“Vụ án” này đến đây đã sáng tỏ, phần kết thú vị là màn choảng nhau tuyệt vời theo phong cách Minh Lan Truyện của hai chú cháu, khiến cư dân mạng cười chảy nước mắt.
……
Bờ biển.
Màn kịch đã kết thúc, đến lúc làm việc nghiêm túc rồi—
Ra biển bắt hải sản tìm thức ăn.
Hôm qua lúc trú mưa mọi người đã bàn xong kế hoạch hôm nay.
Chỉ có điều…
“Chúng ta không có gì cả, làm sao bắt hải sản được?”
Phương Hàn mở miệng trước.
Cố Tinh Phàm ôm cái bụng vừa bị va đập đến nội thương, lập tức bật chế độ cà khịa:
“Dùng thiết đầu công của cậu ấy. Đâm đầu xuống cát một phát, sinh vật dưới đất ba thước chắc cũng choáng hết.”
“……”
Phương Hàn nhìn hắn như nhìn một ca bệnh khó chữa.
“Chú thấy mình hài hước lắm à?”
Cố Tinh Phàm hừ lạnh, tiện tay vuốt tóc mái, khí chất tổng tài tự phong bùng nổ:
“Tôi á?”
“Hài hước chỉ là chút gia vị.”
“Thứ khiến người ta không cưỡng lại được ở tôi —— là sự lãng mạn.”
“Cậu hiểu không? Chậc.”
“……”
[Không cần ra biển nữa, tôi no luôn rồi.]
[Chiến thần tình yêu thuần khiết mà dầu mỡ thế này đúng là hiếm có.]
[Ổ bánh tiêu trong tay tôi tự nhiên mất hết cả vị.]
Cuối cùng vẫn là Hứa Tô đứng ra chủ trì đại cục:
“Mọi người bình tĩnh.”
“Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.”
“Chắc chắn có cách.”
“Cứ nghĩ tới Robinson đi, xem hồi đó người ta sống sót thế nào.”
“?”
Cả đám đồng loạt đơ ra.
“Hồi đó ông ấy sống sót bằng cách nào?”
“…?”
Hứa Tô nhìn họ bằng ánh mắt nửa phần khinh thường nửa phần không thể tin được.
“Các người lớn lên bằng cách xem sách khiêu dâm à? Ngay cả chuyện này cũng không biết?”
Lệ Duy Chu lập tức biện hộ:
“Không phải không đọc, mà đọc lâu quá nên quên.”
“Ồ…”
Hứa Tô nheo mắt, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Phương Hàn cũng nheo mắt theo.
“Thế cậu nói thử xem, Robinson sống sao?”
“Hơ.”
Hứa Tô bật cười khẩy.
“Tôi làm sao biết được? Ông ấy có kể cho tôi nghe đâu.”
“……”
Phương Hàn nghẹn ngang.
“Không biết thì cậu nhắc làm gì?!”
Hứa Tô lại càng tỏ vẻ vô tội:
“Không kể cho tôi nghe thì tôi không được phép nhắc tới ông ấy à?”
“Luật nào cấm?”
Phương Hàn: “……”
Không có luật nào thật.
Nhưng!
“Không có luật cấm cũng không có nghĩa cậu đúng!”
“Thế có nghĩa tôi sai à?”
“……”
Phương Hàn lại một lần nữa cứng họng.
Quả thực không thể nói Hứa Tô sai.
Nhưng mà!
“Cũng không thể nói là cậu không sai!”
Đúng!
Cứ theo logic này!
Lần này nhất định có thể nói thắng Hứa Tô!
Phương Hàn đầy tự tin, hăng hái phồng má, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ảo giác rằng “Đây là một cuộc tranh luận và tôi chắc chắn sẽ thắng”.
Đáng tiếc Hứa Tô căn bản không buồn nhập cuộc.
“Ờ, tùy anh.”
“Đúng hay sai thì có liên quan gì? Cũng không ảnh hưởng đến việc tôi ăn, ngủ, ị, đánh rắm.”
“…………”
Phương Hàn thẳng người rồi ngã ngửa ra sau.
[Ơ đệt? Bị chọc tức chết luôn à?]
[Tâm lý Hứa Tô đúng kiểu thần cấp.]
[Giá mà tôi có được một nửa tâm lý của cậu ấy, thì đã không phải tự dày vò bản thân vì mấy chuyện nhỏ nhặt rồi.]
[Học được rồi, sau này sếp tôi nói tôi sai, tôi sẽ trả lời thế này: Đúng hay sai thì có liên quan gì? Cũng không ảnh hưởng đến việc tôi ăn, ngủ, ị, đánh rắm!]
