“Bây giờ là mùa hè, không cần cởi sạch cũng hong khô được.”
Hoắc Dư Sâm đau đầu nhìn Hứa Tô, tay vẫn giữ chặt bên eo cậu, nửa điểm cũng không dám buông. Chỉ sợ lơ là một cái, tên phản nghịch này lại tiếp tục kéo xuống thật.
Hứa Tô hất mặt sang bên:
“Tôi không! Tôi cứ phải cởi sạch mới chịu!”
Hoắc Dư Sâm: “……”
Quả nhiên rất có tinh thần phản nghịch.
Anh nhắm mắt thở dài, quay sang đạo diễn:
“Lấy cho cậu ấy bộ đồ khô.”
Đạo diễn Dã vốn đang hóng chuyện đến hăng say, nghe vậy lập tức đứng hình:
“?”
“???”
“?????”
Không phải chứ? Ngăn không được thì chơi đặc quyền à?!
Cô gạt quay phim sang một bên, tiến lại gần, hạ giọng nhắc nhở:
“Hoắc tổng, lúc trước chúng ta đã nói rõ rồi, trong quá trình ghi hình không được sử dụng bất kỳ đặc quyền nào.”
Hoắc Dư Sâm liếc cô:
“Tôi nhớ tôi còn từng nói, trong trường hợp thực sự bất đắc dĩ, tôi có thể sử dụng đặc quyền một lần.”
“???”
“Đây đã là lúc bất đắc dĩ rồi sao???”
Đạo diễn Dã gần như không tin vào tai mình.
Hoắc Dư Sâm chẳng buồn giải thích:
“Tôi nói phải thì là phải. Đi lấy đi.”
Đạo diễn Dã vẻ mặt phức tạp, cười ha ha hai tiếng không biết là khóc hay cười, sau đó ngoan ngoãn đi lấy quần áo.
Toàn bộ đoạn đối thoại đều lọt sạch vào tai Hứa Tô.
“???”
“Khoan đã???”
“Khách mời còn có đặc quyền cơ à?!”
Hoắc Dư Sâm tiện tay lấy áo ướt quấn lại phần trên cho cậu:
“Khách mời thì không.”
Hứa Tô nheo mắt.
“—Nhưng nhà đầu tư thì có.”
Hoắc Dư Sâm bình thản đáp.
Hứa Tô: “OK.”
Anh thắng.
Đồ khô rất nhanh được mang tới.
Y hệt bộ ban đầu.
Hai người tránh camera thay xong, Hoắc Dư Sâm mới hỏi:
“Nếu tôi không dùng đặc quyền, lúc nãy cậu định cởi thật à?”
Hứa Tô đáp tỉnh bơ:
“Cởi chứ.”
“……”
Hoắc Dư Sâm mặt đầy vạch đen.
Hứa Tô bỗng bật cười:
“Anh ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy? Khích tướng cũng không nhìn ra.”
Cởi thật sao được.
Cậu chẳng qua là dọa tổ chương trình thôi.
Chứ đứng hong bên lửa, vừa lâu vừa khó chịu, ai rảnh mà chịu khổ kiểu đó.
“Chỉ có đồ ngốc mới ngồi chờ hong từng chút. Tôi có phải mực khô đâu.”
Hứa Tô vươn vai lười biếng, tiện tay vỗ vai anh:
“Phối hợp vừa nãy không tệ nha, giữ được hình tượng cho tôi, ăn ý phết, cho anh điểm cộng to đùng!”
Hoắc Dư Sâm lập tức phản bác:
“Ai phối hợp với cậu? Tôi là sợ cậu cởi thật đấy!”
“?”
Hứa Tô chớp mắt đầy khó hiểu:
“Tôi cởi thì anh sợ cái gì? Tôi có định lột quần anh đâu.”
Hoắc Dư Sâm bị chọc đến bật cười:
“Tôi sợ ảnh hưởng mỹ quan đô thị, được chưa?”
Câu này trực tiếp làm Hứa Tô im bặt.
Cậu mặc dù không phải là người để ý đến hình tượng cá nhân, nhưng lại là người rất quan tâm đến danh dự tập thể.
Lỡ vì mình mà thành phố mất danh hiệu văn minh thì đúng là tội nhân thiên cổ.
Thế là cậu trịnh trọng tuyên bố:
“Anh yên tâm, sau này tôi tuyệt đối không cởi quần ở nơi công cộng nữa!”
Hoắc Dư Sâm bán tín bán nghi nhìn cậu.
Hứa Tô bình thản bổ sung:
“Chỉ mặc quần ở nơi công cộng thôi!”
“……”
Hoắc Dư Sâm lập tức siết cổ cậu:
“Có đổi lời không? Có đổi không?!”
“Ơ từ từ! Ngộp chết giờ!”
“Chết luôn cho rồi! Sống chỉ để chọc tức tôi!”
“Tôi nói sai chỗ nào chứ…”
“Cậu tự biết…”
Hai người vừa cãi vừa vật nhau, tiếng ồn dần truyền sang chỗ bốn người còn lại.
“Bên kia làm gì vậy?”
Trang Lạc tò mò nhìn sang.
Cố Tinh Phàm lập tức suy diễn cực đoan:
“Tên họ Hoắc kia không phải đang ép buộc Hứa Tô bảo bối đấy chứ?!”
Phương Hàn nghe mà cạn lời:
“Não chú cũng bay xa thật.”
Cố Tinh Phàm trừng mắt:
“Chuyện của người lớn, trẻ con bớt xen vào!”
Phương Hàn: “???”
[Ha ha ha ha ha tôi cười điên luôn.]
[Hai người này sinh ra chỉ để tấu hài thôi đúng không.]
[Phương Hàn: Ông già kia sao vẫn chưa chết vậy!]
Trang Lạc vội vàng giảng hòa:
“Thôi thôi, đừng cãi nữa, hay là nghĩ xem lát nữa dùng gì đi bắt hải sản đi?”
Cố Tinh Phàm quay ngoắt sang công kích:
“Chuyện của tổng tài, diễn viên bớt xen vào!”
Trang Lạc: “?????”
Ủa alo???
Lệ Duy Chu nhìn không nổi nữa, đành lên tiếng:
“Cố tiên sinh, anh bình tĩnh chút đi…”
Cố Tinh Phàm lập tức quay sang hắn:
“Chuyện của chiến thần tình yêu thuần khiết, tra nam bớt xen mồm!”
Lệ Duy Chu: “??????”
Không phải chứ, anh thực sự có bệnh hả?!
[Má ơi anh ta điên thật rồi.]
[Khác với cái điên của Hứa Tô, Cố Tinh Phàm cho tôi cảm giác là đầu óc có vấn đề thật, giống như hồi nhỏ bị sốt cao.]
[Ha ha ha ha ha ha làm bạn với các bạn trên mạng thật vui, cười đau cả bụng.]
Hong khô quần áo xong, cả nhóm quay về lều lá nghỉ ngơi.
Rắc rối mới lại xuất hiện.
“Ngủ kiểu gì đây?”
Túi ngủ chỉ có bốn.
Mà người thì có sáu.
Điều này có nghĩa là, có hai người chỉ có thể ngủ trên cái giường đơn sơ làm bằng lá cây.
Không khí lập tức trầm xuống.
Dù sao cũng không có ai sinh ra đã thích chịu khổ.
Trang Lạc đảo mắt một vòng, thấy không ai mở miệng, liền chủ động nhún nhường:
“Tôi nằm đất cũng được.”
Cậu ta cười nhẹ:
“Dù sao mùa hè, ban đêm không lạnh lắm, tôi chịu chút cũng không sao.”
[Hu hu khoảnh khắc này tôi lại thấy bóng dáng Trang Lạc năm xưa.]
[Cậu ấy vốn rất dịu dàng mà.]
[Cậu ấy đáng lẽ phải được bảo vệ, tất cả là do những nhà tư bản đáng ghét khiến cậu ấy trở nên như bây giờ.]
[Không, bây giờ cậu ấy cũng rất tốt, theo bạn bè trong giới của tôi tiết lộ, những bằng chứng ‘sập nhà’ kia đều là giả, chỉ vì Hứa Tô có đại gia chống lưng, họ tạm thời không có cách nào tẩy trắng mà thôi, mọi người chờ xem, sẽ có một ngày sự thật được phơi bày!]
[Nếu thực sự là như vậy, tôi lập tức đổi lại bức ảnh trừ tà ở đầu giường thành ảnh Lạc Lạc!]
[? Lầu trên không phải là fan giả đó chứ?]
Lệ Duy Chu liếc nhìn Trang Lạc một cái.
Lần này lại không hùa theo kiểu “đồng cam cộng khổ”.
Mà trực tiếp nói:
“Hứa Tô dùng một túi ngủ đi.”
Mọi người: “?”
Trang Lạc: “???”
Hứa Tô: “Anh có bệnh à?”
Gân xanh trên trán Lệ Duy Chu khẽ giật.
Nhưng hắn vẫn giữ giọng bình tĩnh:
“Cậu dễ bị cảm. Chúng ta còn phải ở đây sáu ngày, tốt nhất đừng để ốm.”
Ánh mắt và ngữ khí đều dịu xuống thấy rõ.
Cả đám càng nghe càng thấy sai sai.
Trang Lạc cau mày:
“Sao anh biết cậu ấy yếu?”
Hứa Tô cũng nhíu mày:
“Anh sủa cái gì vậy? Sao biết tôi yếu?”
Cố Tinh Phàm thì trực tiếp nhảy dựng:
“Anh mẹ nó nhìn thấy thân thể Hứa Tô bảo bối rồi hả?!”
Mọi người: “……”
[Logic đỉnh cao.]
[Không đi thi đại học đúng là uổng phí nhân tài.]
[Linh hồn thú vị thì vạn người có một, linh hồn có bệnh thì trăm năm mới gặp một lần.]
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này