Chương 69: Bố mày đếm tới ba!

Lần này, không chỉ cư dân mạng hoang mang, ngay cả đạo diễn Dã cũng nhịn không nổi mà nhảy ra hỏi: “Hứa Tô, vì sao cậu lại đưa một cái túi ngủ cho Trang Lạc? Với cả vì sao sau khi Trang Lạc từ chối lại tiện tay vứt luôn?” Hứa Tô chỉ cười,…

Written by

Lần này, không chỉ cư dân mạng hoang mang, ngay cả đạo diễn Dã cũng nhịn không nổi mà nhảy ra hỏi:

“Hứa Tô, vì sao cậu lại đưa một cái túi ngủ cho Trang Lạc? Với cả vì sao sau khi Trang Lạc từ chối lại tiện tay vứt luôn?”

Hứa Tô chỉ cười, không đáp.

Trước khi bước vào chòi lá, cậu ném lại một câu khiến người ta nghe xong càng mù mịt hơn:

“Đời người phải bá đạo, không cần giải thích.”

Dã đạo diễn: “……”

Bá cái đầu cậu.

Chỉ có Hoắc Dư Sâm là nhìn thấu bản chất xuyên qua mọi lớp ngụy trang giả tạo.

Hứa Tô đơn giản chỉ là không muốn Lệ Duy Chu được ngủ trong túi ngủ.

Chuyện phải kể lại từ lúc Trang Lạc chạy ra khỏi chòi.

Khi đó Hứa Tô đánh cũng mỏi tay, nghe cũng mệt não, bèn gào lên một câu long trời lở đất:

“Bố mày đếm tới ba!!!”

“……”

Hiệu quả lập tức rõ rệt.

Hiện trường im phăng phắc.

Hứa Tô hài lòng gật gù:

“Ừm, tốt, cuối cùng cũng biết điều.”

Sau đó bắt đầu chia túi ngủ:

“Tôi một cái, Thần Tài nhà tôi một cái, còn lại thì —”

Cậu còn chưa nói hết, Cố Tinh Phàm đã nhảy vào cướp lời:

“Lệ Duy Chu với Phương Hàn mỗi người một cái! Tôi không cần!”

“?”

Cả đám đồng loạt quay sang nhìn hắn.

Cố Tinh Phàm hít sâu một hơi.

Rồi bất ngờ tốc áo!

Cơ bụng lộ ra sáng trưng!

Ánh mắt đầy kiêu hãnh, tư thế hiên ngang như sắp đi thi thể hình quốc tế:

“Tôi phải để người tôi thích nhìn thấy!”

“Một người đàn ông không sợ lạnh — mới là người đàn ông có sức hút nhất!”

Mọi người: “……”

Hứa Tô bị dọa đến mức đưa tay che mắt ngay tại chỗ.

[Không dám mở mắt, mong rằng đây chỉ là ảo giác.]

[Cơ bụng to quá! Ngài đây không lẽ đã luyện Cửu Cửu Quy Nhất (Chín múi dồn về thành một) sao?!]

Thế là, những người sở hữu túi ngủ đã trở thành bốn người là Hoắc, Hứa, Phương, Lệ.

Nhưng đây hoàn toàn không phải kết quả mà Hứa Tô muốn thấy.

Cậu nghĩ thầm: Mẹ kiếp! Vừa bóc phốt vết nhơ của ông xong đã muốn ngủ ngon à? Mơ đi!

Thế là cậu xách luôn túi ngủ của Lệ Duy Chu, quay đầu đi thẳng.

Trước khi đi còn cố tình gào thật to:

“Tôi biết anh biết Trang Lạc sợ lạnh, nhưng lại ngại không dám mang đi, không sao cả! Tôi sẽ mang giúp anh!””

Lệ Duy Chu: “……”

Tôi đội ơn cậu luôn đó.

Hứa Tô: Hầy ~ Chúng ta có thân nhau đâu ~ Khách sáo làm gì ~

Cậu hí hửng ôm túi ngủ đi giao hàng.

Sau đó, sau khi người nhận dứt khoát từ chối.

Cậu vung tay ném luôn.

Không chút lưu luyến.

Hứa Tô: Túi ngủ này thà cho chó còn hơn cho hắn ta.

Dư Đại Ngưu vừa đi ngang qua nhặt được túi ngủ: “?”

Kết quả cuối cùng:

Fan Hứa Tô tưởng Trang Lạc làm màu không biết điều.

Fan Trang Lạc tưởng Hứa Tô cố ý chơi khăm.

Loạn thành một nồi cháo.

……

Sáng hôm sau.

