Đạo diễn Dã há hốc mồm, môi mấp máy, nhìn ánh mắt hơn thua của Hứa Tô rồi chợt nghĩ ra gì đó, thử dò hỏi:
“Hay là… ăn sáng trước rồi nói?”
“OK!”
Đạo diễn Dã: “……”
[Cậu mà do dự nổi một giây thôi cũng được mà trời?]
[Há há há mục đích rõ như ban ngày luôn.]
[Từ ngày bỏ não yêu đương, Tô Tô sáng dạ hẳn, ba phát hai đập tự đổi được bữa sáng cho mình.]
[Tôi chỉ tò mò tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hóng muốn xỉu~~~]
Đạo diễn Dã cũng không bỏ lỡ cơ hội câu view. Nhân lúc Hứa Tô đang ăn sáng, cô nhanh tay dựng một “phiên bản nghèo nàn” của phòng xét xử, định chơi luôn màn “tam đường hội thẩm”.
Nói thật thì trò này vừa qua loa vừa nhảm, nhưng lại thành công thu hút không ít cư dân mạng ghé ngang.
[Ủa? Gì đây?]
[Phong cảnh nguyên thủy, thiết bị hiện đại, đang làm trò gì thế?]
[Người hiện đại đi kiện tụng cho dân nguyên thủy à?]
[Dân nguyên thủy chính hiệu kiểu hú hú oa oa hả? Lần trước tôi đi công viên giải trí, “dân nguyên thủy” ở đó còn nói tiếng người, tụt mood vãi!]
Mọi người nhanh chóng vào chỗ.
Bên trái là “nhân chứng tận mắt” Hứa Tô và “luật sư đại diện” Hoắc Dư Sâm.
Bên phải là “nghi phạm” Phương Hàn, Lệ Duy Chu và Cố Tinh Phàm.
“Tôi nói lại lần nữa, tôi không phải nghi phạm! Nói chuyện cho cẩn thận!”
Phương Hàn đập bàn cái rầm.
“OK OK.”
Đạo diễn Dã phẩy tay qua loa, ra hiệu ngồi xuống rồi tiếp tục:
“Còn đây là khán thính viên, Trang Lạc.”
Cũng tội Trang Lạc. Chuyện tối qua khiến cậu ta gần như thức trắng. Mãi tới lúc trời tờ mờ sáng mới ổn định được chút cảm xúc, vừa định chợp mắt dưới gốc cây thì đã bị gọi về.
Đúng kiểu một đêm bên biển chẳng ai đoái hoài, sáng ra có việc mới nhớ đi tìm.
Đáng buồn hơn là người đi tìm cũng chẳng phải ai quan trọng trong chương trình, càng không phải bạn trai chính thức, mà chỉ là một nhân viên bình thường vô danh.
Haiz… thảm thật.
Trang Lạc dường như cũng tự biết mình “thảm”, nên từ đầu tới cuối chỉ cúi gằm mặt, tránh ống kính. Dưới hàng mi rũ xuống là nỗi buồn hiện rõ.
“OK, tiếp theo mời nhân chứng Hứa Tô trình bày toàn bộ sự việc.”
Đạo diễn Dã giơ tay ra hiệu.
Hứa Tô gật đầu, đứng dậy đầy trang trọng:
“Xin chào mọi người, tôi là nhân chứng của vụ việc lần này, Hứa Tô.”
“Trước hết xin cảm ơn tổ chương trình đã tin tưởng tôi. Sự thật có thể bị che giấu, nhưng không bao giờ bị chôn vùi mãi mãi.”
“Trong lòng chúng ta giữ vững chính nghĩa, nên dù gặp phải—”
“Cậu nói đủ chưa?! Đây có phải tòa án thật đâu, vào thẳng vấn đề đi được không!”
Phương Hàn chịu hết nổi, cắt ngang.
Hứa Tô liếc sang, mặt không cảm xúc.
“OK, vậy tôi vào thẳng vấn đề.”
“Chuyện rất đơn giản.”
“Tối qua sau khi mọi người ngủ, hai người bọn họ đột nhiên phát điên, phát điên xong thì anh bị đánh thức, tỉnh dậy anh muốn ngăn cản họ, kết quả số đen anh bị họ đánh cho một trận, đánh xong ba người các anh vui vẻ ngủ cùng nhau.”.”
“Tình hình đại khái là vậy.”
Lệ Duy Chu & Phương Hàn: “……”
Cố Tinh Phàm vỗ tay nhiệt liệt:
“Hứa Tô bảo bối nói hay lắm!”
Hai người còn lại: “………………”
[Há há há sắc mặt của hai người họ y hệt màu phân tôi vừa thải ra lúc nãy.]
[Khoan… “ngủ chung” là kiểu ngủ tôi đang nghĩ tới hả?]
[Tôi trí tưởng tượng kém, kể kỹ hơn đi, đừng bỏ sót chi tiết nào.]
Đạo diễn Dã cũng hùa theo:
“Kể kỹ hơn đi, đừng bỏ sót chi tiết nào.”
Hứa Tô gật đầu.
“OK.”
Nói rõ hơn là vì Lệ Duy Chu và Cố Tinh Phàm chưa loại bỏ hết chất độc của nấm bị trúng vào ban ngày, nên nửa đêm nó lại tái phát.
Và dấu hiệu “phát bệnh” này rõ ràng là sâu hơn lần trước.
Hai người đột nhiên bắt đầu giật quần áo của nhau, trong miệng còn lảm nhảm nói gì đó:
“Mày một nhịp, tao một nhịp, hai con chim cùng chơi trò chơi.”
“Mày là trời, là đất, là cái khe hở có lông của tao.”
“Mày dám ăn cứt của tao không? Mày dám ăn thì tao dám ị.”
Ba người còn lại nghe mà cạn lời.
Cuối cùng Phương Hàn không chịu nổi, lao lên kéo ra.
“Hai người đủ rồi đó!”
Ai ngờ hai kẻ kia lại tưởng hắn ta là người nhập hội.
“Ơ? Cậu cũng chơi à? Tốt quá~”
Rồi bắt đầu kéo quần Phương Hàn.
“Các người bị thần kinh à?!”
Nhưng phản kháng vô ích.
Kết quả là Phương Hàn không những bị kéo tuột lưng quần, còn ăn trọn một cú sau gáy, ngã lăn ra đất.
Sau đó hai kẻ kia nằm cạnh nhau, ôm chặt lấy nhau, miệng vẫn không ngừng gào mấy câu nhảm nhí.
Khung cảnh điên loạn tới mức không nỡ nhìn.
[Ha ha ha ha đúng là thần kinh tập thể.]
[Thấy nhiều ca ngộ độc nhảm, chưa thấy ca nào nhảm tới mức này]
[Đây không phải tòa án, mà là tòa chuyên trị bệnh tâm thần]
[Tôi chỉ muốn biết một điều – có thật sự ăn không vậy?]
Hứa Tô khoanh tay, cười đầy ẩn ý:
“Sao? Đủ chi tiết chưa?”
Lệ Duy Chu nghiến răng:
“Quá chi tiết rồi thì có!”
Phương Hàn bùng nổ:
“Tôi bảo cậu kể chi tiết, chứ có bảo chi tiết tới mức này đâu!”
Chỉ có Cố Tinh Phàm vẫn nhiệt tình cổ vũ:
“Đủ chi tiết! Rất tuyệt!”
[Ha ha ha ha loạn hết rồi trời ơi.]
[Chương trình yêu đương cái gì, đây là chương trình phát điên thì có.]
[Cười muốn rớt luôn liêm sỉ.]
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này