“Thì bọn họ lại càng dễ nảy sinh mâu thuẫn trong chương trình chứ sao.”
Dã Viện tiện tay cầm khúc mía, vừa gặm vừa giảng đạo lý:
“Khi một mối quan hệ bắt đầu có vấn đề, cái kiểu ở cạnh nhau đầy khó chịu, đầy cảm xúc tiêu cực, khán giả cũng nên được thấy.”
“Ồ…”
Dư Đại Ngưu chớp mắt, gật đầu lia lịa, trông như vừa được khai sáng.
Dã Viện nhìn mà thấy vui trong lòng: Ừm, trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ…
“Nhưng mà show hẹn hò chẳng phải nên quay yêu đương ngọt ngào là chính à?”
Dã Viện: “…………”
… Khoan đã.
Nãy giờ tôi đang hài lòng cái gì vậy?
Rõ ràng, dù cùng sư môn, nhưng Dư Đại Ngưu chắc chắn chưa từng xem chương trình của cô.
Chứ nếu có xem, tuyệt đối không thể hỏi ra câu ngây thơ đến mức xúc phạm IQ đạo diễn như vậy.
Mặc dù《Gặp Nhau Phía Cầu Vồng》là một chương trình hẹn hò, nhưng nó không chỉ tập trung vào những mối tình đẹp đẽ, hài hòa.
Cãi vã, chia tay, thậm chí là không nhìn mặt nhau đến già, cũng là một phần của tình yêu.
Về điều này, Đạo diễn Dã, người đã trải qua 68 mối tình, hiểu rất rõ!
Vì vậy, trong chương trình của cô, không chỉ mời những người độc thân đến tham gia.
Những cặp đôi đang yêu nồng nhiệt, và cả những cặp đôi sắp tan vỡ, cũng sẽ xuất hiện trong danh sách khách mời của cô, mục đích là để khán giả được thấy toàn bộ quá trình hẹn hò ở mọi giai đoạn.
Tuy nhiên!
Dã Viện nằm mơ cũng không ngờ…
Đạo diễn Dã vạn lần không ngờ rằng, Dư Đại Ngưu, sư đệ khác cha khác mẹ của cô, lại chưa từng xem chương trình của cô!
Tổn thương này quá lớn.
“Biến đi cho tôi!! Đồ rác rưởi chưa từng xem chương trình của tôi!!”
Dư Đại Ngưu: “……?”
Ủa?
Sao đang nói chuyện lại bắt đầu chửi người vậy?
……
Bên trong nhà lá.
Các khách mời đã chia thành hai nhóm rưỡi đang hỗn loạn.
Bên này.
“Anh nói lại lần nữa thử xem! Có giỏi thì nói lại lần nữa!!”
Hứa Tô đang cầm dép rượt đánh Cố Tinh Phàm, lý do cụ thể không rõ, nhưng nhìn lực tay là biết không phải chuyện nhỏ.
“Anh nói thì anh nói! Đánh là thương! Ui da! Chửi là yêu! Đánh càng đau yêu càng đậm!! Ui da đệt!!”
Cố Tinh Phàm vừa né vừa la, miệng vẫn không quên tự đào hố chôn mình.
Bên kia.
“Anh hết đường chối rồi à?”
Hoắc Dư Sâm ánh mắt lạnh tanh, khóa chết Lệ Duy Chu.
“Hoắc tiên sinh, dù anh tin hay không, tôi nói đều là thật.”
Lệ Duy Chu vẫn cố sống cố chết giữ vững lập trường.
Chính giữa.
Phương Hàn, người duy nhất có vẻ ở ngoài cuộc, vừa đổ thêm dầu vào lửa chỗ Hoắc Dư Sâm và Lệ Duy Chu, vừa làm hòa chỗ Hứa Tô và Cố Tinh Phàm:
—”Hoắc tổng, tôi thấy Lệ ảnh đế hôm nay không có ý định thành thật đâu, chi bằng sau chương trình anh tìm anh ta đi uống trà nói chuyện tử tế đi.”
—”Chú có thể im miệng không! Chốc nữa bị Hứa Tô đánh chết thật đấy!”
—”Lệ tiên sinh không hổ danh là Ảnh đế, đến lúc này rồi mà vẫn không thay đổi sắc mặt, tim không đập nhanh, giỏi thật đó.”