Tổ chương trình thất đức đến mức không thèm xác nhận khách mời đã dậy chưa, đã vác máy quay xông thẳng vào chòi livestream.

“Hello quý khán giả thân mến, good morning ~~”

“Một ngày đẹp trời bắt đầu từ sáng sớm, bây giờ chúng ta cùng xem trạng thái thức dậy của các khách mời nào ~~”

Máy quay lia vào trong.

Khán giả chết lặng.

[Á đù má ơi!!! Tôi thức trắng đêm nên sinh ảo giác rồi đúng không???]

[Tôi vừa thấy cái gì vậy trời???]

[Đây là chương trình hợp pháp thật hả???]

[Tổ chương trình: Ai cũng có phần, đừng chen.]

[Quay sát thêm chút nữa đi anh cameraman ơi, tôi nhìn chưa rõ!!!]

“Tôi lấy kính hiển vi cho cậu quay luôn nhé?”

Đạo diễn Dã nhìn cái ống kính sắp chọc thẳng vào quần người ta, tức đến bật cười.

Cameraman còn ngây thơ:

“Không cần đâu, thế này vẫn thấy rõ —— ái da!”

Dã đạo diễn cho luôn một cú đá.

“Muốn chương trình bị cấm sóng luôn đúng không?!”

Cameraman: “……”

Đầu em đau quá.

[Đạo diễn, tôi nghe thấy hết rồi nhé.]

[Nói nhiều làm gì, quay tiếp đi!]

Lệ Duy Chu ngủ say như chết cuối cùng cũng bị ồn ào đánh thức.

Hắn mơ màng mở mắt.

Thấy nguyên đám nhân viên biểu cảm kỳ quái nhìn mình.

“?”

Chuyện quái gì nữa đây?

Theo bản năng quay đầu nhìn sang hai bên.

Một giây sau.

“Đệt mẹ!!!”

“Cái quái gì thế này!!!”

Không thể tin nổi!

Hắn đang bị Phương Hàn và Cố Tinh Phàm kẹp cứng hai bên!

Ba người tạo thành một tư thế cực kỳ nhạy cảm!

Quan trọng hơn là —

Quần ba người đều tụt xuống một đoạn!

Mà bây giờ là buổi sáng!!!

[Lệ Duy Chu: Ngủ một giấc dậy trời sập rồi.]

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!”

Lệ Duy Chu bật dậy như xác chết vùng lên, mặt mũi trắng bệch.

Đạo diễn Dã: “?”

“Anh hỏi tôi?”

Hỏi nhầm người rồi ông nội.

Phương Hàn với Cố Tinh Phàm cũng tỉnh.

Ngơ ngác như hai con nai vàng.

Lệ Duy Chu nghiến răng:

“Sao hai người lại ngủ cạnh tôi?!”

Cố Tinh Phàm chớp mắt:

“Không biết nữa.”

Phương Hàn bỗng ôm đầu:

“Ơ?”

“Sao sau gáy tôi đau thế nhỉ?”

Cố Tinh Phàm nhìn sang:

“Nửa đêm nghĩ quẩn đập đầu vô tường à?”

“?”

“Tôi có gì mà nghĩ quẩn?”

Cố Tinh Phàm tỉnh bơ:

“Có chứ.”

“Một đời chẳng làm nên trò trống gì.”

Phương Hàn: “……”

[Ủa sao nghe mà tôi cũng thấy đau lây vậy???]

Đạo diễn Dã thở dài:

“Ba vị… mặc quần lên trước được không?”

“!!!”

Lệ Duy Chu giật mình, cuống cuồng chỉnh quần.

Hai người kia lúc này mới cúi xuống nhìn.

Ba giây sau đồng loạt tái mặt.

“Đệt mẹ!!!”

“Tối qua ai sàm sỡ tôi?!”

“Khoan đã, việc này không quan trọng! Quan trọng là Hứa Tô có thấy vẻ oai phong của tôi không?!”

[Oai phong chỗ nào vậy cha nội???]

[Đến nước này vẫn nghĩ tới Hứa Tô, đúng là chiến thần tình yêu.]

“Anh oai phong hay không tôi không biết.”

“Nhưng đầu óc anh chắc chắn có vấn đề.”

Hứa Tô không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng đạo diễn Dã.

Đạo diễn Dã quay phắt lại:

“Ủa?”

“Ý cậu là sao?”

Hứa Tô lắc đầu, vẻ mặt cao thâm:

“Haiz… nói ra thì dài lắm…”

“Nói ngắn gọn thôi.”

Hứa Tô trợn mắt:

“Tại sao phải nói ngắn?”

“Tôi cứ thích thêm mắm dặm muối đó!”


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →