Cố Tinh Phàm thấy hắn nửa ngày không nói, lập tức tranh thủ nói tiếp, nhanh như sợ bị cướp phần:
“Tôi là chú họ xa năm đời của hắn, đồng thời cũng là chủ nợ mà hắn đang nợ một nghìn vạn.”
Hứa Tô kéo dài một tiếng “ồ” rất chậm, rất đều, chậm tới mức nghe giống như não đang tải dữ liệu.
Sau đó lại dùng tốc độ chậm hơn nữa, bừng tỉnh nói:
“Bảo sao hai người nhìn cứ bệnh bệnh giống nhau, hóa ra là chung một dòng máu, haha.”
[Emmmmmm một nghìn câu nói gộp lại thành một câu chửi thề, ai đó làm ơn nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là cái quái gì vậy?!]
[Tôi chịu thật sự!!! Nhìn anh ta ăn mặc phong độ, khí chất lừa người quá, tôi còn tưởng anh ta là nam thần thanh lịch quý phái, tôi đã bắt đầu hâm mộ rồi, ai ngờ mở miệng ra cái là nguyên combo thần kinh!!!]
[Khóc không ra nước mắt… nãy tôi còn tự hận sao mình không phải đàn ông, giờ thì thôi khỏi.]
[Hóa ra từ đầu tới cuối là diễn để lấy lòng Hứa Tô.]
[Vừa lên đã “chồng tương lai”, tình yêu thời nay trực diện dữ vậy hả?]
[Yêu đương cái gì, hắn có bệnh thì đúng hơn.]
Nam thần trong một giây biến thành nam thần kinh, dân mạng không tiếp nhận nổi.
Cố Tinh Phàm trong vòng mười phút bị chửi văng lên hot search.
#TinNóng CốTinhPhàm lần đầu lên show đã phát bệnh
#KinhTởm CốTinhPhàm giả làm công tử lịch thiệp để tán Hứa Tô
#HứaTô bị thần kinh cưỡng chế yêu
Cái hashtag cuối đúng kiểu truyền thông bơm hơi quá đà, nhưng với cư dân mạng thích hóng drama thì không quan trọng, có chỗ tụ lại chửi là được.
……
Hiện trường.
“Ôi trời đất thánh thần ơi…”
Hứa Tô dùng hai ngón tay day thái dương, giờ cậu không phân biệt nổi mình đang gặp ác mộng hay thế giới thật sự có quỷ.
Rõ ràng trong nguyên tác không hề có nhân vật này, giờ rốt cuộc là chuyện gì?
“Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!”
Phương Hàn hỏi đúng tiếng lòng quần chúng.
Cố Tinh Phàm đúng kiểu gặp người nói tiếng người, gặp cháu thì bật mode gắt:
“Đây là cái thái độ mày dùng để nói chuyện với chú họ kiêm chủ nợ của mày à?”
“Tôi mà nói vậy không phải tại chú ép à?!”
Phương Hàn chịu hết nổi, bật lại:
“Nếu chú nói sớm là tới đây để tỏ tình cậu ta, đánh chết tôi cũng không đi chung!”
“Hừ.”
Cố Tinh Phàm cười lạnh.
“Vậy thì cút.”
“……”
Phương Hàn nhắm mắt, xoa mặt thật mạnh.
Xong quay người ngồi xổm xuống, không nói nữa.
Cố Tinh Phàm thấy vậy, đắc ý hừ thêm tiếng nữa:
“Đồ nhóc con.”
Rồi lập tức đổi sang vẻ si tình, quay sang Hứa Tô.
“Hứa Tô bảo bối, tôi—”
Hắn vừa định kể lể mình xem《Trở Về Cuộc Sống Giản Gị》thế nào, phát hiện linh hồn thú vị của Hứa Tô ra sao, bị tính cách độc đáo của cậu hấp dẫn thế nào, cuối cùng trở thành fan trung thành ra sao…
Thì tầm nhìn đã bị chắn ngang.
Hoắc Dư Sâm đứng chắn ngay giữa.
Hơn nữa còn dùng ánh mắt rất không thân thiện nhìn hắn.
Cố Tinh Phàm biết trên mạng đang đồn ầm chuyện CP Hoắc – Hứa.
Nhưng chỉ cần chưa công khai, thì đều là bịa đặt.
Hắn tin chắc lời đồn dừng ở người có não.
Và hắn tin, mình chính là người có não đó.
Nên hắn cho rằng khả năng hắn theo đuổi được Hứa Tô là rất lớn.
Lớn cỡ nào?
So big.
Cho nên hắn tới.
Tới giành hạnh phúc cho đời mình.
Hít sâu một hơi, hai tay đút túi, làm bộ không coi Hoắc Dư Sâm là đối thủ:
“Anh làm gì vậy?”
Hoắc Dư Sâm nheo mắt, mặt không đổi sắc, nhưng giọng nói mang theo sát khí rõ ràng:
“Có bệnh thì đi chữa, đừng ép tôi quăng anh xuống biển cho cá ăn.”
