Chương 72: Gặp phải họ coi như là tôi xui

[Ôi chao, cuối cùng hai người này cũng cãi nhau rồi.] [Tối qua tôi đã đoán được rồi, Trang Lạc nhất định sẽ làm lớn chuyện, mẹ kiếp, là tôi thì tôi cũng không nhịn được.] [Bỏ qua những chuyện khác, bây giờ tôi thực sự đồng cảm sâu sắc với Trang Lạc, tôi cãi…

Written by

[Ôi chao, cuối cùng hai người này cũng cãi nhau rồi.]

[Tối qua tôi đã đoán được rồi, Trang Lạc nhất định sẽ làm lớn chuyện, mẹ kiếp, là tôi thì tôi cũng không nhịn được.]

[Bỏ qua những chuyện khác, bây giờ tôi thực sự đồng cảm sâu sắc với Trang Lạc, tôi cãi nhau với bạn trai tôi cũng vậy, luôn là tôi như một người điên, còn anh ấy như một quý ông.]

[Nhưng họ cãi nhau thì cãi, đừng lấy Tô Tô của chúng tôi ra làm điểm mâu thuẫn được không? Vấn đề căn bản của họ đâu phải do Tô Tô gây ra.]

[Đúng rồi! Đúng rồi!]

[Không thể nói như vậy được, nếu không phải Hứa Tô lúc đầu đi trêu chọc Lệ Duy Chu, thì hôm nay họ có trở nên như thế này không?]

[Lầu trên thật là buồn cười, thích một người không thể kiểm soát được, nhưng không thích một người thì có thể từ chối mà, sao tên ngốc Lệ Duy Chu kia không từ chối đi? Còn mặt dày vừa ăn vừa lấy!]

[Hơn nữa, Tô Tô dám tỏ tình là vì bị tên khốn Trang Lạc này xúi giục!]

[Đúng rồi! CP Trang-Lệ tự chuốc lấy khổ còn đổ cho người khác? Tởm!]

Bên cạnh.

Hứa Tô, người vô cớ bị vạ lây, đã hoàn toàn cạn lời.

“Hai người họ cãi thì cãi, lôi tôi vào làm gì?”

“Rất rõ ràng, cả hai muốn chia tay.”

Người trả lời là Hoắc Dư Sâm. Anh đứng cạnh Hứa Tô, hai tay khoanh hờ hững, dáng điệu thong dong như đang xem kịch. Cứ như vụ náo loạn này chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng anh.

“Chia tay thì chia tay, dựa vào đâu lấy tôi làm đầu mũi chịu sào?”

Hứa Tô không hiểu nổi.

Ánh mắt Hoắc Dư Sâm thoáng lạnh đi trong một khắc, rồi nhanh chóng trở lại bình thản.

“Vì trong mắt họ, cậu là nguồn gốc của mọi vấn đề.”

“……”

Hứa Tô bất lực lắc đầu.

“Gặp phải họ coi như là tôi xui.”

Hoắc Dư Sâm đưa tay xoa sau đầu cậu.

“Không, gặp phải cậu, là họ xui.”

“Hả?”

Hứa Tô chớp mắt, ba giây sau:

“Ừ.”

Hứa Tô gật đầu.

Sau đó sải bước chân, xông tới vả cho mỗi người một cái bạt tai:

“Im mồm! Thế giới loài người cấm chó sủa!”

Hai người đột nhiên bị đánh: “…”

[Hahahaha quá đã!!!]

[Tự dưng thấy thông cả tuyến sữa luôn, dù mới vào nên không biết vì sao Lệ Duy Chu với Trang Lạc bị đánh.]

[Câu “Thế giới loài người cấm chó sủa” hay quá! Mai tôi in ra dán lên trán sếp!]

[Các anh em ơi đây không phải là trọng điểm!!! Trọng điểm là có đường để hít!!!]

Bên cạnh, Hoắc Dư Sâm im lặng nhìn Hứa Tô phát điên một cách hiên ngang, ánh mắt toàn là cưng chiều.

[Đã ship! Siêu ngọt! Quẩy lên! ≧ω≦]

[Ai bảo họ không phải tình yêu? Nhìn cái ánh mắt kia kìa, kéo tơ luôn rồi đó!]

[CP Hoắc-Hứa!! Phất cờ cao lên! \\୧( ⁼̴̶̤̀ω⁼̴̶̤́ )૭ //]

[CP Hoắc-Hứa!! Phất cờ cao lên! \\୧( ⁼̴̶̤̀ω⁼̴̶̤́ )૭ //]

[CP Hoắc-Hứa!! Phất cờ cao lên! \\୧( ⁼̴̶̤̀ω⁼̴̶̤́ )૭ //]

Cư dân mạng phát cuồng vì cặp đôi này.

Trong góc không ai thèm để ý, chỉ có Trang Lạc và Lệ Duy Chu âm thầm chịu đựng tất cả.

“……Cậu ta rốt cuộc đánh chúng ta vì cái gì?

“……Tôi cũng muốn biết.”

“……”

“……”

Đùa thì đùa, chương trình vẫn phải ghi hình tiếp. Đúng lúc này Phương Hàn cũng tỉnh lại.

Đạo diễn Dã theo nguyên tắc “chuyện có thể lớn, nhưng không được quá lớn”, bước ra hòa giải:

“Các vị khách mời ơi, đường còn dài lắm, hay là mọi người tạm đoàn kết hợp tác, kiếm đủ đồ ăn trước đã?”

“Dù chuyện có lớn cỡ nào cũng không lớn bằng việc đói bụng, đúng không?”