—”Tôi thèm quản chú chắc! Viết di chúc để tên tôi, đừng nói là tôi không quản chú, tôi còn có thể giúp Hứa Tô cùng nhau làm thịt chú đấy!”
……
Chỉ có Trang Lạc đứng yên một chỗ.
Im lặng.
Rồi bật khóc.
Cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, quay đầu chạy thẳng ra ngoài.
Không ai quan tâm cậu ta.
Người cậu ta ngưỡng mộ thì bận bảo vệ Hứa Tô.
Bạn trai chính thức thì chăm chăm nhìn người khác.
Kẻ tình nhân thì đứng xem kịch.
Kẻ đầu sỏ thì coi cậu ta như không khí.
Trang Lạc càng nghĩ càng tủi thân.
Không biết chạy bao xa, tới khi trước mắt chỉ còn biển trời mênh mông, cậu ta mới dừng lại.
Hai chân mềm nhũn.
Khuỵu xuống cát.
“Tại sao…”
Cậu ta nhìn về phía đường chân trời xa tít tắp.
“Tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy…”
“Tôi đã làm sai điều gì…”
Bình luận lập tức chuyển chế độ thương cảm:
[Đột nhiên thấy Trang Lạc cũng tội.]
[Ôi Trang Lạc chỉ dựng lên hình tượng độc thân thôi mà, có phải tội ác tày trời gì đâu, tại sao cậu ấy lại phải chịu những điều này.]
[Những người đang mắng Trang Lạc là ai vậy?! Có phải là fan cuồng của Hứa Tô không?!
[Lệ Duy Chu chết đâu rồi? Còn không mau qua an ủi Trang Lạc.]
[Ai cần sự an ủi của tên tra nam đó! Để anh ta cút đi! Trang Lạc của chúng ta nhất định có thể tự mình đứng lên!]
Trang Lạc loạng choạng đứng dậy.
Rồi vì chân tê quá.
Lại ngã sấp xuống.
Đúng lúc đó, một cánh tay từ phía sau đỡ lấy cậu ta.
Trang Lạc thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không quay đầu.
Theo logic cảm xúc, người tới chỉ có thể là Lệ Duy Chu.
“Anh về đi, tôi muốn ở một mình.”
“Anh đừng nói gì cả, tôi không cần.”
Chỉ có người phía sau đứng hình.
Hứa Tô nhìn túi ngủ trong tay, rơi vào trầm tư.
Còn chưa kịp mở miệng, Trang Lạc đã tiếp tục:
“Anh đi đi, đừng đứng đây nữa.”
“Anh ở lại cũng vô ích thôi.”
“…???”
Gì cơ???
Không cần gì hết???
Chắc chắn không???
OK.
Tạm biệt.
Hứa Tô xoay người bỏ đi không chút do dự.
[??? Gì vậy trời???]
Lần này đến lượt cư dân mạng trong phòng livestream của Trang Lạc rơi vào trầm tư:
[Hứa Tô tự nhiên tốt bụng dữ vậy???]
[Đến một cách khó hiểu, đi một cách khó hiểu, cậu ta đang đùa giỡn ở đây à?!]
[Chắc chắn là cáo đến chúc Tết gà, không có ý tốt! Mọi người đừng mắc lừa cậu ta!]
Phòng livestream của Hứa Tô cũng đầy rẫy những lời mắng mỏ:
[Bà nội nó chứ, Tô Tô không nên mềm lòng, lặn lội mang túi ngủ tới đây!]
[Đúng vậy! Cái đồ rác rưởi chó cắn Lã Động Tân! Cứ như thể ai đó mắc nợ hắn ta vậy!]
[Trang điếm thích ở một mình thì cứ để hắn ở đi, dù sao hứng gió biển cả đêm cũng không chết được hắn, nhưng nếu sáng hôm sau hắn cố tình khóc lóc giả vờ yếu ớt không thể tự chăm sóc bản thân, thì tôi sẽ vào trang Weibo của hắn để phát biểu vài câu quốc hồn quốc túy!]
Sự hào phóng bất ngờ của Hứa Tô đã khiến khu vực bình luận của hai người rơi vào trạng thái đối lập hoàn toàn
Còn Hứa Tô trên đường quay về đã tiện tay ném luôn cái túi ngủ vào bụi cây ven đường.
← chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này