[Ê? Thế có phải bạn gái nói tôi sai, tôi cũng có thể trả lời như thế không?]
[???]
[Ha ha ha ha ha]
[Mà nói thật, có ai quan tâm đến sống chết của Phương Hàn không? (che mặt)]
Có người quan tâm thật.
Bác sĩ đi theo vừa giải quyết nỗi buồn xong liền chạy tới kiểm tra, kết luận không sao.
Chỉ là tức quá nên choáng.
Nằm tí là tỉnh.
Các khách mời còn lại cũng không nghĩ ra được ý tưởng nào hay hơn, thế là đồng loạt quây quần bên cạnh Phương Hàn, vừa thảo luận chiến thuật bắt hải sản, vừa đợi hắn ta tỉnh lại.
Hứa Tô lên tiếng:
“Ai từng xem video bắt hải sản trên mạng chưa?”
Cố Tinh Phàm giơ tay.
“Tôi xem rồi.”
Lệ Duy Chu cũng giơ tay.
“Tôi cũng xem rồi.”
“Vậy nhớ lại đi.”
“Họ làm sao?”
Trang Lạc chen vào:
“Nhưng người ta có đồ nghề mà…”
“Ta tìm hàng thay thế.”
Hứa Tô bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Cát có vỏ sò → dùng cành cây đào.”
“Khe đá có sinh vật nhỏ → dùng tay bắt.”
“Đá ngầm có hàu → lấy dao cùn cạy.”
Chớp mắt.
Ba phương án hoàn chỉnh.
Cố Tinh Phàm lập tức kích hoạt mode liếm chó:
“Má ơi Hứa Tô bảo bối, em đúng là thiên tài!”
“Vừa thông minh vừa mê người!”
“Không hổ danh người chiếm trọn trái tim tôi ——”
“Cút!”
Hứa Tô không do dự.
Lệ Duy Chu thấy vậy cũng muốn góp lời khen, nhưng vẫn giữ sĩ diện:
“Hứa Tô, cậu quả thật rất thông minh.”
“Trước kia là tôi nhìn nhầm…”
“Anh đúng là nhìn nhầm.”
Hứa Tô mỉm cười cắt ngang.
“Mà không chỉ trước kia.”
“Cho nên khuyên anh sau khi chương trình kết thúc…”
“Đi bệnh viện kiểm tra mắt đi.”
“Nhớ đặt lịch khám chuyên gia.”
“Đừng tiết kiệm cái đống tiền chết tiệt đó làm gì.”
“Tôi sợ anh chữa không khỏi.”
“……”
Lệ Duy Chu tắt tiếng.
[Ha ha ha ha ha cái miệng của Tô Tô thật sự quá tuyệt vời.]
[Cái miệng Hứa Tô đúng là vũ khí hủy diệt.]
[Chuyên gia: Có đơn hàng lớn rồi à?!]
Trang Lạc lúc này không nhịn nổi nữa, giọng đầy gai nhọn:
“Thế giờ anh nhìn ra cái gì rồi?”
Lệ Duy Chu khựng lại.
Như vừa quên mất sự tồn tại của cậu ta.
Rồi lại như vừa nhớ ra.
Cuối cùng nhếch môi:
“Nhìn ra Hứa Tô thông minh.”
“Có vấn đề gì?”
Trang Lạc cũng cười.
Nhưng nụ cười lạnh ngắt.
“Không vấn đề gì.”
“Anh thắng.”
“Trang Lạc, em đừng như vậy được không? Tôi có nói gì đâu?”
Thái độ vô tội đến mức khiến người ta muốn nổi điên.
Trang Lạc bùng nổ:
“Anh còn bảo là không nói gì?!”
“Thế phải nói gì mới tính là nói?!”
“……”
Không khí lập tức căng như dây đàn.
“Em bình tĩnh đi được không?”
Lệ Duy Chu vẫn giữ vẻ lạnh tanh.
So với hắn ta, Trang Lạc lúc này trông như kẻ mất kiểm soát.
“Tôi bình tĩnh kiểu gì?!”
“Từ tối qua đến giờ anh có nhìn tôi lấy một lần không?!”
“Tôi lang thang ngoài biển một mình anh có đi tìm không?!”
“Lệ Duy Chu!”
“Tôi mới là người yêu của anh!”
“Nhưng giờ anh xem đi!”
“Trong mắt anh còn có tôi không?!”
“……”
Lần này, sắc mặt Lệ Duy Chu thật sự đổi.
Không còn chút ôn hòa nào.
Chỉ còn lạnh nhạt.
“Tôi không hiểu em đang nói gì.”
“Nhưng tôi nghĩ em nên tự bình tĩnh lại trước đã.”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này