[A?! Tu la tràng tới luôn vậy hả?!]
[Wow! Kích thích quá! Đợi tôi! Tôi đi lấy cổ vịt trong tủ lạnh!]
[Không còn não yêu đương nữa, đường tình cảm của Tô Tô giờ đây cũng khởi sắc rồi, gặp phải cạnh tranh giữa các nam nhân rồi.]
[Vote cho Hoắc Dư Sâm, khỏi hỏi lý do, vì ảnh giàu.]
Chương trình vừa mở máy đã bùng nổ xung đột tình cảm, đạo diễn Dã mừng như bắt được vàng.
“Quá tốt!”
“View ổn rồi!”
“Mẹ không còn lo tiền thưởng rating của con nữa!”
“Yeah!”
Cô đập tay cái bốp, quay sang phó đạo diễn đang đứng cho có.
“Lão Ngưu à, lần này nhờ cậu nhiều rồi, sau khi về sư tỷ nhất định mời cậu ăn một bữa ngon!”
Dư Đại Ngưu vốn định nói: Có Hứa Tô ở đây thì chị khoan mừng, lỡ lát nữa cậu ta nổ thêm quả bom nào đó khiến chương trình bay màu thì đừng trách tôi không nhắc.
Nhưng nghìn lời dồn lại, cuối cùng chỉ còn một tiếng gào từ đáy lòng:
“Đừng gọi tôi như vậy!!!”
Đạo diễn Dã: “Được rồi, Tiểu Ngưu.”
Dư Đại Ngưu: “……”
……
Tập đoàn Hoắc thị, tầng cao nhất.
Trong phòng chủ tịch.
Một bàn tay từng khuynh đảo thương trường đập mạnh xuống bàn.
“Tên họ Cố kia, ông có ý gì?!”
“Năm đó suýt cướp vợ tôi còn chưa đủ, giờ tới cháu ông còn dám cướp vợ cháu tôi hả?!”
“Nhà ông tổ tiên làm thổ phỉ à?! Suốt ngày không biết xấu hổ mà đi cướp!”
Bên kia điện thoại, họ Cố cũng không vừa:
“Họ Hoắc kia, ông đừng có mà vu oan giá hoạ!”
“Rõ ràng năm đó là ông dùng thủ đoạn bẩn thỉu cướp đi người vốn là vợ tôi!”
Hoắc Như Hối trợn mắt kiểu “ông là cái thá gì”, phun một tiếng khinh bỉ:
“Ông còn biết xấu hổ không? Ai là vợ của ông?!”
“Năm đó không có tôi, A Hoa đã báo cảnh sát bắt ông tội quấy rối tình dục rồi!”
Họ Cố nghe tới đây thì nổ tung:
“Ông xạo vừa thôi! Là do ông dẫn dắt dư luận nói tôi có ý đồ xấu!”
Hoắc Như Hối cười khẩy:
“Chẳng lẽ không phải?”
“Má nó! Cái thứ nước hoa thối nhà ông!!”
Họ Cố tức tới mức chửi bậy:
“Cả trường ai cũng biết tôi chỉ muốn rủ cô ấy đi xem phim! Chỉ có ông nói tôi rủ đi thuê phòng!!”
“Xem phim xong thì bước tiếp theo chẳng phải thuê phòng sao?”
Hoắc Như Hối cười càng mỉa:
“Tôi chỉ giúp ông lược bớt vài bước thôi, có vấn đề gì?”
“Ông!!! Tôi không có ý đó!!!”
Họ Cố bỗng cảm thấy mình như một góa phụ bị đặt điều vu khống, vừa oan ức vừa không cãi lại được, tức đến mức giọng run run.
Hoắc Như Hối cũng không quan tâm huyết áp đối phương có lên 180 không, thẳng thừng vào đề:
“Mau gọi cháu ông cút về đi.”
“Đừng hòng đào góc tường nhà họ Hoắc.”
Nghe tới đây, bản tính phản nghịch của họ Cố bùng lên.
Đùa à?
Sao có thể cả đời thua họ Hoắc được!
Trước đây tôi thua, nếu giờ cháu tôi thắng, thì cũng coi như họ Cố thắng!
Nghĩ vậy, tâm trạng họ Cố phơi phới hẳn, như đã chắc mẩm cháu mình sẽ thắng lớn.
Ông ta đắc ý buông lời:
“Mơ đi! Lần này chắc chắn là tôi—”
“Cạch!”
Hoắc Như Hối dập máy gọn gàng, không cho chữ cuối cùng ra đời.
Ông quay sang thư ký Trình, giọng thấm thía:
“Thấy chưa?”
“Muốn chọc tức kẻ thù, cách hay nhất là lúc nó đang hăng nhất, tìm cách bắt nó nuốt ngược lời về.”
“…Dạ, hiểu rồi.”
Trình thư ký gật đầu nghiêm túc.
Chỉ là trong mắt vẫn có chút cạn lời.
Dù sao thì, hai ông già cộng tuổi lại hơn 140, nhưng cộng tuổi tâm lý lại chưa tới 14.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này