giờ, rồi đảm bảo chết cho kỹ.”

“Vậy là vượt qua luôn cả đời.”

[Miệng Hứa Tô đúng là không ai đỡ nổi.]

[Tôi cười tới mức muốn xỉu.]

Hứa Tô nhìn người kia, tò mò thật sự:

“Xin hỏi anh là…?”

Mấy cái miệng cùng lúc mấp máy, ai cũng muốn giới thiệu hộ.

Nhưng Cố Tinh Phàm tự giành quyền:

“Chào Hứa Tô, tôi là Cố Tinh Phàm, là chồng tương lai của cậu.”

“Lần đầu gặp mặt, mong cả đời chỉ giáo.”

“Cậu gọi tôi là Tinh Tinh, tôi gọi cậu là Hứa Tô bảo bối được không?”

Mọi người: “?????????????”

Chỉ ba câu ngắn ngủi đã khiến tất cả mọi người đứng hình.

Hứa Tô là người treo máy nặng nhất:

“…Cái quái gì vậy???”

Cố Tinh Phàm tưởng mình nói chưa rõ, định lặp lại.

Hứa Tô giơ tay chặn ngay.

“Khoan.”

“Anh đứng yên đó.”

Rồi quay sang Hoắc Dư Sâm:

“Anh vừa định nói gì?”

Hoắc Dư Sâm mặt tối sầm, sát khí lộ rõ:

“Hắn là thằng ngu từ T thị chạy tới.”

Lời nói nghiến răng nghiến lợi mà ra, nên Hứa Tô xác định đây tuyệt đối không phải lời định nói ban đầu.

Cậu quay sang Lệ Duy Chu:

“Anh vừa nãy muốn nói gì?”

Sắc mặt Lệ Duy Chu cũng không được tốt, nhưng vẫn hơi nịnh nọt giới thiệu:

“Hắn là công tử tập đoàn địa ốc Anh Hằng ở T thị.”

Hứa Tô không dừng lại, lại nhìn sang Phương Hàn:

“Anh vừa nãy muốn nói gì?”

Phương Hàn lúc này giống như vừa bị nhét nguyên bãi phân vào miệng.

Ba cảm xúc: Hận sắt không thành thép – nhục tới tận nóc – thằng này có bệnh không? trộn chung với nhau khiến hắn hoàn toàn mở miệng không nổi.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này