“Cố lên!”

Các khách mời cũng chịu nghe, bắt đầu phân công.

Cố Tinh Phàm giơ tay trước: “Tôi với Hứ—”

“Cút mẹ anh đi!”

Hứa Tô chẳng nói hai lời đá luôn một phát.

Hoắc Dư Sâm lên tiếng: “Để tôi chia.”

Trang Lạc: “……Được.”

Phương Hàn: “OK.”

Lệ Duy Chu: “Vậy để Hoắc tiên sinh chia.”

Thái tử gia đã mở miệng, ai dám có ý kiến.

Thực ra là không ai dám.

Hoắc Dư Sâm làm việc gọn lẹ, lập tức chia như sau:

Anh và Hứa Tô phụ trách bắt mấy sinh vật nhỏ.

Cố Tinh Phàm và Trang Lạc phụ trách đào sò, nghêu.

Lệ Duy Chu và Phương Hàn phụ trách cạy hàu.

Nói thật, cách chia này làm ai cũng hơi bất ngờ, đặc biệt là Trang Lạc.

Tâm trạng lúc này của cậu ta đã đủ để viết thành một bài văn dài 800 chữ rồi:

* “Chuyện gì đang xảy ra??”
* “Hoắc tiên sinh vậy mà lại không ghép mình với tên khốn đó??”
* “Là vì anh ấy quan tâm đến cảm xúc của mình sao??”
* “Nhưng tại sao anh ấy phải quan tâm đến cảm xúc của mình??”
* “Là vì… thích mình sao…”
* “Chắc là vậy rồi, nếu không vô duyên vô cớ, tại sao anh ấy lại đề nghị bản thân phân nhóm?”
* “Nhất định là vì quan tâm đến mình, sợ mình khó chịu khi bị ghép với tên khốn Lệ Duy Chu, nên mới làm như vậy.”
* “Nhưng… tại sao anh ấy lại không ghép mình với anh ấy?”
* “Là vì Hứa Tô sao…”
* “Vậy rốt cuộc anh ấy thích mình hay thích Hứa Tô?”
* “Hay là thích cả hai?”
* “Rốt cuộc anh ấy có ý gì…”

Sự thật thì ý của Hoắc Dư Sâm rất đơn giản: Anh với Hứa Tô một nhóm là được.

Còn lại ai với ai thì tùy.

Vì vậy, sau khi đạt được mục đích của mình trước, bốn người còn lại anh ngẫu nhiên phân theo vị trí đứng, hoàn toàn không suy nghĩ gì.

Nói cách khác, một người nào đó hoàn toàn là đang rảnh rỗi sinh nông nổi.

……

Một tiếng sau.

Đạo diễn Dã giơ tay trái lên, nheo mắt nhìn cái cổ tay trơn nhẵn của mình.

“Ừ, thời cơ cũng đến rồi.”

Dư Đại Ngưu: “……”

Trên đó có đồng hồ à?

Ngay sau đó, đạo diễn Dã rút bộ đàm:

“Các tổ nghe rõ, các tổ nghe rõ!”

“Trung tâm chỉ huy sắp xuất phát, tới chỗ khách mời kiểm tra tình hình. Các tổ lập tức thực hiện kế hoạch đã định! Lập tức thực hiện kế hoạch đã định!”

“Nhận được trả lời, nhận được trả lời!”

Quay phim nhóm A: “Phục!”

Quay phim nhóm B: “Phục!”

Quay phim nhóm C: “Phục!”

Đạo diễn Dã: “……?”

“Chơi cái gì vậy? Bộ đàm trả lời như thế à?”

Quay phim nhóm C: “Em học theo tổ B.”

Quay phim nhóm B: “Em học theo tổ A.”

Quay phim nhóm A: “……Chị không phải nói nhận được thì trả lời ‘phục’ sao? Em trả lời rồi đấy.”

(Chữ “Phục” – 復 ở đây có nghĩa là “trả lời”, phát âm là fù, nhưng ở đây người quay phim lại hiểu là “phục” trong phục tùng.)

“……Hừ.”

Đạo diễn Dã tức đến bật cười.

Tắt bộ đàm, cô quay sang trợ lý:

“Thưởng tháng này của thằng ngáo nhóm A trừ 100.”

Trợ lý: “OK.”

Dư Đại Ngưu đứng cạnh: “Thế… không ổn lắm đâu?”

Đạo diễn Dã mặt không cảm xúc nhìn hắn ta:

“Cậu trừ 1000.”

Dư Đại Ngưu: “!!”

“Cái này càng không ổn đó!!”

Trợ lý nhìn hắn đầy thương cảm: “……OK.”

Bên này, nhận lệnh xong, ba tổ cameraman bắt đầu kiếm cớ rút khỏi hiện trường.

Cameraman tổ C: “Phương tiên sinh, thầy Lệ, máy tôi hơi có vấn đề, tôi đi xử lý chút nha.”

Cameraman tổ B: “Thầy Trang, Cố tiên sinh, bụng tôi hơi có vấn đề, tôi đi xử lý chút nha.”

Cameraman tổ A: “Thầy Hứa, Hoắc tiên sinh, sếp tôi hơi có vấn đề, tôi đi xử lý chút nha.”

Hứa Tô: “?”

Thằng tổ A đã chạy xa mười mét: “Tôi sẽ quay lại liền~~~”

Hứa Tô: “……6(tuyệt vời).”

Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Hứa Tô, người đã chứng kiến nhiều cảnh drama, vẫn lập tức chấp nhận tình huống bất ngờ này.


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →