Lệ Duy Chu rõ ràng cũng nhận ra lời mình vừa nói cực kỳ dễ gây hiểu lầm, liền vội vàng chữa cháy:
“Không phải, mọi chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu.”
“Là năm ngoái, đúng hôm đông chí, Hứa Tô vì muốn gặp tôi nên đứng ngoài phim trường hứng gió suốt cả đêm. Đến lúc tôi ra thì cậu đã sốt cao rồi, khi ấy tôi mới biết cậu ấy không chịu được gió lạnh.”
Chuyện này vốn chẳng mấy ai biết.
Bởi cái thời điểm đó, Lệ Duy Chu coi Hứa Tô như giẻ rách, như không khí, ghét ra mặt.
Thế mà giờ lôi ra kể…
Chỉ càng khiến người ta thấy rõ năm xưa hắn đối xử với Hứa Tô tệ tới mức nào.
Bình luận nổ tung tại chỗ:
[Họ Lệ kia anh có biết mình đang nói cái quái gì không? Trời rét cắt da cắt thịt đứng ngoài trời cả đêm, là người thường ai mà không bệnh?!]
[Nhớ không nhầm thì đoàn phim lúc đó còn quay ở Đông Bắc!]
[Đông Bắc! Đông chí! Nguyên đêm! Trời ơi, đủ mọi yếu tố nguy hiểm đã được cộng dồn lại rồi còn gì!]
[Không phải Hứa Tô mạng lớn thì chắc giờ mộ xanh cỏ rồi, hắn còn mặt mũi đem ra kể?]
[Anh ta chết chắc rồi! Người đâu, mau lấy bàn phím chuyên dụng đã giúp tôi thắng sáu lần cuộc thi bàn phím hiệp sĩ mạng ra đây!]
Chính chủ Hứa Tô nghe xong thì máu dồn lên não:
“Anh có bệnh à?! Khui lịch sử đen của tôi đấy hả?!”
Thích phải một thằng tồi, sau này nhìn lại khác gì dính án tích.
Đã đủ nhục rồi.
Đằng này cái “án tích” ấy còn không phải của cậu, mà là cậu gánh thay nguyên chủ.
Nhân đôi độ ê chề.
“Hứa Tô, đừng hiểu lầm.”
Lệ Duy Chu thấy tình hình không ổn, vội vàng giải thích:
“Anh nhắc chuyện đó không phải để chế giễu em, chỉ là… thấy em trước đây sống không dễ dàng, sau này nên được đối xử tốt hơn.”
Thực ra hắn còn muốn nói thêm.
Muốn nói rằng những điều Hứa Tô từng làm vì hắn, hắn đều nhớ hết.
Nhớ rất rõ.
Chỉ là không dám mở miệng.
— Nhưng ánh mắt thì bán đứng sạch sẽ.
Hứa Tô bị hắn nhìn chằm chằm: “…? …?? …??? ”
Cái ánh mắt gì đấy?
Ghê chết mẹ.
“Đừng dùng ánh mắt kinh tởm đó nhìn tôi! Xúi quẩy!!”
[Chuẩn!]
[Chương trình gì mà bệnh nhân sốt cao nhiều như nấm sau mưa vậy trời.]
[Lệ Duy Chu, nếu anh bị bệnh thì đi khám đi, đừng ở đây làm hại mắt tôi]
[Tôi loáng thoáng nhớ là cặp đôi Trang Chu vẫn chưa chính thức tuyên bố chia tay đúng không? Hắn làm vậy có nghĩ tới Trang Lạc không?]
Hiển nhiên là không.
Bằng chứng là Trang Lạc mắt đã đỏ hoe, còn Lệ Duy Chu vẫn như chẳng hề hấn, ánh mắt dán chặt trên người Hứa Tô.
Phương Hàn khoanh tay đứng nhìn, khóe môi nhếch lên đầy ý vị:
“Một cái túi ngủ mà kéo ra được cả đống chuyện cổ tích xa xưa, cũng tài thật.”
“Hay ba người các người ngủ chung luôn đi, nằm đống lá kia ấy. Vừa tiết kiệm túi ngủ, vừa trả lại đạo diễn một cái, đẹp cả đôi đường.”
Đột nhiên bị gọi tên, đạo diễn Dã Viện: “Hả?”
“Không được!”
Người chưa tới lượt lên tiếng, Cố Tinh Phàm đã nhảy dựng:
“Hứa Tô nhà tôi nhất định phải ngủ túi ngủ! Không có phương án B!”
Hắn giơ ngón cái chỉ vào mình:
“Người yêu của tôi, tôi bao bọc, hiểu không?!”
Cả đám: “……”
Hứa Tô tiện tay vả cho một phát:
“Hiểu cái đầu anh!!”
[Đôi khi bị một kẻ điên thích, cảm giác cũng giống như bị lưu lại một vết nhơ.]
[Hứa Tô: Gì cơ? Ý mấy người là tôi giờ có hai vết nhơ luôn á?!]
[Sau này Tô Tô kể với bạn bè về lịch sử tình trường: Ôi, cái tên theo đuổi đó tôi không muốn nhắc tới đâu.]
Cuối cùng vẫn là Hoắc Dư Sâm kéo câu chuyện về đúng quỹ đạo.
Anh nhìn Lệ Duy Chu, ánh mắt lạnh tới mức đủ đóng băng cả bãi biển:
“Nói lòng vòng nhiều như vậy, rốt cuộc anh muốn gì?”
“Tôi…”
Bị hỏi thẳng mặt, Lệ Duy Chu vô thức nuốt khan.
Không rõ là chột dạ hay căng thẳng.
Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, cố tỏ ra nhẹ nhàng:
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn giúp Hứa Tô có một cái túi ng—”
“Giúp cậu ấy có túi ngủ?”
Hoắc Dư Sâm cắt ngang, giọng còn lạnh hơn gió đêm trên đảo.
“— Hay là muốn Hứa Tô quay về như trước, tiếp tục xoay quanh anh?”
[!!!]
[Đại chiến cấp sử thi chính thức khai màn!!!]
[Đúng là phải có Hoắc Dư Sâm mới trị được họ Lệ kia.]
[Ánh mắt Thái tử gia nhìn thấu hồng trần luôn rồi.]
[Lệ Duy Chu trước kia đâu có lố vậy, giờ bị kích thích gì thế?]
Bị kích thích bởi tiền.
Một đống tiền.
Sau cú bóc phốt của Hứa Tô, hợp đồng bay sạch, còn phải đền bù vi phạm cộng lại hơn 300 triệu.
Đau hơn bị đâm.
Nhưng sống vẫn phải sống.
Sống mới có hi vọng lật mình.
Thế là, hắn ta đến để làm Hứa Tô thấy khó chịu. Hắn ta vốn nghĩ rằng mình nói như vậy có thể khơi gợi ký ức của Hứa Tô, khiến Hứa Tô nhớ lại trước đây mình đã từng yêu sâu đậm người đàn ông trước mặt này như thế nào, để Hứa Tô hiểu rằng sự hy sinh trong quá khứ không phải là công cốc.
Trong kế hoạch của hắn ta, sau khi nghe lời hắn ta nói, Hứa Tô lẽ ra phải nghĩ thế này:
* “Ồ ~ Ra là anh ấy đều nhớ! Ra là anh ấy không phải hoàn toàn không quan tâm đến mình!”
* “Lúc đó anh ấy nhất định đã rung động rồi, chỉ là vì những cái nhìn của thế tục và rào cản đạo đức nên không thể đáp lại mình!”
* “Đúng! Nhất định là như vậy! Nếu không thì làm sao anh ấy lại nhớ một chuyện nhỏ như vậy lâu đến thế!”
* “Hóa ra, mình vẫn luôn ở trong tim anh ấy!”
—Trời ơi!!
Thật không thể tưởng tượng nổi nguyên chủ rốt cuộc là một người mê muội tình yêu đến mức nào, mới khiến người ta có thể suy diễn ra như vậy!!
Thật sự là quá vô lý, vô lý đến tận nhà ông bà nội của sự vô lý luôn rồi!!
Hứa Tô, người bị buộc phải gánh chịu tất cả thay cho nguyên chủ: Tác giả tối nay ngủ ngon không? Chứ tôi thì mất ngủ rồi đấy.
……
Ngoài khung hình.
Dã Viện nheo mắt, giơ tay tạo thành một khung vuông hướng về phía căn lều.
“Rất tốt, xem ra tin đồn không sai.”
“Hả?”
Dư Đại Ngưu đang ngồi kế bên gặm mía, ngơ ngác hỏi:
“Tin đồn gì cơ?”
“Có nguồn nội bộ bảo Lệ Duy Chu với Trang Lạc trong thời gian tạm dừng ghi hình đã cãi nhau hai trận, quan hệ đang cực kỳ căng.”
Dã Viện đắc ý lắc lắc điện thoại.
“Rồi sao nữa?”
Dư Đại Ngưu vẫn chưa bắt sóng kịp.
“Thì tôi có cơ hội ghi lại quá trình tan vỡ tình cảm chứ sao!”
Dã Viện khinh thường lườm anh ta một cái.
Dư Đại Ngưu gãi đầu, nghĩ một lúc lại hỏi:
“Nhỡ họ không chia tay thì sao?”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này