Chương 65: Anh biết rồi đấy, tôi xưa nay không nói dối

Nhưng mấy vị khách mời tại hiện trường thì hoàn toàn không vui nổi. “Đủ rồi đó.” Hứa Tô không nhịn được nữa, thẳng thừng cắt ngang lời đạo diễn: “Thở một cái đi. Khoa Phụ không phải vì chạm được mặt trời mới được người ta nhớ tới đâu.” (Khoa Phụ là tên nhân…

Written by

Nhưng mấy vị khách mời tại hiện trường thì hoàn toàn không vui nổi.

“Đủ rồi đó.”

Hứa Tô không nhịn được nữa, thẳng thừng cắt ngang lời đạo diễn:

“Thở một cái đi. Khoa Phụ không phải vì chạm được mặt trời mới được người ta nhớ tới đâu.”

(Khoa Phụ là tên nhân vật trong thần thoại Trung Hoa, người khổng lồ nổi tiếng với tích “Khoa Phụ đuổi theo Mặt Trời”: Khoa Phụ đuổi theo Mặt Trời để mang ánh sáng cho nhân loại, cuối cùng chết vì khát, hóa thân thành núi non/sông suối.)

Đạo diễn Dư: “……?”

“Cái gì cơ?”

Hứa Tô đưa tay lên miệng làm loa:

“Tôi nói là—tôi chuẩn bị qua khu lều trại cướp đồ tiếp đấy—mấy người cẩn thận chút đi.”

Vút—

Một cơn gió lùa ngang qua.

Hứa Tô hạ tay xuống, nhìn lại.

Ừm, đạo diễn Dư đã biến mất không còn tăm hơi.

Rất tốt.

Lúc này mưa cũng vừa ngớt, có thể nhóm lửa rồi.

Bị dầm mưa suốt cả buổi chiều, dù có lá chuối che chắn, quần áo của mọi người vẫn ướt sũng, không sấy thì tối nay khỏi ngủ.

Trang Lạc vốn đã không hài lòng với việc phân công dựng nhà ban chiều, liền nhanh chân mở miệng, tranh cho mình một việc “nhẹ nhàng”:

“Tôi trông lửa.”

Mọi người: “……”

Cố Tinh Phàm nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó nói thành lời:

“Trông lửa mà cũng cần phân công à?”

[Đỉnh cao mỉa mai luôn.]

[Trang kỹ nữ học Hứa Tô kìa, công việc trước đây của Hứa Tô là giám sát, trong lòng cậu ta bất mãn, nên cũng bắt chước một cách vụng về.]

[Không đứng về phe nào, nói một cách công bằng thì Trang Lạc làm vậy cũng hợp lý thôi, Hứa Tô có thể lười biếng, tại sao cậu ta không thể?]

[Công bằng cái gì! Xem từ đầu đi! Hứa Tô mặc dù lười biếng về thể lực, nhưng mưu kế đều là cậu ấy đưa ra, nếu không có cậu ấy thì những công cụ này ở đâu ra? Cho nên cậu ấy bớt chút sức thì có gì mà không được?]

[Ra ý tưởng thì không cần làm à?!]

[Làm cái gì! Đã ra mưu kế thì tại sao còn phải ra sức?! Cái gì cũng bắt cậu ấy ra hết thì những người khác làm gì?! Đứng ăn phân sao?!]

[…???]

Cuối cùng, phương án được chốt là:

Tự chia nhóm, ai sấy đồ người nấy.

Nguyên nhân rất đơn giản—Hoắc thái tử gia không muốn nghe bọn họ cãi nhau thêm nữa.

Sau khi “mọi người” (thực chất là một người) “thống nhất” xong phương án, Cố Tinh Phàm lập tức chạy lại cạnh Hứa Tô, mặt mày hớn hở:

“Hứa Tô bảo bối, hai ta một nhóm được không?”

“Không.”

Hứa Tô từ chối gọn lỏn.

“Thầy bói nói đời này tôi không được lại gần người họ Cố, lại gần là chết. Tôi tin số, không muốn chết.”

Cố Tinh Phàm: “???”

“Bói kiểu gì mà nhắm thẳng anh vậy?!”

Hứa Tô gật đầu rất nghiêm túc:

“Anh biết rồi đấy, tôi xưa nay không nói dối.”

Mọi người: “……”

Câu này cậu tự tin nói ra vậy à?

“Câu trước chưa chắc là thật, nhưng câu này chắc chắn là giả.”

Trang Lạc không nhịn được lẩm bẩm một câu.

Nói xong còn cố tình liếc Cố Tinh Phàm một cái, hy vọng đối phương tỉnh táo lại, đừng tiếp tục đơn phương nữa.

Tuy nhiên giây tiếp theo cậu ta phát hiện ra, cậu ta sai rồi.

Không nên cố đánh thức người giả vờ ngủ.

Huống chi rất có thể… hắn ngủ thật.

“Hứa Tô bảo bối, cậu đưa bát tự cho tôi đi, tôi tìm thầy cao tay nghịch thiên cải mệnh, như vậy chúng ta có thể kết tóc se duyên rồi!”

Trang Lạc: “…………”

Hết cứu.

Thật sự hết cứu.

[Thà nghịch thiên cải mệnh cũng muốn ở bên Hứa Tô, hắn thật sự là… tôi khóc rồi.]

[TikTok lại có caption mới: Năm thuần khiết nhất, anh ấy thà tìm thầy cao tay đổi mệnh nghịch thiên, cũng muốn ở bên người đó.]

Hoắc lão gia lập tức có thêm tư liệu để chọc người, liền gọi điện cho họ Cố.

“Alo? Họ Cố à, cái chương trình đó ông xem chưa?”

“Ha ha ha ha, cháu ông bị ghét chẳng khác gì sâu lông kìa!”

Huyết áp vừa mới ổn định của họ Cố lại vọt thẳng lên trời:

“Họ Hoắc! Ông nói chuyện có cần khó nghe vậy không?! Gọi thế là sao?!”

Hoắc Như Hối thổi tách trà nóng:

“Tức là người gặp người ghét, hiểu không?”

“……Hiểu cái đầu ông!”

Họ Cố nổi điên:

“Ông đợi đấy! Tôi lập tức sang Y thị tìm ông!”

Hoắc Như Hối thản nhiên:

“Có cần tôi cho xe qua đón không?”

“Tất nhiên!”

Họ Cố co được giãn được.

Cúp máy xong, Hoắc Như Hối dặn Mao quản gia gom hết thuốc liên quan đến ung thư trong nhà cất đi, đừng để họ Cố thấy.

Lão Mao hơi buồn:

“Ngài không thể giấu tất cả mọi người mãi được.”

Hoắc Như Hối trừng mắt:

“Ai nói tôi giấu tất cả? Thằng nhóc kia chẳng phải biết rồi sao?”

Lão Mao bĩu môi:

“Thiếu gia biết là do viện trưởng Tần lỡ miệng, không liên quan đến ngài. Người muốn giấu nhất vốn là ngài mà.”

“……”

Hoắc Như Hối cứng họng.

Thế là bắt đầu nói bừa:

“Tôi buồn ngủ! Tôi muốn ăn sáng! Bảo Lumia chuẩn bị nước ngâm chân ngay!”

“……”

Đây là lần thứ hai trong đời lão Mao cảm thấy cạn lời.

……

Đêm xuống, ngày đêm đổi chỗ.

Sau một ngày gà bay chó sủa, dưới bầu trời đầy sao, tổ chương trình cuối cùng cũng đón được khoảnh khắc khiến khán giả tim đập thình thịch.

Dưới tán cây lay động ánh lửa, bên đống lửa ấm áp, sáu vị khách mời công đẹp – thụ xinh bắt đầu cởi áo ngoài, chuẩn bị sấy đồ.

Đạo diễn Dã kích động quay đầu lại:

“Mau mau! Lấy nét cho chuẩn!”

“Nhất định phải quay được chỗ then chốt! Hiểu chưa?!”

Quay phim: “……”

Hiểu thì hiểu, nhưng…

“Vậy có bị xem là phản cảm rồ—”

Chữ “rồi” còn chưa ra khỏi miệng, đã ăn trọn một cái tát.

“Phản cái gì mà phản! Có lộ điểm nhạy cảm đâu!”

Đạo diễn Dã trừng mắt, nghĩ tới gì đó lại bổ sung:

“Đàn ông cởi áo trên không tính là lộ!”

Quay phim rụt rè:

“Vậy lộ dưới tính không?—á!”

Lại một cái tát nữa.

“Họ đâu có ngu! Sấy quần áo thôi mà, ai lại cởi cả quần lót?!”

Vừa dứt lời, quay phim đột nhiên trợn to mắt:

“!”

Đạo diễn Dã: “?”

Có chuyện gì?

Cô theo ánh nhìn của cậu ta quay sang.

Giây tiếp theo.

“!!!”

“Hứa Tô cậu đang làm cái gì đấy?! DỪNG TAY!!!”

Quay phim: “……”

Suýt nữa.

Suýt nữa thì chương trình thật sự bị cấm phát sóng.

[Á á á á á đồ đạo diễn chết tiệt! Sao lại cản cậu ấy!!!]

[Chuẩn luôn!]

[Hứa Tô thích cởi thì cứ để cởi đi, mới 23 tuổi thôi mà, đang cái tuổi không hiểu chuyện, đừng kìm hãm thiên tính của trẻ con!]

[Chuẩn luôn!]

[Chúng tôi còn là VIP, có cái gì mà không được xem chứ!]

[Chuẩn luôn!]

[Hí hí hí, nước miếng tôi chuẩn bị xong rồi, mau cho cởi đi!]

[Chuẩ… ủa? Khoan, nước này là nước tôi đang nghĩ tới đó hả?]


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này